Mục lục
[Dịch] Thuận Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mấy loại nói trên, thêm vào hạng đầu óc ngoan cố. chính là những kẻ hàng ngày chỉ tay múa chân với Giao Châu doanh, là những tiếng nói không hài hòa trong địa phận quản hạt Giao Châu doanh.

Lời phê “thà giết lầm, hơn bỏ sót" của Lý Mạnh gửi về, người đọc được trước tiên là mấy cô gái trong nội thư phòng, các nàng đều kinh hãi. nhất thời không đưa ra được quyết định, nhưng bên cạnh các nàng còn có nhân vật quyết định được, lão thái giám Lưu Phúc Lai, ông ta khi ở hoàng cung, chức vụ là nội giám qua lại nhiều với cẩm y vệ và Đông Xưởng, đối với loại hành động thanh trừ này. tất nhiên có biện pháp quy trình đầy đủ, chỉ điểm một chút thôi làm nhiều người có cảm giác tầm nhìn rộng mờ.

Đối với mật thám các thế lực trà trộn vào Sơn Đông tất nhiên không thể buông lỏng, nhưng dựa vào lý do này có thể tra bắt những thế lực họa ngầm bình thường không hài hòa với Giao Châu doanh, đả kích thế lực của bọn họ. trấn áp những kẻ mang lòng dạ khác.

Diêm đinh vũ trang ở mỗi nơi đều thẳng tay thanh tra, ví như một số châu huyện giữa Thanh Châu và Duyệt Châu, nằm sâu trong nội địa, không gần sông cũng chẳng gần biển, xung quanh chẳng có quân đội. những địa phương như vậy đám mật thám chỉ cần không phải hạng ngốc, sẽ không tới đây cắm rễ ẩn núp.

Nhưng vũ trang diêm đinh vẫn tra xét tưng bừng, kẻ nào có lời oán trách với binh mã Sơn Đông, kẻ nào có ý kiến với tổng binh Lý Mạnh, diêm bang Sơn Đông và thương hội Linh Sơn đều biết ít nhiều, lần thanh tra này chính là nhắm vào từng tên đó một.

Quan viên trí sĩ. thân quyến quan lại. những kẻ này bị tổn hại bởi chính sách của Giao Châu doanh. còn những kẻ đọc sách, cơ bản đều nhà giàu có. những người cùng khổ gần như vì Lý Mạnh truân điền giữ được tính mạng, hơn nữa tại chế độ quân quản, không ai dám nói lung tung, có đầu mục diêm đinh thậm chí hô khẩu hiệu:

- Ai ai cũng phải kiểm tra. trên đời này không có ai vô tội.

Các trí sĩ văn nhân nghe thấy đầu run sợ.

Cũng chỉ có những kẻ không lệ thuộc vào Giao Châu doanh, lại cảm thấy mình có chút tư cách mới dám nói bữa, những kẻ này đều được tính là phú hộ. bốn chữ “kẻ giàu bất nhân" chẳng phải là lời vô căn cứ. những kẻ này đều ít nhiều có hành vi đen tối, hơn nữa ở thời buổi này, muốn giữ được sự giàu có của mình, không thể mềm lòng được.

Cho dù là không có tội lỗi gì. thì con người trên đời có ai không phạm chút sai lầm nào đó. chỉ cần có sai lầm là có thể buộc tội. là trong danh sách diêm đinh tra bắt, cho dù cuối cùng tra ra không có việc gì, thì mỗi ngày mấy trăm diêm đinh vũ trang diễu võ dương oai trong nhà, chẳng ai có thể chịu đựng được.

Mà bọn họ lại còn ăn của ngươi uống của ngươi, nói thế nào bọn họ cũng chiếm đạo lý. còn quyền giải thích thì nằm trong tay nha môn tuần phủ. trong bố chinh sứ ti.

Những tội danh tra ra. là thứ bình thường quan viên địa phương không dám quản, đa phần lười chẳng buồn quản, nhắm mắt mở mắt cho qua, làm quan có màu mỡ đều do những kẻ đó hiếu kính.

Tri huyện tri châu trong lòng rất nhiều uất ức oán trách, nhưng người dưới mái hiên chẳng thể không cúi đầu. bọn họ đều tự an ủi như vậy.

Có một số quan lại muốn bao che. nhưng nha môn tuần phủ, nha môn chính phủ ti. binh bị đạo. đều hạ nghiêm lệnh “đấu tranh chính nghĩa”, cũng chính là toàn lực phối hợp với diêm đinh vũ trang, trừng phạt nghiêm khắc những kẻ phạm pháp, không được bao che.

Thậm chí ngự sử tuần tán Sơn Đông gửi công văn tới các phủ. nếu các quan lại dám làm trễ nải chính sự. bản quân nhất định hạch tội đúng sự thực, tuyệt đối không để kẻ nào may mắn trốn thoát. Bản quan trước kia hạch tội người quá ít. nên bị phía trên trách phạt, bây giờ nhất định không dung thứ, hạch tội một kẻ cũng là hạch tội. hạch tội một trăm kẻ cũng là hạch tội. nhất định không để oan uổng cho một người làm việc thực sự nào. cũng quyết không bỏ qua cho kẻ không làm việc tận lực nào.

Huống chi các diêm đinh sau khi tra xét xong không chịu đi ngay, còn muốn ở đương địa đợi quan phủ đưa ra chương trình xử lý. không có kết quả không đi.

Từ tháng chín đến cuối năm Sùng Trinh thứ mười bốn. toàn bộ Sơn Đông, khu vực Lý Mạnh khống chế cứ như bị gió bão quét qua, tất kẻ những cá nhân gia tộc có dị nghị đều bị đả kích, mà ra tay xử lý bọn chúng chính là quan phủ địa phương mà bọn chúng cho rằng đứng về phía mình.

Có kẻ khuynh gia bại sản. có kẻ ăn đòn rồi. có kẻ bị cảnh cáo nghiêm khắc, những dịa chủ một dạ theo Giao Châu doanh đều cảm thấy may mắn những kẻ đứng trung lập thì biết mình phải quyết định thế nào.

Cho dù những địa chủ ở phủ Đông Xương và phủ Duyệt Châu có chút khoảng cách với hệ thống Lý Mạnh, đều cảm giác được sợ hãi.

Bọn họ không ở trong hệ thống của Lý Mạnh, đúng là bớt được rất nhiều trách nhiệm, lại rất tự do. nhưng kẻ bảo vệ bọn họ lại không có vũ lực cường đại như Lý Mạnh.

Phóng tầm mắt nhìn địa phương xung quanh, hình như mạnh nhất vẫn là tổng binh Sơn Đông, huống chi gần đây còn nghe nói Lý Mạnh ở Hà Nam chém đầu mấy vạn lưu tặc.

Nên phải suy tính tới chuyện lâu dài rồi. người có sản nghiệp trong địa phận Sơn Đông đều đang suy nghĩ chuyện này.

Sau lần thanh tra đó. dân chính và kinh tế ở Sơn Đông hiệu suất làm việc tăng mạnh, làm đến đâu được đến đó. thông suốt vô cùng.

Bổ xung thêm, Sơn Đông thanh tra quá nửa tỉnh, tổng cộng tra ra hơn bốn mươi tên Thát Đát, đều ở các trấn biên cảnh, không xâm nhập được vào sâu hơn ngoài ra diêm đinh tra ra gần ba nghìn văn nhân thân sĩ có hành vi trái luật pháp.

Trở lại trung tuần tháng chín, khi Mạc thái giám rời khỏi Sơn Đông. Tôn Truyền Đình phái người mời Lý Mạnh tới. lần đó Lý Mạnh có chút kích động thao thao bất tuyệt, gần như đem hết lời trong lòng nói ra.

Ngay sau đó là chuyện lãnh binh xuất chinh, trước khi xuất chinh từng căn dặn người trông coi Tôn Truyền Đình, chuyện lớn nhỏ trong Giao Châu doanh, phàm là cần mình xem xét, cũng phải đưa cho Tôn Truyền Đình một bản. hỏi xem Tôn tiên sinh, có kiến nghị gì không, đồng thời ghi chép kiến nghị đó lại đưa cho Lưu thái giám, Chu Dương. Ninh Càn Quý tham khảo.

Bất quá sau khi Lý Mạnh trở về, người trông coi Tôn Truyền Đình bẩm báo. Tôn tiên sinh không hề viết một chữ nào lên các văn kiện đưa tới. cũng không nói một câu nào. nghe tới đó Lý Mạnh rất tiếc nuối, bắt đầu suy nghĩ có nên từ bỏ hay không.

Sau khi Mạc thái giám đi lại tới lời mời này. làm Lý Mạnh rất bất ngờ. chuyện phát sinh ở mặt ngoài Giao Châu doanh đều có người kể cho Tôn Truyền Đình nghe, đương nhiên có ý muốn Tôn tiên sinh cho ý kiến, nhưng Lý Mạnh cứ cảm thấy lần này Tôn Truyền Đình cầu kiến là muốn mỉa mai châm chích.

- Tôn tiên sinh, mấy tháng không gặp thôi. sao tiên sinh tiều tụy thành thế này rồi?

Vào trong trạch viện, thấy không có biến hóa gì nhiều, hai người con trai của Tôn Truyền Đình tinh thần đầy đủ, mà người con thứ hai của Tôn Truyền Đình còn cường tráng hơn không ít. nghe nói mỗi ngày đền theo thân binh Giao Châu doanh huấn luyện viên thân binh huấn luyện còn nói với Lý Mạnh tên tiểu tử này có chút thiên phú.

Nhưng Tôn Truyền Đình thì lại tiều tụy hơn cả lúc mới từ trong ngục ra, cho dù râu tóc gọn gàng, nhưng yếu ớt khác thường, hai gò má hõm sâu. mắt đẩy tơ máu. Lý Mạnh nhìn thấy cả kinh phát tiếng hỏi.

Hỏi xong Lý Mạnh quay sang nghiêm nghị nói với thân binh:

- Đi gọi người trông coi nơi này lại đây. những ngày bản soái không có nhà, bọn chúng rốt cuộc đối đãi Tôn tiên sinh, như thế nào rồi.

Thân binh vừa mới xoay người, Tôn Truyền Đình đã lên tiếng ngăn cản:

- Lý đại nhân chớ giận, không phải do hạ nhân, là lão phu trong lòng buồn bực. mới làm bản thân thành ra thế này. không sao cả đâu, mấy ngày nữa ăn thêm một chút là ổn.

vốn Lý Mạnh lo Tôn Truyền Đình tuyệt thực để tỏ rõ tâm chí. tuy bản thân định từ bò. nhưng để người như vậy chết trước mặt thực đáng tiếc.

Nghe đối phương nói vậy, Lý Mạnh không khỏi vui mừng, nếu Tôn Truyền Đình nói thực lòng tức là tâm thái của ông ta có chút chuyển biến rồi.

Lý Mạnh ấm giọng nói:

- Tôn tiên sinh, dù văn hay võ, dù làm gì. nếu không có thân thể khỏe mạnh, thì khỏi nhắc tới gì nữa, đợi Lý mỗ mời cho tiên sinh lang trung xem xét qua, ăn uống cũng nên hào phóng một chút, không cần tiết kiệm thay Lý mỗ...

Tôn Truyền Đình chắp tay. xen lời:

- Đa tạ Lý đại nhân quan tâm, thân thể của bản thân. Tôn mỗ tất nhiên sẽ chú ý.

Hạ nhân mang rượu đồ ăn đơn giản vào. Tôn Truyền Đình xem ra đã bắt đầu điều dưỡng thân thể rồi. thức ăn chuẩn bị cho ông ta là cháo hoa và chút chút đồ ăn nhẹ. bất quá tâm tư Tôn Truyền Đình hiển nhiên không đặt trên đồ ăn. đợi hạ nhân rời đi, liền nói:

- Nội quan truyền chỉ đã rời khỏi Sơn Đông rồi?

- Đi hôm qua rồi. phỏng chừng lần này trở về sẽ được vạn tuế thăng thường, dù sao chuyện này ông ta làm coi như trọn vẹn. kinh sư trên dưới hẳn sẽ hài lòng.

Nói tới truyện này. Lý Mạnh không khỏi mỉm cười, thủ pháp của triều đình ngây thơ. lại rắp tâm hại người, nhưng bị hắn mượn hoa dâng phật để bản thân kiếm được cục diện rất tốt. nghe có người hỏi tới. không kìm được nói thêm mấy câu:

- Lý mỗ xuất thân buôn lậu muối, khẳng định tầm mắt nông cạn. cho một cái chức tướng quân, chắc chắn là mừng lắm rồi, tám trăm lượng bạc này hẳn không thể coi như bạc bình thường, bạc vạn tuế gia ban cho, đương nhiên phải ngang với mười lượng hoàng kim, thái giám trấn thủ, đó cũng là xem Sơn Đông như đại trấn. Lý mỗ cảm kích rơi lệ. cảm kích rơi lệ.

Tôn Truyền Đình ngẩn ra. tiếp đó cười khổ nói nhỏ:

- Đương kim thánh thượng luôn suy nghĩ mọi chuyện quá đương nhiên, lại cho rằng mình anh minh, làm chuyện hô đồ như vậy cũng chẳng phải lần đầu. bất quá nói đi cũng phải nói lại. viên khâm sai này tới. đại nhân nắm chắc binh mã hơn vài phần, lòng trung thành phía dưới cũng tăng lên nhiêu rồi chứ!

Nghe thấy thay đổi trong tâm tình và lời nói của đối phương. Lý Mạnh cũng thấy tốt hơn không ít. pha trò đứng dậy hướng phía bắc ôm quyền nói:

- Toàn là ân điển của thánh thượng, thần cảm kích bất tận.

“khục khục" Tôn Truyền Đình rõ ràng bị săc, quay sang ho mấy tiếng, húp ngụm cháo mới bình phục lại. mỉm cười nói:

- Lý đại nhân đúng là tấm gương trung thành, lời này nếu đại nhân nói trước mặt các đại thần triều đình, không biết sẽ có bao nhiêu người há hốc mồm.

- Tôn tiên sinh, lời Lý mỗ tuy có vui dùa, nhưng cũng có mấy phần thật lòng, nếu không có chính sách anh minh của thánh thượng. Lý mỗ sao có thể có ngày hôm nay. trong lòng đúng là cảm kích bất tận.

Tôn Truyền Đình nhìn đối phương tươi cười, trong lòng nghĩ, ngươi từ chỗ ti tiện đi tới ngày hôm nay, chắc gì vì phía trên hồ đồ. chẳng lẽ có thiên mệnh thực hay sao.

Nghĩ tới đây, Tôn Truỵền Đình thở dài nói:

- Lão phu vất vả cả đời. thường tự xưng là trung nghĩa, hôm nay có chút hồ đồ. vất vả và trung nghĩa này rốt cuộc vì thiên hạ hay vì thánh thượng... Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK