Mục lục
Cô vợ câm quá bá đạo - Tô Khiết (Dị Bản)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 258

Trên mặt Nguyễn Hạo Thần cũng không lạnh lẽo và cứng rắn như thường lệ, so sánh với lúc bình thường rõ ràng là nhẹ nhàng hơn vài phần.

Đúng vậy, chỉ cần có mắt thì đều nhận ra, mối quan hệ của hai người này không tâm thường.

Vì Tô Khiết đã sớm nhìn thấy gian phòng của Mộng Nhược Đình trong biệt thự, nên cũng không cảm thấy quá ngạc nhiên.

Chỉ có điều cô nghĩ mãi không ra, nếu Nguyễn Hạo Thần thật sự có quan hệ tình nhân với Mộng Nhược Đình, tại sao khi ông cụ Nguyễn bức hôn, Nguyễn Hạo Thần không trực tiếp kết hôn với Mộng Nhược Đình, lại bỏ gần tìm xa tìm tới cô?

Là một người mẫu, Mộng Nhược Đình so sánh với bộ dạng hiện tại của cô, cô cảm giác chỉ cần là một người đàn ông có mắt nhìn thì đều sẽ chọn Mộng Nhược Đình.

“Xem ảnh xong, chẳng nhẽ cậu không có gì muốn nói à?” Hứa Dinh Dinh ở đâu dây bên kia không nghe thấy giọng cô, rõ ràng đã có chút sốt ruột.

“Ảnh chụp cũng được đấy” Tô Khiết xem tấm ảnh, đưa ra đánh giá rất đúng trọng tâm, trong bức ảnh, người nữ thì xinh, người nam thì đẹp trai, đúng là không tôi.

Kỳ thực Tô Khiết còn thực sự hy vọng hai người này là tình nhân, nếu như vậy, cô có thể bớt đi rất nhiều phiền phức rồi.

Tô Khiết cứ nhìn chăm chăm vào bức ảnh, mắt cô sáng lên, cô thực sự cảm thấy Mộng Nhược Đình nhìn rất quen, hình như đã gặp ở đâu rồi.

Lẽ ra trí nhớ của cô rất tốt, những người đã từng gặp thì thường sẽ không quên, nhưng ngay lúc nào cô lại nhất thời không nhớ ra nổi đã gặp Mộng Nhược Đình ở đâu.

Về cái tên Mộng Nhược Đình này, cô cũng chưa từng nghe qua.

“Mẹ nó, chồng cậu lén gặp người phụ nữ khác mà cậu phản ứng như thế à?” Hứa Dinh Dinh nổi nóng ngay tức khắc, nếu bây giờ có mặt tại đó, sợ là đã động tay rồi.

“Không thì thế nào? Chẳng nhẽ đi bắt gian tại trận à?” Tô Khiết hồi thần lại, khẽ mỉm cười, câu nói này của cô hoàn toàn chỉ là câu đùa phối hợp với điều Hứa Dinh Dinh vừa nói.

“Được, ý kiến hay đấy.” Chỉ là, Hứa Dinh Dinh lại tưởng là thật, trong giọng nói không giấu nổi sự hưng phấn: “Bạn yêu, hay là chúng ta đi đánh ghen đi, mang thêm hai bé cưng nữa, đến lúc đó chắc hẳn sẽ rất bùng nổ, vốn tớ và Minh Hạo định…”

Tô Khiết nghe Hứa Dinh Dinh nói vốn dĩ chỉ thấy buồn cười, chỉ là khi nghe đến câu cuối cùng, đôi mắt nhanh chóng nheo lại: “Cậu và Minh Hạo định làm gì cơ?”

“Không có gì, không có gì hết.” Hứa Dinh Dinh trước giờ đều nghĩ sao nói vậy, không giấu được gì, vừa rồi hưng phấn quá, nói hớ, nhưng cô biết chuyện này tuyệt đối không thể thừa nhận, nếu không Minh Hạo sẽ khinh thường cô mất.

Trước đó Minh Hạo đã năm lần bảy lượt nhắc nhở cô, tuyệt đối không thể để Khiết Khiết biết trước kế hoạch của bọn họ.

“Khiết Khiết, cậu nói xem cậu muốn làm thế nào, cậu nói một câu rõ ràng đi, tớ sẽ đi làm cho cậu.” Hứa Dinh Dinh liên tục lái câu chuyện sang hướng khác: “Bây giờ cậu là vợ hợp pháp của Nguyễn Hạo Thần, cậu mới là danh chính ngôn thuận, chúng ta không cân sợ cô ta”

“Tớ với Nguyễn Hạo Thần chỉ là thỏa thuận kết hôn với nhau thôi, cho nên, cậu đừng kích động như thế, được rồi, tớ bận lắm, cúp đã nhé.” Cúp máy xong, Tô Khiết khẽ lắc đầu, cô đi bắt gian Nguyễn Hạo Thần sao? May mà Hứa Dinh Dinh nghĩ ra được.

Buổi tối, Tô Khiết về đến nhà, vừa bước vào cửa, từ trong phòng khách liên nghe thấy tiếng quát tức giận của ông cụ Nguyễn: “Rốt cuộc cháu nghĩ cái gì thế hả? Rốt cuộc cháu muốn làm gì? Bây giờ ông không quản được cháu nữa đúng không? Cháu không nghe bất cứ lời nào của ông hết, việc gì khiến ông tức giận thì cháu sẽ làm đúng không?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK