Mục lục
Chân Long Chí Tôn Đô Thị - Vương Nhất
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhìn thấy đám người Châu Mỹ Ngọc cũng dập đầu xin lỗi theo, Châu Chí Kiên lúc này mới thẳng người, vẻ mặt buồn bã nói với Lý Thiên Dương: “Thiên Dương, con xem đã dập đầu, xin lỗi cả rồi, có phải nên tha thứ cho chúng ta không?”

“Ba cũng không ngờ đứa con gái bất hiếu đó lại làm ra loại chuyện người – thần phẫn nộ như vậy, vậy mà liên hợp với cháu của ba cùng nhau phá công ty của con, còn đánh người con nữa --- Chuyện này ba tuyệt đối không biết, nếu không ba nhất định sẽ ngăn cản.”

Châu Chí Kiên nói rất hùng hồn, tẩy sạch sẽ cho nhà họ Châu, Vương Nhất thấy vậy cũng cười lạnh không ngớt.

Ba nào con tất, có thể sinh ra loại con gái như Châu Mỹ Ngọc, nhân phẩm của Châu Chí Kiên cũng không tốt đi đâu được.

Sau khi xin lỗi xong, Châu Mỹ Ngọc cắn chặt răng, răng nghiến cũng sắp gãy rồi.

Bà ta không ngờ bản thân có một ngày lại hạ mình quỳ ở trước mặt người chồng ở rể của bà ta, cầu xin ông ta tha thứ.

Phải, bà ta quả thật đã nhờ Châu Quốc Hưng phá công ty của Lý Thiên Dương, nhưng bà ta vẫn cảm thấy mình không sai.

“Thiên Dương, nhà họ Châu chúng ta thật sự biết sai rồi, con bảo bạn của con tha cho chúng ta đi.”

Châu Chí Kiên khổ sở cầu xin, suýt nữa quỳ xuống trước Lý Thiên Dương, còn chỉ vào Châu Quốc Hưng và nói: “Con xem, ba đã đánh gãy chân thằng cháu mất dạy đó rồi, đó là cháu ruột của ba!”


Vương Nhất yên lặng nhìn Lý Thiên Dương, chuyện lần này, anh nhìn thái độ của ba, nếu ba không nuốt trôi cục tức này, vậy thì nhà họ Châu cũng không cần thiết tồn tại nữa.

Lý Thiên Dương trầm mặc một lúc, thấy đám người Châu Mỹ Ngọc, Lý Mộng Đình quỳ trước mặt ông ta, ông ta cũng thở dài, nói: “Đứng lên hết đi.”

Sắc mặt của Vương Nhất hơi thay đổi, vốn muốn nói gì đó, nhưng giống như nghĩ tới điều gì đó, anh vẫn dừng lại.

Nếu ba đã chọn tha thứ, vậy thì chỉ có thể như vậy trước đã.

Châu Chí Kiên nghe vậy, cũng rất vui mừng, vô cùng cảm kích nói lời cảm ơn: “Cảm ơn Thiên Dương, cảm ơn Thiên Dương, phía bạn của con --- thì nhờ con rồi?”

Lý Thiên Dương khẽ gật đầu.

Châu Chí Kiên dẫn người của nhà họ Châu vội vàng rời đi, còn thuận tiện dẫn cả đám người Châu Mỹ Ngọc, Lý Mộng Đình.

“Chúng ta cũng đi thôi.”


Vương Nhất và Lý Thiên Dương cũng cùng nhau rời đi.

Châu Mỹ Ngọc mặt mày u ám ngồi trên xe, trán bị đập tới bầm tím, xuất hiện vết máu tụ.

Đám người Lý Mộng Đình, Châu Mỹ Hòa cũng không tốt đi đâu được, mặt mày cũng đầy cát.

Vốn tưởng Châu Chí Kiên là tới chống lưng cho bọn họ, không ngờ là tới xin lỗi Lý Thiên Dương.

Nhà họ Châu nói thế nào cũng là gia tộc tuyến một của Thiên An, cho dù làm sai, sao có thể xin lỗi một con rể ở rể chứ?

“Sao hả, vẫn còn giận ba?”

Châu Chí Kiên ngồi ở trước mặt, thông qua gương chiếu hậu, thu trọn biểu cảm của đám Châu Mỹ Ngọc vào trong mắt, lúc này lạnh nhạt hỏi một câu.

Châu Mỹ Ngọc mang theo oán khí nồng đậm, nói: “Không dám.”

Lúc này, trên mặt Châu Chí Kiên đâu còn tí biểu cảm nhận sai, chỉ có sự lạnh lẽo vô tận: “Đừng trách ba vô tình, đó đều là chuyện hết cách, cũng không biết tên Lý Thiên Dương gặp vận may chó má gì, vậy mà quen được nhân vật lớn bản lĩnh thông thiên, vừa rồi chỉ là diễn trò, cầu xin sự tha thứ của Lý Thiên Dương, giải trừ nguy cơ của nhà họ Châu mới là việc cấp bách, có thể co không thể duỗi, sao mà được chứ?”

“Nhưng --- như vậy quá hèn nhát rồi.”

Sắc mặt của Châu Mỹ Ngọc ẩn hiện tia sắc lạnh: “Cái nhà đó con quản cả một đời, còn chưa từng quỳ trước tên phế vật đó.”



“Không có nhà họ Châu của chúng ta, Lý Thiên Dương là cái thá gì chứ? Sớm đã chết đói ở đầu đường rồi!”

Châu Mỹ Hòa cũng hằn học nói.

Châu Chí Kiên khoát tay, nói: “Hai đứa yên tâm, chuyện này ba sẽ cho hai đứa một lời giải thích.”

“Một thằng con rể ở rể không tiền không thế, muốn giẫm lên đầu của nhà họ Châu chúng ta, đó là không thể. Đợi sau khi nhân vật lớn đó tha thứ cho nhà họ Châu chúng ta, ba lập tức đòi lại mặt mũi cho mấy đứa.”

Nghe vậy, Châu Mỹ Ngọc lập tức mừng rỡ: “Cảm ơn ba!”

“Còn cả chuyện của Quốc Hưng, cũng phải có một lời giải thích.”

Trong ánh mắt của Châu Chí Kiên ẩn hiện tia sắc lạnh: “Vì diễn vở kịch này, vậy mà phế đi một cái chân của cháu trai của ba, thật không đáng --- điều duy nhất khiến ba để tâm là người trẻ tuổi tên Vương Nhất kia---”

Lời này vừa dứt, Lý Mộng Đình không nhịn được mà lên tiếng: “Ông nội, ông để tâm tên phế vật đó làm cái gì, anh ta chỉ là kẻ ăn bám đợi chết, không cần để trong lòng.”

“Hơn nữa, con người của ba cháu dễ mềm lòng, ông nội mọi người không trả một đồng, ba cháu cũng sẽ tha thứ cho mọi người, bên phía công ty, còn cả một đống chuyện rắc rối cần ba cháu xử lý.”

Lý Mộng Đình lại mỉm cười, nói: “Công ty đã bị đập, công nhân cũng chạy rồi, hơn nữa ngày giao hàng đã hẹn trước của tập đoàn Lệ Tinh cũng sắp tới, không có nhân lực và thiết bị, ba cháu làm sao giao hàng? Đến lúc đó, còn không phải sẽ hạ mình cầu xin nhà họ Châu chúng ta hay sao?”

Châu Chí Kiên nghe vậy cũng gật đầu, nói: “Nói có lý, đến cuối cùng vẫn phải dựa vào nhà họ Châu chúng ta, nhà họ Châu chúng ta sẽ thuận tay tiếp nhận hợp tác béo bở với tập đoàn Lệ Tinh, lợi nhuận kiếm được cũng không thiếu mấy đứa.’

“Cảm ơn ba!”

“Cảm ơn ông nội!”

Châu Mỹ Ngọc, Lý Mộng Đình mừng rỡ, ánh mắt cũng trở nên nóng bỏng.

Trong mắt Châu Chí Kiên vụt qua tia sắc lạnh: “Lý Thiên Dương, tôi muốn khiến cậu hiểu rằng, không có nhà họ Châu chúng tôi, cậu không làm được chuyện gì cả!”

Trong xe rất nhanh vang lên tiếng cười.

Ở một bên khác, Vương Nhất và Lý Thiên Dương đi tới công ty Áo Tân, cả đoạn đường Lý Thiên Dương vẫn ủ rũ.

Vương Nhất biết Lý Thiên Dương đang phiền chuyện gì, lúc này thì mỉm cười nói: “Ba, đừng lo lắng, vấn đề công xưởng và công nhân đều sẽ được giải quyết thôi.”

“Giải quyết thế nào?”

Lý Thiên Dương lại lắc đầu, đau đầu nói: “Ngày giao hàng đã bàn xong với tập đoàn Lệ Tinh chỉ còn nửa tháng, thời gian ngắn như vậy, làm sao mua được thiết bị, tuyển được công nhân? Cho dù tuyển được, hơn 10 ngày, cũng không hoàn thành được số lượng trên đơn hàng.”

Vương Nhất lại mỉm cười nói: “Thời gian nửa tháng, đủ.”

Lý Thiên Dương sững người, hỏi: “Nhất, con lại có cách gì rồi sao?”

Vương Nhất cười ha ha, nói: “Ba, mấy ngày tiếp theo, ba giao mọi chuyện cho con đi, trong nửa tháng, con giúp ba hoàn thành đơn đặt hàng của Lệ Tinh, kiếm một khoản lớn.”

Nói xong thì cười to rời đi.

Anh lần lượt gọi điện cho Lãnh Nhan và La Chí Viễn, dặn dò hai chuyện, Lãnh Nhan và La Chí Viễn vui vẻ đồng ý.

Khách sạn Châu Tế.

Tất cả nhà cửa dưới tên của nhà họ Châu đều bị cầm đi thế chấp rồi, cho nên trước khi nhận được sự tha thứ của nhân vật lớn, bọn họ chỉ có thể sống ở đây.

Trong phòng tổng thống, tất cả người dòng chính của nhà họ Châu tập trung lại.



Tất cả mọi người đều đang lo lắng chờ đợi, trên mặt là sự lo lắng.

Sau khi trở về, Châu Chí Kiên lại gọi điện cho Lý Thiên Dương, nói bóng nói gió về động thái của nhân vật lớn kia, kết quả Lý Thiên Dương cũng mờ mịt.

Nhưng điều có thể chắc chắn là vị nhân vật lớn kia đã tha thứ cho nhà họ Châu, bây giờ bọn họ đang đợi tin tức truyền tới.

Reng reng reng---

Vào lúc này, điện thoại bỗng đổ chuông.

Châu Chí Kiên vội vàng nghe máy.

Chỉ nghe thấy một âm thanh kích động truyền tới: “Gia chủ, vừa rồi truyền tới tin, tất cả bất động sản bị niêm phong dưới tên nhà họ Châu đã được gỡ, bao gồm cả công ty cũng được gỡ niêm phong.”

“Ngoài ra, tổng giám đốc của trụ sở ngân hàng cũng thu hồi thư mời luật sư, 15000 tỷ này không cần trả nữa!”

“Thật sao?”

Châu Chí Kiên nghe vậy, giọng nói cũng run rẩy hỏi.

“Chắc chắn!”

“Ha ha ha!”

Châu Chí Kiên cười to ba tiếng, thỏa mái nằm ở sô pha.

“Ba, như thế nào, nguy cơ được giải trừ rồi sao?”

Đám người dòng chính của nhà họ Châu như Châu Mỹ Ngọc, Châu Mỹ Hòa, Lý Mộng Đình... cũng kích động hỏi.

“Đương nhiên giải quyết rồi.”

Tâm trạng của Châu Chí Kiên rất tốt, vẻ mặt rạng rỡ nói: “Xem ra nhà họ Châu chúng ta, ở Thiên An vẫn có chút sức ảnh hưởng, vị nhân vật lớn đó cũng vì vậy mà kiêng kỵ thu tay rồi.”

“Nhà họ Châu được cứu rồi, đại nạn không chết ắt được phục!”

“Vẫn là ông nội lợi hại, chỉ cần ông nội ra mặt thì không có chuyện gì không giải quyết được!”

“Ông nội, bước tiếp theo chúng ta sẽ làm gì?”

“...”

Những người dòng chính của nhà họ Châu cũng lũ lượt thở phào, sau đó nịnh nọt.

“Sống yên ổn nghĩ tới lúc nguy nan, không thể vui mừng quá sớm.”

Rất nhanh, biểu cảm của Châu Chí Kiên lại trở nên nghiêm túc, nhìn sang Châu Mỹ Ngọc, nói: “Mỹ Ngọc, còn cả Mộng Đình, Mỹ Hòa, cho mấy đứa một cơ hội lấy công chuộc tội.”


“Lúc này Lý Thiên Dương chắc đang lúc kẹt, thời gian ngắn căn bản không mua được thiết bị, không tuyển được công nhân, mà những điều kiện phần cứng này, nhà họ Châu chúng ta có đủ, mấy đứa ngày mai đến công ty Áo Tân một chuyến, xem thử Lý Thiên Dương có nguyện ý giao đơn hàng hợp tác với tập đoàn Lệ Tinh cho nhà họ Châu chúng ta không, đương nhiên, sẽ không để cậu ta chịu thiệt, ừm... cho cậu ta một tỷ rưỡi.”


“Được.”


Đám người Châu Mỹ Ngọc nghe vậy thì cũng mừng, sau đó cười lạnh.


Ba đây là muốn bỏ ra một tỷ rưỡi cướp lấy đơn đặt hàng hợp tác với tập đoàn Lệ Tinh...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK