Mục lục
[Dịch] Thuận Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mệnh lệnh bên trên bố trí xuống tuy hay. nhưng muốn hoàn thành được một cách hoàn háo thì quả thực là rất khó.

Hoàng Bình tuy có xuất thân là cẩm y vệ, nhưng không phải là loại người làm những công việc như ngồi nha môn, cũng không phải suốt ngày chạy đông chạy tây bên ngoài, hắn không biết những chi tiết cụ thể khi làm những việc này. còn về những thành viên khác của Diêm Bang Sơn Đông, còn có thân binh của Trương Giang, đó đều những nhân vật trong quân đội và trong giang hồ thực thụ.

Những người này đi chém đi giết thì đúng sở trường, nhưng nếu như cho đi làm mấy cái trò tinh tế tỉ mỉ thì quả thực là làm khó cho họ.

Nhưng lần này bên trên cũng là thúc giục, thế là họ cũng sốt sắng. Hoàng Bình cũng không thèm quan tâm nhiêu thứ như vậy nữa. hơn 280 người này sớm có muộn có. người ngồi xe ngựa, người cưỡi ngựa, cũng có người đi bộ. cải trang thành những thương nhân không quen biết gì nhau, cùng nhau tụ tập ở xung quanh trang viên của nhị thế tử Khổng gia.

Ba vùng đất châu Tế Ninh, thành Tư Dương. Khúc Phụ gần như là ba nơi giàu có phồn hoa nhất của Sơn Đông, ba vùng đất này gần như là nằm trên cùng một đường thẳng, khi đến tháng chạp, quan đạo các nơi lại vô cùng náo nhiệt, có rất nhiều những hàng hóa vật phẩm tinh tế quý giá đều được vận chuyển đến nhà những phú hào của châu Tế Ninh. huân quý Phiên Vương của thành Tư Dương, còn có Khổng phủ của Khúc Phụ.

Cục diện náo nhiệt như thế này. cố nhiên là giúp cho bọn Hoàng Bình dễ dàng trà trộn hơn, nhưng người đi qua đi lại quá nhiều, cùng cần phải đề phòng hành tung của mình bị người khác nhìn thấy, kết quả là đợt hành động lần này càng ngày càng cẩn thận.

Màn đêm vừa buông xuống, những người này mới từ từ tụ tập lại với nhau, đi đến cổng của trang viên, trang viên ở đây của Không phủ chủ yếu là dùng để sản xuất nông nghiệp, hoàn toàn không phải là nơi mà người của Khổng gia sống, cho nên công tác phòng bị cũng là vô cùng đơn giản, chỉ là quây một bức tường ở khu vựa giữa đồng ruộng; bên trong có những người quản sự sống ở đó. đến tối đóng chặt cửa vào là được.

Căn cứ theo lời của người dẫn đường mà Khổng Tam Đức phái đến. trang viên này vào buổi tối cũng chỉ là có mấy người phu đi tuần lượn vài vòng, không có ai làm công tác cảnh giới cả.

Nghe thấy đối phương giới thiệu như vậy. Hoàng Bình trong lòng cũng là có tính toán riêng của mình, điều duy nhất hắn lo lắng là mấy chục tên buôn muối lậu Từ Châu đó có giới bị không, lực lượng chống đỡ chủ yếu trong trang viên chỉ sợ cũng chỉ có những người này.

Điều phiền phức duy nhất hiện nay là. những gì người dẫn đường này biết là của mấy ngày trước, còn sau khi những tên buôn muối lậu vào trong đó thì hoàn toàn không biết.

Nhưng không sao cả. điều mà các binh sĩ của doanh trại Giao Châu không sợ hết chính là chiến đấu. trang viên tổng cộng có hai cái cổng, cổng sau và những nơi khác đều có sắp xếp người canh giữ. một đám người trực tiếp lôi những thang gỗ trên chiếc xe lớn xuống, dựng lên tường, mấy người tay cầm binh khí chầm chậm trèo vào bên trong.

Sự việc còn đơn giản hơn những gì họ nghĩ, phía sau cổng lớn căn bản là không có người gác. có lẽ người của Khổng phủ trước giờ chưa bao giờ nghĩ là sẽ có người hạ thủ với họ. bởi vì nơi đây là nơi vô cùng cao quý.

Mấy người trèo vào bên trong, mở cổng lớn ra. đợi đến sau khi vào được mười mấy người, mới có một tên phu đi tuân phát giác ra có người đột nhập vào trong trang viên, nhưng lúc hắn phát hiện ra. thì một lưỡi đao đã kề trên cổ hắn.

Tên phu đi tuần này trên người toàn mùi rượu, đang ngồi gật gà gật gù ở cửa phòng, vừa nhìn thấy đao kề trên cổ mình, bọn Hoàng Bình cũng không cần phải bức cung, hắn liền có gì nói nấy.

Chính xác là có khoảng hơn 60 người sống ở phía bắc của trang viên, cũng chính là vị trí cửa sau. nói là trong phủ đưa bạc xuống, những chỉ phí ăn uống sinh hoạt của hơn 60 người này đều do bên trên chịu trách nhiệm.

Không những thế. hôm nay không giống với những ngày bình thường, nhị thiếu gia dẫn theo mấy thủ hạ đến trang viên này. đích thân mời mấy chục người đó uống rượu, những người trong trang viên theo đó cũng được chia phần, cơm no rượu say, hiện giờ hầu như đều đang ngủ nghi.

Thông tin nhị thế tử của Khổng phủ đến đây cũng là làm cho Hoàng Bình hơi có chút do dự một chút, sau đó hạ lệnh động thủ. biết đối phương ở chỗ nào. bên mình người đông thế mạnh còn phải sợ cái gì. trực tiếp lao đến bắt người là được rồi.

Sự phản kháng của những tên buôn muối lậu đến từ Từ Châu này chỉ là khi Hoàng Bình dẫn người xông đến. có mấy người quần áo xộc xệch cầm đao chạy ra ngoài, còn chưa kịp giơ đao lên thì đã bị các thân binh của Trương Giang dùng đoản mâu chọc chết tươi, những tên còn lại đều ở im trong nhà không chịu ra ngoài.

Hai bên giằng co mất một lúc. Hoàng Bình cũng là dứt khoát gãy gọn. trực tiếp hạ lệnh cho người cầm đuốc đến chuẩn bị đốt nhà. khi lửa bắt đầu cháy thì đám người bên trong nhà cuối cùng cũng không cầm cự được nữa. ngoan ngoãn vứt vũ khí xuống chạy ra ngoài sân đầu hàng.

Hoàng Bình nói một cách rõ ràng, các ngươi buôn muối lậu. lại còn là vận chuyển đường thủy. còn có cả văn thư của quan phủ. dựa vào mấy chục người các ngươi chắc chắn là không thể làm được chuyện như thế này.

Vận chuyển buôn bán muối lậu vốn dĩ là tội lớn. các ngươi còn giết người trên bến thuyền, nói thẳng với các ngươi luôn, sống thì chắc chắn là không thế nào. nhưng nếu như khai báo thành khẩn ta có thể cho các ngươi được chết một cách thống khoái.

Những tên buôn muối lậu này bị lôi dậy đang trong lúc ngủ ngon, vốn dĩ cho rằng mình có Khổng phủ bao bọc. bất luận thế nào thì cũng là an toàn, ai ngờ đối phương lợi dụng ban đêm tiến vào bắt người, tia hy vọng nhờ cậy cuối cùng trong lòng chúng cũng là sụp đổ. chỉ còn biết chán nản khai báo toàn bộ.

Nội dung là chúng khai nhận cũng làm cho bọn Hoàng Bình giật hết cả mình, những tên buôn muối lậu to gan lớn mật này không ngờ lại là quân binh của vệ sở Từ Châu.

Từ Châu là đầu muối giao thông kinh tế quan trọng của thiên hạ. triều đình trước giờ để là có đại quân đóng ở đó. nhưng quân binh của cả thiên hạ đều khổ sở vì bị nợ tiền quân lương, quân Từ Châu cũng như vậy, nhưng vùng Lưỡng Hoài trước giờ có các muối thương ở đó. muối thương là giàu nhất thiên hạ. nhưng có nhiều lúc cũng cần có người làm gìúp họ những công việc mà tay phải dính máu.

ở Từ Châu thì những quan binh triều đình này tự nhiên trở thành sự lựa chọn tốt nhất, cứ sống như vậy cũng nhàn hạ. nhưng mấy năm này lại là không thuận lợi. đầu tiên là ở vùng Hải Châu bị hải tặc đánh cho đại bại. sau đó thì không hiểu tại sao binh mã của Sơn Đông tiến vào đóng ở vùng Lưỡng Hoài, các muối thương cũng đều sống theo chủ nghĩa hiện thực, những khoản tiền hiếu kính thường lệ đều đưa cho binh mã của Sơn Đông.

Mặc dù trong đó cũng có mấy lần phản kích, ví dụ như việc quan binh của Từ Châu cố ý nới lòng việc phòng thủ. để cho các mã tặc mà muối thương thuê đi qua khu vực phòng ngự của họ. đến Hoài Bắc phục kích quân Sơn Đông, kết cục đương nhiên là thất bại.

Cùng với việc thế cục của Hồ Quảng và Hà Nam càng ngày càng ác liệt, quân Từ Châu cũng không ngừng bị điều động binh mã đến phủ Phụng Dương và biên giới An Khánh. Lư Châu để đóng quân, những người đến từ Từ Châu này đều những người không được xem trọng hoặc là binh mã hạng ba, để lại ở Từ Châu, cuộc sống cũng là không dễ dàng gì.

Nhưng Phương gia của phủ Dương Châu, đặc biệt là lão đại Phương gia Phương Ứng Trung trước giờ đều có qua lại với những Binh mã của Từ Châu này. đại khái là khoảng 1 tháng rưỡi trước. Phương Ứng Trung tim đến đội quân được để lại đóng ở thành Từ Châu này. nói là muốn hợp tác làm ăn, Phương Ứng Trung xuất muối, quân Từ Châu xuất người, hợp sức buôn muối đến Sơn Đông.

Rồi tiếp đó mới có chuyện như ngày hôm nay, buôn muối lậu đối với quân Từ Châu mà nói. cũng là cần phải thận trọng, cho nên người dẫn đội lần này không ngờ còn là một thiên hộ.

Thấy không còn hỏi thêm được gì. Hoàng Bình liền cho người trực tiếp lôi ra ngoài chặt đầu. những binh sĩ này không được xem là có khí phách bản lĩnh gì. việc gào khóc cẩu xin tha mạng là khó tránh được.

Trong trang viên này cũng là có mấy trăm hộ. tráng đinh cũng có gần nghìn người, nhưng không có một ai dám động đậy gì. thủ hạ của Hoàng Bình sau khi xong việc liền lên ngựa dương oai diễu võ trong trang viên, hét lớn:

“Lục lâm báo thù. không phận sự đừng có xuất đầu. nếu không chúng ta cho cả trang viên này tắm máu...

Những tráng đinh của Khổng phủ nghe được những lời này. quả nhiên không có ai lò đầu ra. đều ngoan ngoãn ở trong nhà, trong lòng mọi người đều biết, những người này đến đây chắc chắn là vì đám người từ nơi khác đến đó.

Còn về nhị công tử của Khổng phủ. thì được mấy người tùy tùng dẫn đến nấp ở trong hẩm. lun như cầy sấy không dám ra ngoài.

Trang viên của Khổng phủ là vùng đất đẹp. là nơi giao thông tiện lợi. quân của Hoàng Bình ra khỏi cửa không xa là đường cái. hiện giờ là nửa đêm. trên đường chẳng có ai cả.

Hoàng Bình hạ mệnh lệnh, những tên buôn muối lậu Từ Châu đó đều bị ấn xuống, chặt đầu từng tên một.

Sự lý giải của Hoàng Bình đối với mệnh lệnh của bên trên là, giết sạch đám buôn muối lậu. hết sức có thể không làm kinh động đến Khổng phủ. vậy thì không được giết người trong trang viên của đối phương, đi ra ngoài chặt là được rồi. không những thế mình không hề giết một người nào của Khổng phủ. chắc cũng được xem là hoàn thành một cách xuất sắc nhiệm vụ của bên trên.

Hơn 60 xác chết cứ thể bị vứt ở trên đường, có người lấy từ trên xe xuống một bao muối, rắc lên những xác chết này. sau đó cả đám nghênh ngang bỏ đi. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK