Mục lục
Cô vợ câm quá bá đạo - Tô Khiết (Dị Bản)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 693

Nguyễn Hạo Thần không kháng cự mà nương theo sức cô vặn cong cánh tay lại, ngay khi Tô Khiết vừa định đứng dậy, không hiểu sao tay anh lại vung ra rồi bất ngờ đè Tô Khiết xuống.

“Em không biết đánh nhau với đàn ông trên giường là sự lựa chọn không sáng suốt nhất sao?” Nguyễn Hạo Thần đè cô xuống, cười ám muội: “Nếu em thật sự muốn đánh nhau thì chúng ta hãy đánh theo cách khác…”

Tô Khiết nhìn anh, trợn to hai mắt, vẻ mặt không thể tin được, tuy đã từng nghĩ có thể cô sẽ không đánh lại được Nguyễn Hạo Thần, thế nhưng vẫn không ngờ khoảng cách giữa cô và anh lại lớn như vậy.

Còn chưa bắt đầu thì đã thua rồi, hơn nữa cũng chưa kịp phản ứng, hoàn toàn không biết mình thua như thế nào.

Nguyễn Hạo Thần mạnh hơn cô nghĩ.

Tô Khiết trừng mắt nhìn anh, cảm thấy rất chán nản, cô phát hiện ra rằng lần nào ở cùng Nguyễn Hạo Thần cô cũng đều thua anh cả.

Cô không thể hiểu được tại sao lân nào mình cũng thua, trước đây cho dù thế nào đi nữa, cô vẫn chưa bao giờ chịu thua mà.

Tại sao cô lại trở nên vô dụng đến vậy từ sau khi gặp Nguyễn Hạo Thần?

Cô vừa nói sẽ trói tay chân Nguyễn Hạo Thần ném xuống đất, thế mà giờ thì sao hả?!

Bây giờ Nguyễn Hạo Thần đã khỏi bệnh hoàn toàn, Có khi nào Nguyễn Hạo Thần sẽ trói tay chân cô ta lại rồi ném xuống đất không?

Tuy nhiên, trước sự ngạc nhiên của Tô Khiết, Nguyễn Hạo Thần đã không hề ném cô xuống đất, hơn nữa anh thực sự cũng không chạm vào cô.

Thực sự là chỉ ôm cô ngủ mà thôi.

Dinh thự cổ nhà họ Nguyễn.

Ông cụ Nguyễn đã cho quản gia để mắt đến tình hình bên chỗ Nguyễn Hạo Thần, lúc Nguyễn Hạo Thần trở về, quản gia liền tới báo cáo: “Ông chủ, cậu chủ và cô chủ đã trở về thành phố A rồi.”

“Cô chủ gì hả? Cô chủ đâu ra vậy? Sau này đừng để tôi nghe kiểu xưng hô vậy nữa.” Ông cụ Nguyễn hừ lạnh một tiếng, trên mặt lộ ra vẻ giễu cợt, thậm chí có chút chán ghét.

Quản gia cúi đầu không nói nữa, bởi vì quản gia biết rõ ràng hiện giờ hoàn toàn không thích hợp nói gì nữa cả.

“Người vừa xấu vừa ngu ngốc. Nếu không phải nhà họ Nguyễn đầu tư cho nhà họ Tô thì nhà họ Tô đã phá sản từ lâu rồi. Cô ta còn muốn làm cô chủ nhà họ Nguyễn chúng ta sao? Tuyệt đối không thể, ngày mai ta sẽ bắt bọn nó ly hôn.” Hiện giờ ông cụ Nguyễn càng thêm bất mãn và chán ghét Tô Khiết.

Nhà họ Nguyễn cần cô con dâu vừa không có sắc, vừa không có địa vị này làm gì cơ chứ?

Việc ly hôn phải được thực hiện nhanh chóng, càng sớm càng tốt.

Quản gia khẽ thở dài, nhưng dù sao ông cũng không nói gì, bởi vì ông biết cho dù có nói thì ông chủ cũng sẽ chẳng chịu nghe.

Kỳ thực ông cho rằng cô chủ khá tốt, quan trọng là cậu chủ thích cô, cho dù cô có như thế nào, cậu chủ không chê là được rồi.

Ông chủ không thể ép cậu chủ ly hôn với cô chủ chỉ vì ông ấy không thích cô chủ được.

Nhà họ Tịch.

“Cô đang nói gì vậy? Cô nói kết quả xác định DNA của đứa trẻ rất giống với của Nguyễn Bạc Vệ nghĩa là sao? Không lẽ chúng nó là con riêng của Nguyễn Bạc Vệ?”, Bà Tịch nghe kết quả điều tra xong thì đầu óc choáng váng, nhất thời không bình tĩnh lại nổi.

“Không phải của Nguyễn Bạc Vệ, có lẽ là của cậu ba Nguyễn.” Người đó nghĩ ngợi chút rồi chậm rãi bổ sung thêm một câu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK