Mục lục
Cô vợ câm quá bá đạo - Tô Khiết (Dị Bản)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 844

Đường Minh Hạo nhìn Đường Bách Khiêm một cái, vẻ mặt nhanh chóng lướt qua một sự phức tạp.

Đường Bách Khiêm ngẩn người cũng ý thức được vừa mới mình hơi sốt ruột, hiện tại anh ta phải nghĩ cách ngăn cản Nguyễn Hạo Thần.

Anh ta vốn không tính đến tình huống của hai đứa nhỏ này, bởi vì anh ta nghĩ Nguyễn Hạo Thần tới tìm Tô Khiết, cho dù anh thấy được hai đứa nhỏ thì cũng sẽ không quan tâm hay hỏi nhiêu, dù sao hai đứa nhỏ lớn lên không giống Nguyễn Hạo Thần. Anh ta biết hai đứa nhỏ chưa gặp qua Nguyễn Hạo Thần, cho nên hai đứa nhỏ chắc chắn cũng sẽ không nói gì đó với Nguyễn Hạo Thần. Nhưng lúc này Đường Vũ Kỳ khóc sẽ đột nhiên hấp dẫn lực chú ý, Nguyễn Hạo Thần vốn không chú ý cũng có thể chú ý tới bởi vì tiếng khóc của Đường Vũ Kỳ.

Nếu Nguyễn Hạo Thần chú ý tới hai đứa nhỏ này thì chỉ sợ…

Đường Bách Khiêm không biết lúc này không những Nguyễn Hạo Thần chú ý tới mà còn có đặc biệt chú ý, Nguyễn Hạo Thần đã đến nơi!!

Đường Bách Khiêm nhanh chóng mang theo mấy người, sau đó ở cửa cầu thang chặn Nguyễn Hạo Thần.

Nguyễn Hạo Thần nhìn Đường Bách Khiêm xuất hiện thì hơi nheo mắt lại, khóe môi còn mang theo lạnh lẽo.

Trên lầu tiếng khóc của bạn học nhỏ Đường Vũ Kỳ còn không ngừng truyền tới, vẫn vang dội và nhức tai như thế, vô cùng đau lòng.

Lúc này Nguyễn Hạo Thần nghe thấy tiếng khóc này lại cảm giác tan nát cõi lòng.

Nguyễn Hạo Thần nghe tiếng khóc kia thì đột nhiên trong lòng hơi loạn, không thể nào bình tĩnh giống như ngày thường được.

Anh nghe tiếng đứa bé kia khóc thì cảm giác có rất nhiêu kim châm đâm thẳng vào trái tim mình, tạo ra cảm giác hơi đau.

Cảm giác này rất kỳ lạt!

Nhưng vẻ ngoài Nguyễn Hạo Thần chắc chắn sẽ không lộ ra bất cứ sự khác thường nào.

“Nguyễn Hạo Thần, anh có ý gì? Anh dẫn người xông tới như vậy, tôi có lý do chính đáng làm bất cứ chuyện gì.” Đường Bách Khiêm nhìn Nguyễn Hạo Thần, khóe môi mang theo ý cười, nhưng đôi mắt lại vô cùng lạnh lẽo.

Lúc này anh ta nói nhẹ nhàng như mây trôi, nhưng trong lòng lo lắng hơn bất cứ ai, căng thẳng hơn bất cứ ai bởi vì tình huống hoàn toàn vượt qua kế hoạch của anh ta, những chuyện nằm ngoài kế hoạch thì thường rất khó khống chế.

“Đứa bé khóc như vậy là được bán tới đây sao?” Nguyễn Hạo Thần nhàn nhạt liếc anh ta một cái, đột nhiên nói một câu như vậy.

Chương Bình ngẩn người, khóe môi giật giật, vừa rồi anh ta chỉ nói một câu đùa giỡn, không lẽ lão đại coi là thật sao?

Không, không đúng, không phải lão đại tới tìm Tô Khiết sao? Sao đột nhiên quan tâm tới đứa bé như vậy, hình như lão đại đi hơi lệch hướng thì phải.

Đường Bách Khiêm cũng sửng sốt, hiển nhiên cũng không nghĩ tới Nguyễn Hạo Thần lại nhắc đến đứa bé.

Anh ta nghĩ tới tiếng khóc của Vũ Kỳ sẽ khiến cho Nguyễn Hạo Thần chú ý, nhưng cũng không ngờ Nguyễn Hạo Thần không hỏi tình hình của Tô Khiết mà hỏi chuyện đứa bé.

Đường Bách Khiêm nghe Nguyễn Hạo Thần hỏi thì đáy lòng run rẩy, không lẽ Nguyễn Hạo Thần biết chuyện gì đó?

Không lẽ Nguyễn Hạo Thần biết chuyện hai đứa nhỏ sao?

Nhưng trước kia anh ta giấu giếm chuyện hai đứa nhỏ rất tốt, Nguyễn Hạo Thần tuyệt đối không thể phát hiện được.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK