“Nếu không phải là ta vận khí quá kém. lần này thế nào cũng không phải đến thành Tế Nam này. đen đủi quá. đen đủi quá, nhất định phải đi vái bổ tát mới được”.
Thái giám khâm sai truyền chỉ ngồi trên xe ngựa, không ngừng cằn nhằn với xa phu. truyền chỉ thay đổi địa điểm đóng quân đến tướng quân địa phương, đó là chuyện cực kỳ không tốt, thay đổi địa điểm đóng quân đồng nghĩa với việc gây phiền phức cho võ tướng ở địa phương, bảo họ rời khỏi địa bàn nhà mình đã quen thuộc, ai cũng sẽ không nể mặt mũi nhau.
Truyền chỉ cho Lý Mạnh lại là việc phiền phức nhất trong những việc phiền phức, trấn đông tướng quân, tổng binh Sơn Đông Lý Mạnh, các thái giám và cẩm y vệ thường xuyên ở bên ngoài giao tiếp, còn được gọi là “Lý bất khiếu”.
Sở dĩ gọi hắn như vậy, cũng chính là chỉ có cắn người là chó không sủa. một cách gọi vô cùng ác độc.
Các văn thần võ tướng cả thiên hạ này. các nội quan trong cung ra ngoài giao thiệp. ít nhiều cũng là có biện pháp giao tiếp, ví dụ như biết sở thích của đối phương, hoặc giả là nắm được chuôi của đối phương, kể cả là không có những điều này. mọi người ngẩng đầu không thấy thì cúi đầu thấy, sơn thủy luân lưu chuyển, có lẽ sẽ còn ngày tái kiến, kiểu gì cũng phải nể mặt nhau ba phần.
Nhưng tên Lý Mạnh này lại hoàn toàn không thuộc vào trong ngũ hành, hắn đã nhảy ra khỏi tam giới, dường như căn bản không thuộc vào sự tồn tại thưởng thức bình thường, quan hệ với người này. hoàn toàn không nắm chắc được điều gì. không biết được hỉ nộ ái ố của hắn như thế nào. chỉ cần hơi không lưu ý là có khi bị liên lụy. làm không tốt có khi mang họa vào thân.
Thông tin của các nội quan cũng là nhanh nhạy, ngoài tự mình qua lại với Lý Mạnh ở Sơn Đông ra. còn có sự bàn bạc của các triều thần đó. tổng hợp lại tự nhiên cũng là có được ấn tượng.
Đến thành Tế Nam tuyên chỉ. còn là mệnh lệnh thay đổi nơi đóng quân, thật sự không biết sẽ gặp phải những phiền phức như thế nào.
Kết quả là khi Vương Thừa Ân sắp xếp người đi. các thái giám đương chức đều không ai muốn đi. đôi bên thoái thác với nhau, đến cuối cùng dùng cách chơi bài chín lá. ném xúc xắc để quyết định.
Tên thái giám được phái đến này chính là tên đen đủi nhất, trên đường đi nói chuyện với mấy tên cẩm y vệ tùy tùng, tự mình cười mình, người cẩm y vệ ngồi ở vị trí bên cạnh xa phu nghe thấy tên thái giám này cần nhằn, không nên được lòng cười haha, nói:
“Lão Tiêu ông cũng không cần phải sợ thành như thế này. nói thế nào thì chúng ta cũng là khâm sai tên Lý Bất Khiếu đó có hung hãn như thế nào đi chẳng nữa, thì cũng không thể ăn thịt chúng ta ở thành Tế Nam. hắn có làm gì thì chúng ta cứ nhẫn nhịn là được, cứ xem như là ra khỏi cửa đột nhiên gặp trời mua... ”,
Một đám người đang cưỡi ngựa, ngồi trên xe đều cười ồ lên. tên thái giám truyền chỉ đó cười một cách lanh lảnh, nói:
“Mấy vị huynh đệ. đợi kết thúc chuyến đi này, về kinh thành cùng nhau uống rượu, ta mời khách”.
Những người xung quanh này đều kêu hay. lập tức bầu không khí cũng trở nên hứng khởi hơn rất nhiều.
Hoàn cảnh mà binh bộ chủ sự Trương Nhược Kỳ gặp phải khi đến thành Tế Nam. được lưu truyền rất rộng trong những thái giám quan sử cấp dưới này. đến thành Tế Nam quả thực là làm cho người ta cảm thấy đau đầu.
Những người này tiến vào Sơn Đông, thì cũng không cần thiết hành tẩu như ở Bắc Trực Lệ. lúc còn ở Bắc Trực Lệ tối nào cũng bắt buộc phải vào trong các thành trì để nghỉ ngơi, nếu không bên ngoài đạo tặc hoành hành, mặc dù có mấy chục cẩm y vệ đi theo hộ tống, cũng không ai dám nói là sẽ an toàn.
Đến Sơn Đông, đầu tiên ở ven đường có các dịch trạm, không những thế. hành tẩu trên đường cái. đi qua đi lại không ngoài các đội binh mã tuần tra. còn đâu thì toàn là các thương nhân và người đi đường, ven đường là những nông hộ đang cày bừa vụ xuân nhìn cảnh tượng này của Sơn Đông, nói thế nào thì cũng là rất giống niên cảnh thái bình.
Loại thư sinh như Trương Nhược Kỳ. sao có thể biết được cảnh tượng của nhân gian, nhìn những điều này cũng là không phát giác ra được điều gì. nhưng những cẩm y vệ và thái giám được phái đến đây lần này. đều những nhân vật không đắc ý. biết điều, cuộc sống của họ cũng là nghèo khổ. cuộc sống của các lão bách tính bên dưới như thế nào trong lòng họ hiểu rõ.
Hơn nữa, họ thực ra cũng không có gì khác với các lão bách tính bình thường cả. nhìn thấy bộ dạng này của Sơn Đông, ai nấy đều ra sức ca tụng. Sơn Đông và Bắc Trực Lệ hoàn toàn là hai vùng đất khác hẳn nhau, những người cẩm y vệ này trước đây từng đến những tỉnh khác, nhìn thấy cảnh tượng này ở Sơn Đông thì cũng đều kinh ngạc, nói là kể cả những nơi ở phía nam cũng chưa chắc có được sự thái bình yên tĩnh như thế này.
Sự khác nhau này. lại là càng làm cho những người này cảm thấy bất an trong lòng, chuyến đi này không có cách nào có thể phán đoán được kết quả. và cũng không biết được đối phương sẽ đối đãi với mình thế nào. càng tiến sát đến thành Tế Nam. họ càng cảm thấy sợ hãi. Thành Tế Nam trong trí tướng tượng của họ cứ như là long đàm hổ huyệt vậy, vốn dĩ cho rằng cũng sẽ bị bỏ mặc ở bên ngoài thành mấy ngày, ai ngờ vừa đến thành Tế Nam. người quan sử phụ trách tiếp đãi vẫn xem là khách khí. ngày đầu tiên khi đến nơi liền được mời vào trong thành Tế Nam. sắp xếp vào trong một nhà khách không tồi để nghỉ ngơi, đồ ăn thức uống cũng là rất được coi trọng.
Chưa từng nghe nói có ai được đối đãi tốt ở thành Tế Nam này cả, hôm nay không ngờ lại xảy ra với mình, điều này càng là làm cho họ cảm thấy lo lắng bất an.
Càng nằm ngoài dự liệu là, vốn dĩ cho rằng muốn tuyên được chỉ còn gặp phải phiền phức, ai ngờ ngày thứ nhất được đón vào trong thành, ngày thứ hai đã được mời đến nha môn tổng binh, đặt lên hương án những thứ đồ dùng cần thiết, do tuần phủ Sơn Đông cầm đầu. cộng thêm tổng binh Sơn Đông Lý Mạnh cùng nhau tiếp chỉ.
Điều động binh mã của Lý Mạnh đến Hằng Thủy. Dực Châu để đóng quân, tổng binh Sơn Đông Lý Mạnh chiếu theo nghi lễ tiếp chỉ. không chút sơ suất cung kính tiếp lấy chỉ ý.
Tên thái giám truyền chỉ đó càng đọc chỉ giọng càng nhỏ. lúc nào cũng cảm thấy sự việc này kỳ quái vô cùng.
Lý Mạnh bên đó hô xong “thần lĩnh chỉ tạ ơn”, đứng dậy. tụ có thân binh của hắn cầm phong bao đến đưa cho thái giám, xem như là tiền phí thường lệ cần thiết.
Những gì đang diễn ra hoàn toàn là theo quy tắc hành sự bình thường, điều này làm cho Tiêu thái giám toát mồ hôi lạnh ướt đẫm cả người, nghĩ thầm, chẳng nhẽ đợi lát nữa còn có trò gì. đang nghĩ thì nghe thấy Lý Mạnh mở miệng nói:
“Vị công công này. lúc về kinh thành. ta có một bản tâu chương phiên ông trình lên hoàng thượng, ta cũng đỡ phải phái khoái mã mang đi”.
Sau khi nói xong, trực tiếp giơ tay ra hiệu cho Viên Văn Hồng đang đứng ở phía sau. chủ bộ của doanh trại Giao Châu Viên Văn Hồng vội vàng giao bản tấu chương đã viết xong cho Tiêu thái giám. Lý Mạnh nói một cách nhạt lợt:
“thời gian này Lý mỗ bị nhiễm phong hàn, các binh tướng bên dưới cũng là đang đói bụng, thay đổi nơi đóng quân quả thực là hơi khó thực hiện, còn phải kéo dài một thời gian mới có thể làm được, xin khâm sai đại nhân về kinh báo cáo lại như vậy”.
Lý Mạnh nói rõ là muốn kéo dài thời gian chưa muốn động quân, tên Tiêu thái giám và những cẩm y vệ đồng hành của hắn liền thở phào một hơi nhẹ nhõm, nếu không thì bộ dạng cung kính thái độ khách khí của Lý Mạnh quả thực là làm cho họ cảm thấy sởn gai ốc. nói ra thì chuyện này đúng là quá sức châm biếm, các võ tướng nếu như không nghênh ngang hống hách, cứ hoàn toàn chiếu theo quy củ mà làm. thì lại là làm cho những người đến từ kinh thành này cảm thấy không bình thường.
Bây giờ Lý Mạnh nói một cách gãy gọn là tạm thời không thể điều động binh mã. cũng là làm cho họ cảm thấy mọi việc lại trở lại bình thường.
Kinh thành nói là muốn điều binh, Lý Mạnh trả lời là do các loại nguyên nhân mã không thể điều động được, chuyện cứ như vậy qua đi. Tiếp chỉ trình tấu chương, những điều Lý Mạnh làm đã là nể mặt triều đình lắm rồi, mọi người đều bóp mũi. chuyện cứ thế cho qua đi.
Tả Lương Ngọc. Hạ Nhân Long thậm chí là Lưu Trạch Thanh năm đó. triều đình hạ lệnh thay đổi nơi đóng quân của họ. chỉ ý và văn thư của binh bộ. mấy chục mệnh lệnh truyền xuống cũng là có.
Nhưng những tướng quân này trước giờ chưa ai nghe theo. Lưu Trạch Thanh thì dùng các lý do như bị bệnh, ngã ngựa, trong nhà có chuyện thậm chí là còn lấy cả lý do Sơn Đông có bão. chính là không muốn rời đi. triều đình cũng không làm được gì. chỉ còn biết thu hồi lại chỉ ý. hoặc là bổ sung thêm văn thư nói là không cần điều động nữa. cùng xem là để lại cho mình chút thể diện.
Thay đổi nơi đóng quân mà binh bộ thượng thư Trần Tân Giáp nói ở đây. chẳng qua là hắn thấy tổng binh Sơn Đông Lý Mạnh ngày thường hành sự thận trọng khiêm nhường, cho rằng đối phương sẽ nghe lời. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
Danh Sách Chương:
Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK