Mục lục
[Dịch] Thuận Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cá Trạch nhỏ cười hắc hắc nói: “Cầm năm mươi lạng bạc đó, quay về Hà Nam, mua mấy mẫu ruộng, cưới một cô vợ, hiếu kính với mẹ.”

Lão Tiền và Mặt Sẹo nhìn nhau, lần này cũng không lên tiếng cười mắng nữa, hàng đầu được thướng năm mươi lạng bạc, nhưng lại không đếm số, đó là bởi vì đi tìm chết nên chẳng việc gì phái đếm. đợi ngươi trở về rồi phát cho chăng thiếu xu nào. Còn Cá Trạch Nhỏ, hai người bọn họ và hắn là đồng hương. Cá Trạch nhỏ ở bên ngoài nên không biết, nhưng hai người bọn họ thì loáng thoáng nghe nói rằng mẹ hắn đã chết đói từ lâu rồi.



“Lưu lão ca... Lưu huynh, cái này có thể có tác dụng không”


Cách xưng hô của Ngụy Tiểu Bắc cũng có chút biến hóa rồi, cảnh tượng trước mắt cũng chỉ có động viên binh sĩ như lúc đánh Toánh Xuyên và Lục An thôi, lúc đó quan binh rất nhiều, tường thành cao dày, cũng chỉ có thể liều mạng xông lên, mấy lần hứa ban thường lớn. các huynh đệ đều tử thương thảm trọng, nhưng dẫu sao vẫn đánh hạ được.


Bức tường tre nho nhỏ ngày hôm nay, không ngờ lại phải dùng thanh thế lớn như vậy để đánh, Tả Kim Vương Lưu Hi Nghiêu chẳng buồn nói chuyện với Ngụy Tiểu Bắc, liếc một thên thân binh rồi trầm giọng nói: “Đi nói với lão Hạ. phía ta chống đỡ cho hắn, bảo hắn nhanh một chút. Đi đi!”


Thân vệ đó dẫn mấy dẫn mấy người từ trong đám người chén vào trong thành, Loạn Thế Vương Ngụy Tiểu Bắc cũng chẳng buồn nghĩ nhiều, ở phía sau lớn tiếng phát lệnh, bảo binh lính của mình xông lên trước.


Vừa rồi Tả Kim Vương Lưu Hi Nghiêu không tiếc rẻ gì mà phái quân lính trực thuộc của mình ra, một chút ý tứ bảo tồn thực lực cũng không có. Loạn Thế Vương Ngụy Tiểu Bắc này cũng trở nên trịnh trong, đây chính là ưu điểm của Cách Tả ngũ doanh, mọi người vào lúc quan trọng đều một lòng đối ngoại.


Binh sĩ của Cách Tả ngũ doanh dưới sự kích thích của phần thường, binh sĩ lưu dân chen nhau xông lên trước, độ ngũ vốn đã dày càng lúc càng bành trướng hơn hậu đội ở trong thành cũng đánh trống reo hò xông ra khỏi thành.


Song phương vốn cách nhau không xạ. các binh sĩ lưu dân không ngừng chen lên trước, đã tiếp cận tường tre rất gần rồi, bên trong tường tre vẫn không ngừng đào đất ra ngoài. Tường tre đã bị đất bên ngoài lấp một nửa rồi, các binh sĩ lưu dân cũng không bởi vì việc đào đất của đối phương mà dừng lại, tất cả mọi người đều to gan lớn mật.


Tiếng hét của các binh sĩ lưu dân đã át đi đại bộ phận âm thanh, cho nên không nghe thấy trong hàng ngũ quan binh có người hét gì đó.


Tiếng hét dừng như đào đất không dừng, lại có mấy tiếng bùm bùm đạn pháo được kéo ra sau tường tre không phải là không khai pháo.


Đạn pháo gào rít bắn vào trong đám người, mặc dù đất mềm xốp, mặc dù đạn pháo ruột đặc của hỏa pháo vào lúc này sát thương chủ yếu là dựa vào đạn nảy trên mặt đất.


Nhưng quân đội của lưu dân thực sự là quá đày đặc, đạn pháo lăng không bắn ra, giống như là đập vào thùng đựng máu thịt vậy, máu thịt tung tóe, tiếng hô thảm vang lên không ngớt.


Giống như là một cái túi đựng đầy nước đột nhiên bị chọc thủng, hoặc hình dung một cách chính xác hơn là một cái để ngập nước đột nhiên bị vỡ.


Biển người như hồng thủy ập về phía tường tre ở phía trước.


Cá Trạch nhỏ tuy tuổi nhỏ nhất trong đội, nhưng kinh lịch huyết chiến chém giết thì lại không ít, vừa rồi tuy đứng ở phía trước nhưng khi xung phong thì lại cố hết sức lui ra sau.


Nhưng người ở phía sau ùa lên kịch liệt như vậy, va va đập đập nên không thể khống chế được thân hình, nhưng vẫn chậm lại được, mắt thấy càng lúc càng nhiều người xông tới trước.


Mặt Sẹo và lão Tiền cũng đều lui ra sau, mấy khẩu hỏa pháo ở sau tường tre không ngừng xạ kích, nhưng không tới cự ly hơn một trăm bước, binh sĩ lưu dân cũng biết chỉ có nhanh chóng chạy tới phía trước tường tre thì mới có thể an toàn, nếu cứ đứng ở giữa đường thì sẽ trở thành bia ngắm của đối phương.


Mỗi một phát đạn pháo bắn ra, lại bắn chết mấy chục người trong đội hình xung phong của lưu dân, nhưng có nhiều người xung phong như vậy, chút tử thương này giống như một bọt sóng trong cơn nước lớn. người ngã xuống bị người ở phía sau đạp lên thân thê, căn bản không có ai thèm bận tâm.


Hai bên bè tre cao ngang ngực được lấp đất, chính là tường ngăn cao ngang ngực, hỏa thương ở trên độ cao này rất vừa, độ cao này vốn chính là đã được tính toán từ trước.


Trong cự ly khác nhau, quân Hoài Dương của Giao châu có vũ khí tương ứng khác nhau, sau khi hỏa pháo xạ kích thì hỏa thương khai hòa, đây đã trở thành một trình tự cố định.


Các sĩ quan tay cầm phủ thương ở phía sau đội hình của hỏa thương cao giọng phát lệnh, để đảm bảo có thể bắn đồng loạt.


Mặc dù thanh thế xung phong của lưu dân Cách Tả ngũ doanh ở ngoài thành Toánh Thượng rất lớn, nhưng thủy chung không át được tiếng xạ kích của hỏa pháo ở trong tường tre.


Sau khi lao qua một đoạn cự ly thì tiếng pháo dừng lại, đám người bọn Mặt Sẹo ở giữa đội hình bước chân guồng nhanh hơn, vốn thấy sau tường tre ngoài trận hình trường mâu ra thì không còn thấy gì nữa, sau khi tiếng pháo ngừng lại, binh sĩ tay cầm hỏa thương nhao nhao kê hỏa thương lên tường cao ngang ngực.


“Khai hỏa!”


Đạn kim loại mang theo tiếng rít của tử vong từ nòng súng bắn ra, tường tre lập tức bị khói che phủ, loạt súng đầu tiên đã bắt đầu xạ kích rồi.


Khoảng đất trống giữa bờ sông Dĩnh Thủy và thành Toánh Thượng lập tức trở nên yên tĩnh, quan quân quân Hoài Dương ở sau tường tre đã không nhìn rõ tình huống ở đối diện, bị khói súng che phủ, tầm mắt rất mơ hồ, nhưng sau khi phía đối diện hơi yên tĩnh một chút thì tiếng hét chém giết của lưu dân lại vang lên.


“Hàng thứ nhất lui xuống, hai thứ hai đi lên! “


Với hàng ngũ của quân Hoài Dương ở trên bờ, chỉ có bốn hàng hỏa thương binh thay nhau, nhưng sau bốn loạt xạ kích, tiếng hét lại biến thành lưa thưa.


Trong không gian hẹp như thế này, hỏa lực đày đặc áp xuống, tạo thành sát thương cực lớn cho quân đội lưu dân đang xông tới.


Quân đội lưu dân ở ngoài thành lại ùa lên hết, mặc dù hàng ngũ ở phía trước dưới sự sát thương hỏa thương và hỏa pháo đã biến thành thưa thớt.


Nhưng sự di động của đại trận ở bên ngoài sông hộ thành là hậu đội đẩy tiền đội, hoàn toàn là giết không nổi, cho dù là có khoảng trống, cũng rất nhanh bị người ở phía sau lấp kín, hơn nữa bộ hạ của Tả Kim Vương và Loạn Thế Vương nhìn thấy hỏa thương ở trên tường tre không xạ kích nữa, trong khoảng thời gian ngắn ngủi, không dựa theo tiết tấu vừa rồi mà luân phiên lên bắn.


Xạ kích này khác hẳn với hỏa khí của quan quân bình thường. ít nhất thì ở trong tầm bắn rồi mới khai hỏa, tạo thành sát thương rất lớn. Nhưng hiện tại xạ kích của hỏa thương không theo kịp, cũng chính là đã biến thành que cởi lò rồi, cứ xông lên mà giết.



Năm mươi lạng bạc, rượu thị ê hề, còn có cả nữ nhân nữa! Mỗi một sĩ tốt lưu dân đang xông lên trước đều dường như cảm thấy những thứ này đã ở ngay trước mắt, mắt của mỗi người đều biến thành đỏ rực.


Trường mâu trong tay Cá Trạch Nhỏ chỉ lên trước, cao giọng gào thét, hiện tại hắn đã xông lên ở hàng đầu tiên của đội ngũ, vừa rồi hỏa thương xạ kích, người ở phía trước, người ở bên cạnh không ngừng ngã xuống, có viên đạn còn bay sạt qua người, đồng bạn ở bên cạnh, Lão Tiền và Mặt Sẹo nửa đường đã ngã xuống, bị người ta giẫm đạp, không bò dậy được nữa.


Hắn không có thời gian để bi thương, theo đại quân một đường đông chinh tây thảo, cảnh tượng này nhìn cũng quen rồi, người chết cũng quá nhiều, mắt hắn chỉ nhìn chằm chằm vào tường tre ở phía trước.


Múi máu trong không khí trộn lẫn với mũi khói thuốc vẫn chưa tan hẳn, kích thích cho Cá Trạch Nhỏ như muốn phát cuồng, một đồng bạn ở trước mặt hắn đã bò lên tường tre, rồi đột nhiên từ bên trên ngã xuống, trước ngực có một lỗ máu, đây chính là cơ hội, quan binh ở phía trước động tác còn chưa kịp thu lại, mình trèo lên sẽ không bị đâm.


Đây là kinh nghiệm sinh tử của Cá Trạch Nhỏ, hắn giẫm lên thân thể của đồng bạn, nhảy vọt qua tường tre.


Quả nhiên, tên trường mâu binh ở trước mặt hắn vừa rút trường mâu lại, còn chưa kịp làm ra động tác đâm lần thứ hai. Đây chính là cơ hội.


Cá Trạch Nhỏ giơ trường mâu lên rồi đâm ra trước, đột nhiên nhìn thấy ở hai bên phía sau tên quan binh trước mặt có hai thanh trường mâu đâm về phía mình, trường mâu trong tay mình không đủ dài phía sau lại là tường tre, có muốn tránh cũng không có chỗ mà tránh. Cá Trạch Nhỏ lúc này không còn sợ hãi, chỉ nghĩ tới gia đình mình ở Thương thành, nhớ tới lão nương của mình. Lúc đó dường như không còn tai họa nữa, mọi người đều rất vui vẻ...


Chiến sĩ Vương Cương của đệ nhất doanh của quân Hoài Dương thu hồi trường mâu trong tay, hắn đứng ở hàng thứ hai vừa đâm chết một tên lưu tặc nhảy qua tường tre, tên lưu tặc này cũng cầm trường mâu, tuổi tác không lớn, lúc ngã xuống đất còn há miệng như muốn nói gì đó. Vương Cương giờ không rảnh để quan tâm, địch nhân lại tung người nhảy vào, hắn phải chuẩn bị đâm chết kẻ địch tiếp. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK