Mục lục
Cô vợ câm quá bá đạo - Tô Khiết (Dị Bản)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1392

Lưu Vũ viết xong, đưa giấy giao cho Tô Trung Dung ở cách cửa tương đối gần, cho nên Tô Khiết vốn không có nhìn thấy thần sắc trên mặt Lưu Vũ lúc này.

Tô Trung Dung nhận lấy, do dự một hồi, sau đó mới đưa cho Tô Khiết.

Tô Khiết nhận lấy tờ giấy, liền đưa Lăng Lâm nhanh chóng rời khỏi, cô phải đi nói mấy cái này cho Đường Lăng nghe, hy vọng có thể có ích.

“Cô cả, trong phòng bọn họ có dùi cui cảnh sát.” Sau khi rời khỏi được một chút, Lăng Lâm nhỏ tiếng nói một câu.

Đôi con ngươi của Tô Khiết khẽ nheo lại, cho nên trước đó Tô Trung Dung và Lưu Vũ muốn gạt cô vào phòng, là muốn đánh ngất cô sao?

“Cô đưa số điện thoại và tài khoản ngân hàng cho cậu cả Đường của các người đi.” Tô Khiết bây giờ không muốn so đo mấy cái này với bọn họ, bây giờ quan trọng nhất là tra ra mấy người đó, cứu Tô Nghiên Nghiên về trước.

Hồi nãy Lưu Vũ nói điện thoại gọi không được, tài khoản ngân hàng là của người già miền núi, không biết Đường Lăng có thể tra ra được một chút manh mối nào không.

“Tô Khiết thật sự sẽ giúp chúng ta cứu Nghiên Nghiên về sao?” Sau khi Tô Khiết rời đi, Tô Trung Dung nhanh chóng đóng cửa: “Bà thật sự tin nó sao?”

“Tin nó? Sao tôi có thể tin nó được?” Lưu Vũ đột nhiên cười âm hiểm, đôi con ngươi nhanh chóng híp lại, mang theo một sự hung hãn khiến người ta run rẩy: “Lúc này tôi hận không thể róc xương lột da của con tiện nhân Tô Khiết đó…”

“Nếu bà đã không tin nó, thì sao bà lại nói số điện thoại và tài khoản ngân hàng cho nó chứ? Bà không sợ nó báo cảnh sát, kêu cảnh sát đến bắt chúng ta sao?” Tô Trung Dung nhìn bộ dạng của bà ta lúc này, càng nghi hoặc hơn nữa.

“Lỡ như hồi nãy nó chỉ là đến đây moi móc thông tin từ chúng ta thôi thì sao? Chúng ta há không phải là bị lộ rồi ư?” Tô Trung Dung nghĩ đến khả năng này, trên mặt càng có thêm vài phần lo lắng.

“Không sợ, chuyện này nó đã biết từ lâu rồi, nếu như nó muốn báo cảnh sát thì đã báo từ lâu rồi, nó không báo cảnh sát thì có nghĩa nó không có chứng cứ, càng huống hồ bây giờ Nghiên Nghiên xảy ra chuyện, mà nó thì không xảy ra chuyện gì, cho nên, nó cũng không thể làm gì chúng ta.” Khoé miệng Lưu Vũ rõ ràng đã có thêm vài phần âm lạnh.

“Nhưng mà, hồi nãy bà đã cho số điện thoại và tài khoản ngân hàng của mấy người đó cho nó rồi?” Tô Trung Dung càng mơ hồ hơn.

“Cái tôi cho nó là giả đó, lúc mới bắt đầu, tôi vì lo lắng Nghiên Nghiên, suýt chút nữa đã mắc mưu của nó, cũng may cuối cùng lúc viết số điện thoại tôi đã hồi thần lại, cho nên cái mà tôi cho nó đều là giả, không có liên quan gì đến mấy người đó cả, nếu như nó lấy mấy cái đó đi báo cảnh sát thì đến lúc đó chúng ta ngược lại có thể tố cáo nó tội vu nhọ rồi.” Lưu Vũ cười âm hiểm, càng thêm đắc ý.

“Cao, bà xã thật cao minh.” Tô Trung Dung nghe thấy lời của bà ta, cũng trực tiếp cười.

“Vậy còn Nghiên Nghiên?” Tô Trung Dung lúc này còn có thể nghĩ đến con gái ruột của ông ta, cũng thật là hiếm có rồi.

“Tôi đã nghĩ qua rồi, bây giờ video đã phát ra, cả đời này của Nghiên Nghiên cũng bị huỷ rồi, cho dù cứu về thì cả cuộc đời của Nghiên Nghiên cũng sẽ sống trong đau khổ dày vò, hơn nữa, từ hôm qua đến bây giờ, đã qua thời gian dài như vậy rồi, Nghiên Nghiên chỉ e là đã…” Khi Lưu Vũ nói đến con gái, sự đắc ý trên mặt lúc này mới thu lại một chút.

“Đúng, bà nói rất đúng, chuyện đã như vậy rồi, cứu Nghiên Nghiên về cũng sẽ càng đau khổ.” Tô Trung Dung vậy mà còn liên tục hùa theo lời của Lưu Vũ nữa.

Có câu hổ dữ không ăn thịt con, nhưng hai người này bây giờ lại tự tay đưa con gái mình đi chết, hơn nữa còn tìm lý do đường hoàng chính đáng cho mình nữa!!

“Hơn nữa chúng ta cũng tuyệt đối không thể để cho Tô Khiết tìm được mấy người đó, nếu như mấy người đó bị bắt rồi, lỡ như đến lúc đó khai chúng ta ra, thì chúng ta toi rồi.” Đôi mắt Lưu Vũ khẽ nheo lại, trên mặt có thêm vài phần hung hãn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK