Mục lục
Chân Long Chí Tôn Đô Thị - Vương Nhất
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tòa nhà Đại Thương, nơi chiêu nạp tất cả các nhân vật lớn có sức ảnh hưởng trong các ngành nghề, các giới ở thành phố Thiên An, không vì điều gì khác, chỉ vì ở đây là thương hội Hồng Ưng, bộ phận của khu vực Thiên An!

Dưới sự vây quanh của các lão đại ở các giới, các ngành nghề, Vương Nhất và Lãnh Nhan đi vào trong tòa nhà Đại Thương, sóng lớn không sợ hãi, giống như tất cả những chuyện này đều là chuyện mà họ nên làm.

Lý Thiên Dương vô cùng áp lực, cả người cứng đờ bước đi, tận đến khi đi vào một căn phòng, mới bình ổn lại.

Nhưng rất nhanh, ông ta lại bị sự lộng lẫy, đường hoàng ở trong phòng làm cho kinh ngạc.

Cho dù là đồ trang trí hay là đồ cổ, đều có giá trị vô cùng cao, chính là hoàng cung thời cổ đại, cũng không sánh được.

“Ba, ba ở đây trước.”

Vương Nhất mỉm cười với Lý Thiên Dương, bình tĩnh nói: “Ngày mai vừa đến, tất cả mọi thứ sẽ về với chủ, tất cả những người ức hiếp, đàn áp nhà họ Lý, đều sẽ phải nhận sự trừng phạt thích đáng.”

“Nhất!” Lý Thiên Dương gọi Vương Nhất lại.


Cơ thể Vường Nhất hơi dừng lại, quay đầu sang, ánh mắt khác biệt nhìn Lý Thiên Dương.

“Cảm ơn!”

Vành mắt Lý Thiên Dương hơi đỏ lên, nói với Vương Nhất những lời từ tận đáy lòng: “Cảm ơn tất cả những thứ mà con đã làm vì nhà họ Lý.”

Vương Nhất cười một cách thờ ơ: “Con đã nói rồi, chỉ cần con ở đây, nhà họ Lý, chính là đỉnh tiêm hào môn!”

Vừa dứt lời, Vương Nhất khẽ đóng cửa lại.

Nụ cười trên mặt cũng trở nên lạnh lùng, quay đầu liếc nhìn La Chí Viễn, Hồ Hoàng Việt, Tăng Quốc Vinh, nói: “Đã sắp xếp xong chưa?”

Cảm nhận được sự lạnh lùng trong ánh mắt của Vương Nhất, La Chí Viễn cũng vội vàng nói: “Tất cả đều đã chuẩn bị xong rồi, chỉ đợi mệnh lệnh của ông chủ.”


“Lập tức hành động, trong hai ngày, tôi muốn khiến Kim Thành Vũ và Thường Kỉ thân bại danh liệt!”

“Vâng!”

.....

Từ công ty Áo Tân đi ra, Kim Thành Vũ định trở về công ty.

Reng reng....

Đúng lúc này, điện thoại vang lên, thư ký của anh ta gọi đến.

“Không hay rồi, Chủ tịch Kim, công ty xảy ra chuyện lớn rồi!”

Điện thoại vừa được kết nối, đã truyền đến tiếng kêu hoang mang, sợ hãi của thư ký: “Chu tổng đột nhiên rời đi!”

“Ai? Chu Bá?”

Ánh mắt của Kim Thành Vũ đột nhiên trở nên lạnh lùng, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại được sự bình tĩnh, nói: “Hoảng cái gì, một phó tổng rời đi mà thôi, có chuyện lớn gì chứ.”



“Nhưng, Chu tổng còn đưa đi một số lượng lớn cốt cán của công ty!”

Thư ký lớn tiếng nói: “Gần như mỗi một bộ phận quan trọng đều đưa đi một nửa tinh anh, bây giờ cả công ty sắp tê liệt rồi!”

“Cái gì?”

Tin tức này khiến sắc mặt Kim Thành Vũ lập tức thay đổi, những hạt mồ hôi to như hạt đậu từ trán anh ta chảy xuống.

Một phó tổng rời đi, không phải là chuyện gì giới, chỉ cần tìm một người về thay là được, nhưng, rời đi một số lượng lớn cốn cán tinh anh, điều này là một sự đả kích rất lớn với công ty.

Giống như đang khoét trái tim của anh ta, đập xương của anh ta, cho anh ta một đòn chí mạng.

“Chủ tịch Kim, anh mau trở về đi, bây giờ công ty đang rất loạn, ai cũng la hét muốn rời đi.” Giọng nói của thư ký, mang theo sự nghẹn ngào vô cùng nghiêm trọng, sắp khóc rồi.

Ầm!

Kim Thành Vũ cúp điện thoại, vẻ mặt u ám đến mức có thể vắt ra nước, sau đó một chân đạp ga thật mạnh, đi về phía công ty.

Vừa lái xe, vừa móc điện thoại ra, gọi cho một số điện thoại.

Rất nhanh, điện thoại đã được kết nối, truyền đến giọng nói bình tĩnh của một người đàn ông: “Chủ tịch Kim, có chuyện gì sao?”

“Chu Bá...”

Giọng nói của Kim Thành Vũ vô cùng trầm và thấp, chất chứa sự tức giận, hung dữ nói: “Ông biết ông đang làm gì không? Cho ông một tiếng, tìm lại tất cả những cốt cán của công ty mà ông mang đi cho tôi! Nếu không tôi sẽ khiến ông không thể sống nổi ở cái thành phố Thiên An này!”

“Chủ tịch Kim đang nói đùa sao.”

Chu Bá cười, nói: “Tôi đã làm chuyện này, thì nhất định chuẩn bị sẵn sàng dũng khí chấp nhận tất cả hậu quả.”

“Tin là một chút khó khăn này sẽ không làm khó được Chủ tịch Kim, cứ như vậy đi, tạm biệt.”

“Chu Bá, tôi thật sự không ngờ, từ đầu đến cuối ông đều là một con sói mắt trắng!”

Trong mắt Kim Thành Vũ ngập tràn tơ máu, giọng nói giống như một con sói bị thương, tức giận, điên cuồng: “Lúc ông cả ngày chỉ biết uống rượu sống qua ngày, mất đi ý chí là tôi đã cho ông chức phó tổng của Ẩn Long, tôi đối xử với ông không bạc đúng không? Tại sao ông lại đối xử với tôi như vậy?”

Điện thoại cuối cùng vẫn không cúp, Chu Bác rơi vào trầm tư rất lâu.

“Đối với ông không bạc?”

Rất lâu sau, Chu Bá bật cười chế nhạo: “Kim Thành Vũ, cậu sờ vào lương tâm của cậu xem xem có phải thiếu đi một góc…đó là lòng tốt của cậu sao? Cậu sợ tôi nói ra sự thật của chuyện kia, sẽ liên lụy đến loại dã thú như cậu và Thường Kỉ!”

“Nên cậu mới giả tình giả ý cho tôi vị trí phó tổng, chức vụ phó tổng trống rỗng, không có thực quyền của phó tổng…cậu đưa tôi vào một cái chuồng, nuôi tôi giống như nuôi một con chó.”

“Nếu như tôi không nghe theo, cậu dùng người nhà của tôi uy hiếp tôi. Chính vì tôi là một nhân vật nhỏ, nên mới để mặc cho cậu sắp xếp, chính là vì tôi là một nhân vật nhỏ, nên đương nhiên bị làm vật hi sinh, để bảo toàn sự an toàn cho cậu và Thường Kỉ?”

Kim Thành Vũ cũng không ngờ Chu Bá lại nói với anh ta những lời như thế này, sau một lúc kinh ngạc, rất nhanh đã cười một cách nham hiểm: “Không sai, chính vì ông là một nhân vật nhỏ, nên, rất nhiều chuyện, không thể tùy theo ông…ý nghĩa ông sống trên thế giới này chính là vì ông còn giá trị lợi dụng. Trong nhà ông còn có ba mẹ đã lớn tuổi cần phải phụng dưỡng đúng không? Nếu như ông không muốn bọn họ không cẩn thận xảy ra một chút sự cố mà hối hận cả đời, thì mau chóng đưa người về cho tôi!”



Chu Bá rơi vào trầm tư, Kim Thành Vũ còn cho rằng Chu Bá đã sợ, nên, cũng không kích thích ông ta nữa, mà dùng những lời tốt đẹp để khuyên bảo: “Chu Bá, ông trở về đi, tôi đảm bảo, nhất định sẽ trọng dụng ông, hơn nữa tôi và Thường tổng sẽ xem ông là anh em....”

“Cậu đã từng nghĩ đến sẽ thất bại chưa?”

Chu Bá vẫn luôn im lặng, đột nhiên lên tiếng nói một câu.

“Cái gì?”

Đôi mắt Kim Thành Vũ lóe lên, không hiểu ý của Chu Bá.

“Cậu đã nghĩ đến sẽ thất bại chưa?”

Chu Bá lặp lại một lần nữa: “Trong mắt của cậu, tôi là một nhân vật nhỏ, vậy thì trong mắt của người khác, có phải cậu cũng là một nhân vật nhỏ?”

Kim Thành Vũ không hiểu ý của Chu Bá, đột nhiên có chút tức giận: “Chu Bá, ông mau trở về cho tôi....”

“Ba mẹ của tôi đã được tôi đưa ra nước ngoài ngay trong đêm rồi, nên cậu không uy hiếp được tôi đâu.”

Chu Bá bật cười, trong nụ cười, mang theo sự hung dữ vô cùng: “Có lẽ vị kia nói đúng, lập công chuộc tội mới là cách tốt nhất.”

Vẻ mặt của Kim Thành Vũ, cuối cùng cũng trở nên khiếp sợ: “Ông có ý gì? Vị kia là ai?”

“Chủ tịch Kim, đây chỉ là bắt đầu thôi.”

Giọng điệu của Chu Bá vô cùng nghiêm túc, nói xong, lập tức cúp điện thoại.

“Alo...Chu Bá, rốt cuộc ông muốn làm gì?”

Kim Thành Vũ lo lắng như kiến bò trên nồi lẩu, trong lòng vô cùng bất an, vội vàng gọi một cuộc điện thoại: “Giúp tôi tìm một người, ông ta tên là Chu Bá, tìm được thì lập tứ đưa về cho tôi.”

“Vâng.”

Người ở đầu bên kia điện thoại trả lời một tiếng, sau đó cúp điện thoại.

Không đến ba phút, điện thoại lại gọi đến.

“Kim tổng, đã điều tra được rồi.”

“Ở đâu?” Trong mắt Kim Thành Vũ hiện lên tia hi vọng.

“Đồn cảnh sát.”


“....”


Cùng lúc đó, đồn cảnh sát Thiên An.


Cạch....


Cánh cửa lớn bị đẩy mạnh ra, một người đàn ông đi vào, nhìn tất cả cảnh sát trong đồn giống như gặp phải kẻ địch mạnh, bình tĩnh nói: “Tôi muốn tự thú.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK