Mục lục
Cô vợ câm quá bá đạo - Tô Khiết (Dị Bản)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1031

“Thắng bé này, đi đi, mau đi đi.” Bà cụ Đường trừng mắt nhìn anh ta, trông bà có vẻ rất tức giận, rõ ràng Đường Lăng đã nói đúng tim đen của bà rồi.

“Bà nội, khi nào con về sẽ mang theo một ngạc nhiên lớn dành cho hai người, đảm bảo sau này hai người sẽ không còn thấy nhàm chán nữa.” Đường Lăng nghĩ nếu đón hai đứa bé về thì bầu không khí trong nhà chắc chắc sẽ rất sôi nổi.

“Chậc, thằng nhóc này thì lấy đâu ra ngạc nhiên? Con chịu lấy vợ sinh con là bà mừng lắm rồi.” Bà cụ lại không hề tin anh.

Đường Lăng cũng không cố giải thích thêm, không bao lâu nữa thì chuyện này sẽ được công khai, tới lúc đó tự nhiên hai ông bà sẽ biết thôi.

Mà phía bên kia, Tô Khiết đang nhanh chóng đọc qua những tài liệu mà Đường Vân Thành đưa cho cô, không lâu sau thì cô đã xem qua hết rồi.

Bởi vì chuyện này rất là nghiêm trọng, cho nên có rất nhiều tài liệu báo cáo liên quan, phần lớn các tài liệu đều có nội dung như vậy.

Lúc trước Đường Vân Thành phải mất mấy ngày mới đọc hết số tài liệu này.

Nhưng cô không hề động đến nhưng tài liệu đó, đống báo cáo này toàn là các bài phân tích chính thức, đối với cô không hề có chút tác dụng gì.

Lúc này Tô Khiết đang xem những hình ảnh và tài liệu ghi chép về hiện trường vụ án cũng như báo cáo của bên pháp y.

Chưa tới hai tiếng đồng hồ thì cô đã bước ra khỏi phòng lưu trữ.

“Đọc mệt rồi? Nếu vậy cứ nghỉ ngơi trước đi.” Đường Vân Thành cho rằng cô đọc nhiều nên mệt, ông vội vàng kêu người đi pha trà cho cô, muốn để cô nghỉ ngơi một hồi.

“Không cần đâu, cháu đã đọc xong hết rồi, cháu đi về trước đây.” Tô Khiết gọi người giúp việc đang tính đi pha trà lại.

“Cái gì? Cháu… Cháu đã đọc xong hết rồi sao?” Đường Vân Thành vô cùng kinh ngạc, nhiều tài liệu như vậy, cô đã đọc xong hết rồi sao?

Sao có thể vậy được?

“Ừm, cháu chỉ lựa điểm quan trọng để đọc thôi, giờ cháu thấy hơi mệt nên quay về ngủ đây.” Tô Khiết cũng giải thích một chút, sau đó không đợi Đường Vân Thành nói thêm gì thì cô cũng đã vội vã đi khỏi.

Đường Vân Thành nhìn theo bóng lưng cô, lẳng lặng thở dài một hơi rồi nhẹ nhàng lắc đầu, cũng may ông vốn không đặt quá nhiều hi vọng vào cô bé này.

Vụ án khó giải quyết như vậy, ông cũng đâu thể làm khó một cô bé như thế.

Lúc Tô Khiết quay về khu nhà thì Phạm My cũng không còn ở đó, Tô Khiết về thẳng phòng rồi gọi điện thoại cho Đường Lăng.

“Sao vậy?” Lúc này Đường Lăng đang định lên máy bay, trông thấy cuộc gọi của cô thì khuôn mặt anh khẽ đanh lại.

“Vụ này rất hóc búa, rất khó giải quyết.” Lúc này thì vẻ mặt cô đã rất nặng nề, giọng nói cũng chùng xuống.

Đường Lăng cũng biết vụ án này rất khó giải quyết, song anh vẫn đặt hi vọng rất lớn vào cô, lúc này nghe cô nói vậy thì lòng cũng nặng trĩu.

“Hơn nữa em thấy tài liệu ở đây cũng không được đầy đủ cho lắm.” Lúc Tô Khiết nói câu này thì đôi mắt cô khẽ híp lại, vẻ mặt cũng lạnh đi.

“Tài liệu không đầy đủ? Là sao? Ý em là người nhà họ Cố đã cố tình che giấu một phần tài liệu của vụ án? Bọn họ có to gan đến cỡ nào chắc cũng không dám làm như vậy đâu.” Đường Lăng nghe cô nói vậy thì vô cùng ngạc nhiên, khuôn mặt anh hơi tái đi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK