Mục lục
Cô vợ câm quá bá đạo - Tô Khiết (Dị Bản)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1541

“Nhất định phải về?” Nguyễn Hạo Thần híp mắt lại, vừa nấy cô nghe máy, cơ bản là không nói cái gì, nhưng sau khi cúp điện thoại lại nói muốn về nhà.

Cuộc điện thoại này là của ai mà có thể khiến cô gấp gáp muốn về nhà như vậy?

Còn nhất định phải về nhà?

Tô Khiết còn chưa trả lời câu hỏi của anh, điện thoại lại đổ chuông một lần nữa.

Tô Khiết thấy đây là số của bác sĩ phụ trách chữa bệnh cho ông nội, lập tức thay đổi sắc mặt, vội vàng nghe máy: “Bác sĩ Lý, làm sao vậy? Có phải ông nội tôi xảy ra chuyện gì không?”

“Cô Tô, cô mau chóng đến bệnh viện đi, tình huống của ông cụ đang chuyển biến xấu.” Trong giọng nói của bác sĩ Lý rõ ràng có sự lo lắng.

Mặc dù cậu ba Nguyễn không nghe thấy bác sĩ Lý nói gì, nhưng anh vẫn đoán được một chút, cho nên anh nhanh chóng thay đổi phương hướng, lái xe chạy về phía bệnh viện.

“Tại sao lại như vậy? Lần trước tôi tới thăm, ông nội vẫn còn rất tốt mà.” Tô Khiết lo lắng, tay cầm điện thoại không khỏi run lên.

Bác sĩ từng nói, nếu bệnh tình của ông nội chuyển biến xấu, chỉ sợ sẽ…

“Hôm nay, chú hai của cô đến đây thăm ông cụ Tô, không biết chú hai của cô nói cái gì làm cho ông cụ…” Bác sĩ Lý ngập ngừng nhưng rồi vẫn nói ra chuyện hôm nay.

Hai mắt Tô Khiết nheo lại, Tô Trung Dung, tốt, rất tốt!!

Tô Khiết cúp điện thoại, vẻ mặt u ám, mím chặt môi, không nói lời nào.

Khi Tô Khiết chạy tới bệnh viện, ông cụ đang được cấp cứu.

Tô Trung Dung đang đứng ở bên ngoài phòng cấp cứu, ông ta vốn dĩ muốn rời đi nhưng mà bác sĩ lại kéo ông ta lại, yêu câu ông ta phải ký tên, hơn nữa tình huống vừa rồi của ông cụ thật sự khiến cho ông ta sợ hãi.

Tô Trung Dung nhìn thấy Tô Khiết và Nguyễn Hạo Thần đi tới bên này, ông ta theo bản năng rụt chân lại.

“Ông đã nói gì với ông nội tôi?!” Tô Khiết lạnh lùng nhìn ông ta.

“Tao không nói cái gì cả, tao chỉ nói là chúng mày ép tao tới bước đường cùng, đây là lỗi của chúng mày, không thể trách tao được.”

Tô Trung Dung trực tiếp đáp trả.

“Mau cút đi.” Tô Khiết khẽ quát, trong trường hợp này, cô không muốn tranh luận với Tô Trung Dung.

Nguyễn Hạo Thần ở đây, hiển nhiên là Tô Trung Dung rất sợ hãi, cho nên cũng không dám phản bác mà nhanh chân rời đi.

Một tiếng sau, cuối cùng cửa phòng cấp cứu cũng mở ra.

“Bác sĩ Lý, ông nội tôi sao rồi?” Tô Khiết thấy bác sĩ Lý đi ra thì vội vàng hỏi, lúc này trong giọng nói của cô tràn ngập sự lo lắng.

“Cô Tô yên tâm, tình hình của ông cụ Tô đã ổn định, tạm thời sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng mà, ông cụ vẫn chưa tỉnh lại.”

Tô Khiết thở phào nhẹ nhõm, may là không sao, may là không có chuyện gì.

“Sau này không được cho Tô Trung Dung đến phòng chăm sóc đặc biệt.” Tô Khiết không biết Tô Trung Dung và ông nội nói cái gì, nhưng mà cô nhất định sẽ không cho phép loại chuyện này lại xảy ra một lần nữa.

Khi Đường Minh Hạo trở về nhà họ Đường, Tô Khiết vẫn chưa về, bạn nhỏ Đường Minh Hạo rất không hài lòng, rất tức giận, cho nên…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK