Mục lục
Cô vợ câm quá bá đạo - Tô Khiết (Dị Bản)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1780

Cứ như vậy đi!

Cứ thế thôi!

“Đi đâu chứ?” Thư ký Lưu sửng sốt, câu nói đột ngột của chủ tịch khiến anh ta không kịp hoàn hồn, chủ tịch đang muốn đi đâu vậy chứ?

Đi tìm cô chủ sao?

“Đi công ty.” Nguyễn Hạo Thần liếc nhìn thư ký Lưu hãy còn đang ngu ngơ rồi trả lời, hiếm khi anh chịu giải thích những lời mình nói như vậy, giọng điệu rất thỏa mái, thư ký Lưu cũng rất ít khi thấy anh đễ chịu như vậy.

“Đi công ty?” Thư ký Lưu nghe vậy thì giật hết cả mình, vẫn chưa kịp tỉnh thần lại, chủ tịch cứ đứng tại chỗ suốt đêm rồi sau đó nói muốn tới công ty?

“Tôi nhớ hôm nay ở công ty có một buổi họp.” Giọng nói của Nguyễn Hạo Thần rất tự nhiên, tự nhiên tới nỗi không hề có chút bất thường nào, lúc này khuôn mặt của anh cũng đã trở về vẻ trầm tĩnh như mọi khi.

“A? Đúng, đúng là có một buổi họp.” Thư ký Lưu liên tục gật đầu, hôm nay ở công ty đúng là có một buổi họp, ý của chủ tịch là bây giờ sẽ đến cong ty họp sao?

Mới phút trước chủ tịch vẫn đang yên lặng như thể sắp hòa làm một với không khí xung quanh, vậy mà bây giờ lại muốn tới công ty mở họp?

Sao anh ta cứ cảm thấy như chủ tịch vừa biến thành một con người khác vậy?

Nguyễn Hạo Thần không thèm để ý tới thư ký Lưu nữa, anh mở cửa rồi đi thẳng ra ngoài, thư ký Lưu cũng hoàn hồn lại, vội vã bước theo sau anh.

Thư ký Lưu đi sau lưng nên dĩ nhiên không trông thấy những xúc cảm ẩn sâu trong đôi mắt anh, và thứ xúc cảm ấy cũng chỉ thoáng vụt lên rồi cũng tắt ngúm đi thật mau.

Nguyễn Hạo Thần làm đúng như những gì anh nói: Tói công ty rồi mở họp.

Buổi sáng Tô Khiết vừa thức dậy liền tới bệnh viện để thăm ông cụ Hứa.

Cô vừa rời nhà thì Đường Minh Hạo cũng mau chóng dắt bé Đường Vũ Kỳ xuống lầu.

“Bà nội, ông cố bà cố, tụi con đi tới bệnh viện thăm ông cố Tô với mẹ đi.” Đường Minh Hạo vừa nói vừa đi thẳng ra bên ngoài.

“Ui! Mẹ hai đứa đã đi mất rồi, để bà đi với hai đứa.” Phạm My nghĩ có thể Tô Khiết đã đi rồi nên vội đứng dậy, định sẽ đi với hai đứa nhỏ.

“Bà nội, bà không cần đi cùng tụi con đâu, mẹ đang đợi tụi con ở bên ngoài kìa, mẹ con tụi con đã hẹn trước rồi.” Đường Minh Hạo nói liền một lèo, vừa nói vừa bước ra ngoài.

“À, vậy được, hai đứa đi chậm thôi, đừng vội quá coi chừng ngã đó.” Phạm My nghe cậu nói đã hẹn trước với Tô Khiết thì nghĩ rằng Tô Khiết đăng ở bên ngoài đợi, thế nên bà cũng không lo lắng nữa.

Trước giờ bé Đường Minh Hạo vẫn luôn rất hiểu chuyện, làm gì cũng biết đắn đo chứ không bậy bạ.

Hai cô cậu bé đáp lời bà rồi chạy vụt ra ngoài.

Lúc hai bé ra ngoài thì Tô Khiết đã đi được một lúc rồi.

“Chú Lưu ơi, mau mau nào, đi với tụi con.” Bé Đường Minh Hạo cũng biết nếu tìm tài xế khác thì kế hoạch sẽ đổ vỡ, chỉ có chú Lưu mới chịu đưa hai đứa đi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK