Ngay khi Triệu Năng chỉ huy quân đội rời khỏi thành Tế Nam, toàn bộ vùng Sơn Đông cùng với Lưỡng Hoài vốn đang vô cùng sục sôi đột nhiên lại trở nên vô cùng yên tĩnh như chưa từng xảy ra chuyện gì vậy.
Các văn nhân đương nhiên không thể giống như dân chúng bình thường, bọn họ hiểu biết nhiều chuyện quốc gia đại sự hơn đương nhiên là biết chiến tích hiển hách mấy năm gần đây của quân Mãn Thanh. Quân đội Đại Minh chưa một lần giành ưu thế. Một khi chiến tranh xảy ra, cho dù là dựa vào thành trì vững chắc, dùng đại pháo Tây Dương nhưng cũng không thể chống được. Lời truyền khẩu bay đi khắp nơi, quân Thát cưỡi ngựa chạy băng băng, giương cung xạ điêu vô cùng thần kỳ. Cứ cho là quân Giao Châu doanh hùng mạnh, liên tiếp chiến thắng nhưng những thắng lợi đó đều chì với quan binh cùng thảo khấu.
Với đối tượng so sánh là quan binh có tiêu chuẩn rất thấp kém như vậy, chiến lực của quân đội Giao Châu doanh rất đáng được bàn luận. Hơn nữa binh mã của Giao Châu doanh chủ yếu là lính trấn thủ thành. Mấy năm nay thành Tế Nam được tu bổ giống như một con nhím xù lông, trấn thủ bên trong còn có mấy phần an toàn, nay đột nhiên bốc lên chạy ra ngoài dã chiến. Có ai đã từng nghe nói đơn vị quân đội Đại Minh nào dã chiến với quân Thát mà chiếm được lợi thế chưa? Những tiểu tử tốt như thế nhất định có đi mà không có về.
Cục diện lúc này thực sự rất nguy hiểm. Trấn đông tướng quân Lý Mạnh gần như đã dẫn bảy phần quân đội của Sơn Đông tới Nam Trực Lệ, vốn được coi là một nước cờ tuyệt diệu nhưng hiện tại xem ra đại quân Thát này mới thực sự là diệu kỳ, chúng đã tới rất đúng lúc, đúng vào lúc Sơn Đông suy yếu nhất.
Có người lại nói chỉ cần thủ thành mà thôi thế mà còn hồ đồ dẫn quân ra ngoài tác chiến. Điều này chỉ có thể trách mình muốn chết chứ không thể trách người khác được. Như thế này không phải là mang dê dâng lên miệng quân đại quân Thát sao?
Đại quân Thát tới lại tiếp tục đi nữa, sau đó một Sơn Đông nguyên khí đại thương nhất định sẽ có người tới thay thế. Bây giờ ngẫm lại chính mình viết nhiều bài văn ca tụng công đức liệu có rước lấy phiền toái hay không. Nghĩ tới đó gần như tất cả mọi người đều ngậm miệng nín thinh, bắt đầu đóng cửa đọc sách, không màng thế sự.
Mạt thế đương nhiên có hiện tượng của mạt thế. Người khẳng khái, sục sôi đương nhiên cũng có nhưng còn có nhiều hơn những loại bại hoại đạo đức, thấy lợi quên nghĩa. Những người đó chỉ là cây cỏ trên tường. Khi Sơn Đông uy danh hiển hách thì muốn vây quanh thổi phồng, hy vọng có thể vơ vét được nhiều lợi ích nhưng khi vừa thấy nguy cấp thì lại cố tình né tránh, chỉ sợ bản thân mình gặp phải phiền phức.
Triệu Năng chỉ huy đại quân rời Tế Nam, hành quân cấp tốc, vào giữa trưa ngày hai mươi tháng mười một thì tới thành Đức Châu. Trong thời gian ba ngày đó tin tức từ các dịch trạm quân Giao Châu doanh, quan đạo của quan phủ, và còn cả đủ các loại hình lưu truyền thông tin đã truyền tới tất cả các thành, trấn lớn ở Sơn Đông.
Khắp nơi đều yên tĩnh, tĩnh lặng như hến. Chỉ có ở phủ Duyện Châu là có chút động tĩnh khiến cho người ta ngược lại cảm thấy là vô lý. Khổng phủ và Lỗ Vương phủ lại tổ chức đại yến tiệc chúc mừng. Bọn họ cùng là con dân Đại Minh , quân Thát xuôi nam, bọn họ cũng sẽ phải chịu tổn hại như người khác. Trong khi đại nạn sắp tới thì lại có cảm giác hả hê, giống như bọn họ nghĩ đại hoạ sắp giáng xuống đầu không có liên quan gì tới mình vậy.
Ở thời đại đó, các gia đình quý tộc thường hành động như vậy. Khi Trương Hiến Trung bao vây Vũ Xương, quan lại địa phương đã thỉnh cầu Sở Vương xuất tiền nuôi quân, Sở Vương gia đã chỉ vào chiếc sập Hồng Vũ gia ban thưởng nói chỉ có thể lấy vật đó ra nuôi quân. Thật sự vừa buồn cười vừa đáng buồn.
Sau khi tới Đức Châu, Triệu Năng đã lưu lại đó hai ngày. Lúc này binh mã dưới quyền thống lĩnh của hắn đã lên tới hai vạn một nghìn người. Binh mã rải rác khắp nơi ven đường hành quân đều tới tập hợp. Đội ngũ giống như một quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn. Nhìn thấy trận chiến trước mắt tất thất bại nhưng mọi người vẫn duy trì nghiêm lệnh. Điều này chỉ e là khiến Sơn Đông khác hẳn so với các tập đoàn địa phương cùng thời khác. Đương nhiên phần lớn mọi người không nhìn ra điểm này.
Binh quý thần tốc nhưng việc bố trí và chuẩn bị ở Đức Châu cần mất nhiều thời gian. Một khi hành quân trong nội địa Sơn Đông thì phần lớn lương thảo, đồ quân nhu, vật tư hậu cần có thể được bổ sung thông qua hệ thống kho hàng được thiết lập trên các con đường vận chuyển chủ yếu nhưng sau khi ra khỏi biên giới Sơn Đông, tất cả sẽ phải vận chuyển từ nội địa Sơn Đông tới.
Ở vùng Đức Châu đã thành lập đồn điền, điền trang. Tất cả những điều này đều đã được cân nhắc từ trước. Khi đại quân ra tay hành động, cần phải điều động dân phu, tráng đinh phụ trách việc vận chuyển của đại quân cùng rất nhiều công việc linh tinh khác. Khi tất cả quân đội tới phụ cận Đức Châu, doanh trại bố trí phòng vệ đã được bố trí xong một cách kiên cố. Trong các kho, lương thực, binh khí hoả dược, đạn chì đều đã chuẩn bị xong. Chiến mã, gia súc thồ hàng đều đã bố trí sẵn sàng. Cái này gọi là lo trước khỏi họa, cuối cùng hôm nay cũng đã được kiểm nghiệm.
Diêm đinh vũ trang của Vũ Thành, Vũ Định Châu. Lâm Ấp. Bình Nguyên, Đức Châu đều tụ tập ở thành Đức Châu, ở những đồn điền, điền trang ở Lỗ Bắc đã biết tin tức đại quân Thát đột kích, hơn nữa vị trí của bọn họ nằm trên đường tiến quân của đại quân Thát nên không khỏi khiến cho lòng người kinh sợ.
Nếu như không có lực lượng quân sự áp đảo trấn thủ thì cần phải bảo vệ để đảm bảo không xảy ra nhiễu loạn, vì để đảm bảo ổn định có các đội quân tuyến hai cùng quân đội đảm bảo trị an tới trấn thủ ở các huyện thành. Mục đích của việc này là vừa để bảo đảm sự ổn định cũng như trấn áp đám cường hào nổi loạn.
Thuỷ, bộ Đức Châu là hai tuyến đường then chốt tiến vào Sơn Đông. Các loại tin tức đều tập trung về chỗ Triệu Năng. Quân Sơn Đông đã xây dựng lại hệ thống điều tra ở Hà Bắc. Một số lượng lớn khinh kỵ xuất phát tìm kiếm tin tức. Tin tức truyền về lũ lượt như nước chảy. Sau khi Thiên Tân bị thất thủ, tộc độ tiến quân của đại quân Thát chậm lại nhưng vẫn ở thế không thể ngăn cản. Sau khi thành Thiên Tân bị phá, thành Tĩnh Hải nằm trên tuyến Vận Hà cũng bị đánh chiếm.
Ngay sau khi chờ bổ sung các loại hậu cần, vật tư thì cũng là lúc tin tức được báo về. Huyện lệnh huyện Thanh huyện bỏ thành chạy. Quân dân toàn thành đại bại giặc chưa tới, thành đã bỏ trống.
Cảnh Châu Đông, bắc Đức Châu thuộc nội địa Bắc Trực Lệ. Binh mã quân Sơn Đông hoàn toàn không có quan hệ gì với việc quản lý vùng đất này.
Hơn nữa khi đại quân Thát xuôi nam, cả Bắc Trực Lệ, ngoại trừ kinh thành phái sứ giả đi các địa phương điều quân cần vương, còn lại thì không có mệnh lệnh nào được truyền xuống. Các loại mệnh lệnh như là chống cự tại chỗ hay quân dân trong thành cùng sinh tồn đều không được truyền xuống.
Lúc này tất cả mọi người đều rất hỗn loạn. Ai cũng tự làm điều mà mình cho là đúng. Tất cả các thông tin phản hồi từ các phủ, châu, huyện đều bị gián đoạn. Tất cả mọi người đều hành động hỗn loạn giống như ruồi bọ không có đầu vậy.
Tình hình Cảnh Châu cũng như thế. Lúc này Tri châu và các quan lại đã vô cùng tuyệt vọng. Khi nghe nói huyện lệnh Thanh huyện bỏ thành chạy trốn khiến cho những người đó cũng không còn biết làm thế nào để xứng với địa vị quan lại. Điều bọn họ muốn làm đơn giản chỉ là chạy, hơn nữa không cần bất kỳ trách nhiệm gì.
Khắp các nơi dọc theo con sông có rất nhiều các kho hàng lớn nhỏ. Tất cả đều đã tích trữ đầy đủ vật tư, hàng hoá. Mùa màng năm nay không tốt nên rất nhiều người chú tâm tới những kho hàng này. Khi cục diện bắt đầu trở nên hỗn loạn thì có những phần tử vô lại bắt đầu gây loạn, đánh cướp khiến cho cục diện nhanh chóng trở nên không thể khống chế được.
Quan binh trấn đóng ở Cảnh Châu cũng tham dự vào những chuyện này. Không chỉ có những kho hàng ở bên dòng Vận Hà bị đánh cướp mà ngay cả dân chúng bình thường và các gia đình phú hộ trong thành cũng bắt đầu bị cướp phá.
Khoảng cách từ nơi này tới Sơn Đông rất gần. Dân chúng trong dân gian từ nhiều đời đều có quan hệ gần gũi với Sơn Đông. Khi tình hình trở nên hỗn loạn, gần như không có người nào nghĩ tới việc cầu cứu triều đình mà ngược lại đi tới Đức Châu cầu cứu.
Khi Triệu Năng chỉ huy đại quân tiến tới đây vừa vặn gặp lúc hỗn loạn. Triệu Năng vốn cần phải có quan lại địa phương Cảnh Châu cung cấp dân phu dẫn đường và cung cấp thêm một số vật tư, lương thảo, hắn đang định phái người đi liên lạc thì ai ngờ gặp phải cục diện này. Dù Tham tướng trấn thủ Đăng Châu. Triệu Năng là người trung hậu nhưng việc xử lý những chuyện như thế này cũng là thủ đoạn thường thấy của quân Giao Châu doanh.
Người được phái đi liên lạc với Tri châu Cảnh Châu là một tên Thiên tổng, hắn chỉ huy một doanh binh lính đi tới thành Cảnh Châu. Tuy nói là đại quân Thát còn lâu mới tiến tới đây nhưng bên trong thành gần như một toà thành bị phá thế nhưng người tẩy thành và làm loạn lại chính là đám vô lại trong thành. Trong thành bụi mù bay khắp nơi, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.
Binh lính Giao Châu doanh tiến vào thành từ cổng đông. Bắt đầu từ cửa đông, quân Giao Châu doanh hễ cứ gặp phải loạn đánh cướp, cho dù là hành vi phạm tội nặng hay nhẹ cũng đều chém đầu.
Ngay khi đó có binh lính ở phía trước hô lên: “Quan binh vào thành. Bây giờ là lệnh giới nghiêm. Tất cả những ai không có liên quan hãy quay về nhà. Nếu ai còn ở lại thì giết không tha”. Trong khi đó binh lính phía sau thì chém giết rất dứt khoát nhanh nhẹn.
Một khi cục diện trị an trở nên hỗn loạn, giết người chính là phương pháp vãn hồi tốt nhất. Thanh thế của một doanh của quân Giao Châu doanh có thể nói là không quá lớn. Phía đông thành đã trở nên yên tĩnh nhưng mấy chỗ khác vẫn còn náo loạn, chưa ổn định thế nhưng chỉ sau hai canh giờ, thành Cảnh Châu không lớn lắm đã trở nên vô cùng yên tĩnh.
Lúc này là mùa đông, không sợ thi thể thối rữa, mục nát. Tự người dân địa phương trong thành Cảnh Châu phải đi thu thập những thi thể đó, binh lính Giao Châu doanh không để ý tới việc đó vì vậy khắp các ngã tư đường trong thành Cảnh Châu đều có thi thể, hơn nữa các thi thể này đều bị chém đầu. Tất cả đều là những kẻ làm loạn hay một số người chưa kịp quay về nhà bị chém đầu.
Quan lại Tri châu nha môn Cảnh Châu sau khi chứng kiến sự việc này một lúc, tâm trạng ngơ ngác lập tức trở nên rất bình tĩnh. Còn về phần binh mã Sơn Đông tại sao không có ý chỉ, không có công văn đột nhiên xuất hiện ở Cảnh Châu, một chuyện hoàn toàn không hợp với lẽ thường thì tuyệt đối không ai nhắc tới, bọn họ luôn miệng đồng ý với yêu cầu của tên Thiên tổng.
Đi đánh quân Thát, mặc kệ là hành vi của bản thân mình có sáng suốt hay không thì nó luôn tràn ngập cảm giác thiêng liêng. Tận trung báo quốc là điều không sai. Bản thân mình đi phối hợp với những việc này, về bề ngoài thì không ai có thể nói lời từ chối được.
Giết người ổn định trị an, đối với quân Giao Châu doanh mà nói thì chỉ là chuyện nhỏ nhưng quan lại nha môn Tri châu thì lại cám ơn không kịp. Đương nhiên là không nói nhiều nhưng dư âm đọng lại sau đó thì không tưởng tượng nổi. Sau đó nhiều năm vẫn có một lời đồn đại là quân lính Giao Châu doanh đột nhập Cảnh Châu vơ vét tài sàn, quân nhu. Quân dân Cảnh Châu anh dũng không chịu khuất phục, lấy đại nghĩa chống lại khiến cho quân Giao Châu doanh thẹn quá hoá giận, xuất quân đồ thành, tạo nên một vụ thảm sát rất lớn, với lại bên ngoài thành còn phát hiện nhiều hố lớn mai táng rất nhiều hài cốt. Đúng là nói có bằng chứng rõ ràng. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
Danh Sách Chương:
Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK