Phó tướng Cao Khoa của quân Hoài Dương trong lúc hỗn chiến, chuôi búa đã bị chặt đứt, quân năm doanh gấp gần hai mươi lần hắn đang ở trước mặt, ương ngạnh trụ vững.
Hai doanh của Cách Tả ngũ doanh không dám xem nhẹ đội quân năm nghìn người trực tiếp tới này, năm doanh này giống như cái dùi, đâm mạnh vào trong da thịt họ.
Khoảng cách phát nhầm ra một pháo. Ba ngày sau, quân Hoài Dương dưới thành Toánh Thượng rút ra đường vây, thông qua đường thủy chuyển tới cùng trận tuyến với doanh do Cao Khoa dẫn đầu.
Tham tướng Trần Lục của quân Hoài Dương thấy Cao Khoa, tổn thất của năm doanh đã có thể dùng từ nặng nề để hình dung, quân chủ lực của Cách Tả ngũ doanh không hề lên bắc, quân Hoài Dương quay về, Cách Tả ngũ doanh tổ chức đợt tấn công lần hai. không thoát khỏi đầu rơi máu chảy.
Lúc này, Mã Thủ Ứng và Lận Dưỡng Thành cuối cùng ý thức được trước mặt họ rốt cuộc là đội quân mạnh thế nào. cho dù quan binh lúc này cũng không quá một vạn năm nghìn người, gấp chục lần địch, nhưng lại không thể tiến thêm, nếu đối phương áp tới, e rằng mình không đánh lại được.
Nhưng đội quan binh giành được ưu thế, lại xây dựng công sự, lại bày ra trạng thái, người không động tay, ta sẽ không đánh, chặn là được rồi.
Các hành vi không hợp lẽ thường, khiến quân Cách Tả ngũ doanh điều quân về không có tâm trạng hứng khởi, ai nấy đều cảm thấy hình như sắp điên rồi, hoàn toàn không biết đối phương muốn làm gì.
Nhưng tình hình hiện giờ đã không cho phép bọn họ suy nghĩ gì rồi, quan binh trú đóng ở Thọ Châu, dưới sự dẫn dắt của thái giám trấn thủ Nam Kinh Lô Cửu Đức, tiên phong đã qua trấn Chính Dương, quân tổng binh Hoàng Đắc Công đã giao chiến với đội quân cảnh giới của Cách Tả ngũ doanh, với Cách Tả ngũ doanh, đường ra hiện giờ cũng chỉ có thể là dựa vào thành Toánh Thượng, đấu võ với quan binh đao thật súng thật, binh mã kỳ lạ như quân Hoài Dương, chắc chắn không đánh lại được.
Nhưng với quan binh thái giám trấn thủ Lô Cửu Đức dẫn đầu lại có chút hi vọng chiến thắng, chiến thắng cánh quan binh này, xem có thể chuyển hướng phủ Lư Châu quay về Hồ Quảng không, hoặc là tiến vào nơi trung tâm của Nam Trực Đãi, tóm lại, bên phủ Phụng Dương đã không dám ở lại nữa, đúng là quá kỳ lạ, mọi chuyện đều không hợp lẽ thường, đã bao giờ thấy quan binh biết đánh như vậy, đã bao giờ thấy dụng binh kỳ lạ như vậy.
Sự việc tới bây giờ, ai cũng có thể thấy rằng. Nam Trực Đãi rốt cuộc có tình thế thế nào, tham tướng Mã Cương phân thủ phủ Thanh Châu dẫn hai vạn quân Thanh châu cộng thêm quân Hoài Dương đóng lại, cánh quân gần hai vạn sáu nghìn người, đã có thể hoành hành trong các châu phủ ở Nam Trực Đãi.
Trong vùng không có bất cứ đội quân nào có thể khống chế được họ, hơn nữa cánh quân Sơn Đông mới yên lặng được vài ngày, lại bắt đầu hoạt động, lại quay về giữa thành Sơn Dương và huyện Bảo Ứng, chuẩn bị sẵn sàng thông qua vận chuyển đường thủy hồ Hồng Trạch và Hoài Thủy vào chiến trường ở phủ Phụng Dương.
Người trong thiên hạ không phải đều là kẻ ngốc, dưới lời của binh bộ thượng thư Nam Kinh và thủ bị Nam Kinh, kinh thành hạ chỉ gấp, sửa đổi bố trí Nam Trực Đãi.
Bãi miễn chức vụ tổng đốc thủy vận Cao Quang Đấu, đổi Mã Sĩ Anh đảm nhiệm, thu nạp binh mã các phủ Giang Bắc Nam Trực Đãi và chung quanh phủ Phụng Dương, đề phòng nghiêm ngặt. Thủ bị Nam Kinh Từ gia và hoàng thân quốc thích nắm giữ binh lại chuẩn bị binh tướng gấp rút tiếp viện Nam Trực Đãi, toàn bộ rút về thành Nam Kinh, bảo đảm phải hết sức cẩn thận.
Đồng thời, tham tướng phân thủ Trấn Giang, chiêu mộ binh lính, đảm bảo không mất đầu mối then chốt Trường Giang, nhất thời ở Nam Trực Đãi, quan binh và tặc binh, quan binh Nam Trực Đãi và quan binh tới từ Sơn Đông kìm hãm nhau, tình thế rắc rối phức tạp, thế lực các bên đều đang phòng bị căng thẳng.
Tháng bảy, thành Khai Phong ngày nào không khí cũng trầm lặng, Khai Phong tựa lưng vào Hoàng Hà lúc này hoàn toàn trở thành một tòa cô thành, không phải ai cũng biết bên Quy Đức có thể có viện quân ngược dòng phái tới, không phải ai cũng biết trăm vạn đại quân Lý, La vẫn rất kiêng kỵ binh mã Sơn Đông, không dám làm bừa.
Trong thành Khai Phong, các thị vệ Chu Vương phủ phát hiện ra, gần đây xung quanh phủ đệ thỉnh thoảng xuất hiện người có hành tung quỷ dịm không biết là vì sao nào.
Chu Vương trong thành Khai Phong có bình luận khá tốt. cũng không có kẻ hại nước hại dân đui mù nào chú ý tới vương phủ, thị vệ vương phủ và quan binh trong thành cũng không phải ăn chay, Chu Vương nhiều lần bỏ tiền nuôi quân, binh mã do Trần Vĩnh Phúc nói một cách nghiêm khắc là do Chu Vương bỏ tiền cung cấp nuôi quân, tất nhiên là hiểu được hiệu lực thế nào.
Lưu tặc ngoài thành, khả năng cũng không lớn lắm, phòng bị thành Khai Phong nghiêm ngặt như vậy, trừ khi biết bay mới có thể vào thành, hơn nữa sau khi vào thành, bên tuần phủ và tổng binh nha môn càng có giá trị hơn.
Chưởng quầy Thương đoàn Linh Sơn trong thành Khai Phong lo lắng, bên trên hạ lệnh nói là phải nghĩ cách đưa cả nhà Chu Vương phủ di chuyển ra ngoài thành.
Nhưng trong thành Khai Phong, cả Sơn Đông có thể dùng được tổng cộng gần trăm người, vương phủ có quan sát thế nào, cũng rất khó tấn công....
Đốc sư Hầu Tuân ở bờ bắc Hoàng Hà và tổng binh Sơn Đông Hứa Định Quốc đang luyện binh, hơn nữa tới bên Sơn Đông và Thiểm Tây thu nạp binh, mặc dù nghe nói triều đình hạ chỉ nhờ Sơn Đông cứu viện, nhưng nhất thời cũng không đến được, nước xa không cứu được lửa gần, người trong thành cũng phải suy nghĩ tự cứu lấy mình.
Mấy cổng thành thành Khai Phong, ngoài cổng bắc thỉnh thoảng mở thả người ra qua sông liên lạc với bờ bên kia và kinh thành ra, các cổng còn lại đều đóng chặt, đặc biệt là cổng tây.
Nhưng đầu tháng bảy, lại từ trên đầu thành thả một người xuống, người này sau khi xuống, không chạy về phía bắc và phía đông tương đối an toàn mà lại chạy thẳng về phía đại doanh lưu dân cách thành khoảng ba mươi dặm.
Mặc dù đánh xong một trận Chu Tiên trấn , Lý Tự Thành đã bắt đầu điều binh mã tới đóng giữ ở phủ Khai Phong và phủ Hà Nam, phủ Nam Dương, lúc trước là lưu động tác chiến, nhưng bây giờ lại phải lo thành lập căn cứ, phát triển lâu dài. Nhưng quân La Nhữ Tài lại không muốn làm như vậy, nói là đại trượng phu hoành hành thiên hạ, hà tất phải câu nệ ở một phủ một huyện, cứ đóng mãi không di chuyển, thậm chí từ chối một số huyện phủ khá tốt.
Ở khu vực cách thành Khai Phong ba mươi dặm, vẫn có mấy chục vạn người đóng quân, giống như một thành trì, nhưng thành trì này lại phân biệt rõ ràng, một bên là đại quân sấm vương, một bên là doanh trại Tào Tháo, không hề hỗn tạp.
Người từ trong thành Khai Phong tới cũng không biết có phải không đấu óc hay gan quá lớn, sau khi vào trong khu vực phòng ngự của đại quân lưu dân, cho dù là ra vẻ che dấu bi mật, nhưng trong mắt đám lính gác, nói hắn nghênh ngang cũng không quá, đúng là quá bắt mắt.
Linh gác tuần tra sấm doanh phát hiện ra người này, bộ dạng quá khả nghi, trong phạm vi đường kính mấy chục dặm, bị ky binh Sấm doanh phát hiện ra, muốn chạy cũng không chạy được.
Điều khiến người ta thật sự bất ngờ chính là người này sau khi bị bắt, thần sắc kỳ lạ, che che lấp lấp, với người thế này, các sĩ tốt lão luyện của Sấm doanh không thể không lục soát được.
Lục soát rồi phát hiện ra một bức thư trên người người này, người biết chữ vừa xem, thư này là thư Chu Vương viết cho Tào Tháo, La Nhữ Tài, nói là nếu lúc này Tào Tháo La Nhữ Tài hoàn toàn tỉnh ngộ, tiếp nhận triều đình chiêu an, Chu Vương lấy vương tước của mình ra đảm bảo, triều đình Đại Minh sẽ phong hầu hậu thưởng, còn nói cái gì lúc này phản tặc chính là hổ thẹn với tổ tông, xuống dưới cửu tuyền cũng không mặt mũi nào gặp người khác, chỉ có làm quan to lộc hậu trong triều đình, hưởng thụ phú quý mới là chính đồ.
Còn cái gì mà nếu bỏ gian tà theo chính nghĩa, tiền đồ sau này không hề thấp hơn bình tặc Tả Lương Ngọc..vv
Bức thư này nếu ngay từ đầu đã tới tay sấm vương Lý Tự Thành, hoặc là gửi tới bên Tào Tháo, La Nhữ Tài, hai bên chắc sẽ đều cười trừ, hiện giờ đã làm tới nước này rồi, ai còn nghĩ tới chiêu an.
Nhưng bức thư này lại được các sĩ tốt biết trước, quan binh sấm doanh vốn dĩ thấy doanh Tào Tháo hoành hành, kiêu ngạo, sa đọa đã rất không vừa mắt, bây giờ lại có chuyện này, các doanh đều xôn xao, các binh lính bàn bạc, truyền đi ồn ào huyên náo.
Chư tướng sấm doanh cũng có những người có ý trợ giúp trong đó, để tin tức này truyền đi nhanh chóng, thậm chí có doanh trại, đã vào trạng thái phòng bị.
Quân Tào Tháo La Nhữ Tài cũng không phải kẻ ngốc, trong sấm doanh cũng có tai mắt của mình, hai bên vốn có chút mâu thuẫn, vừa thấy đối phương có hành động đề phòng. Dương Thừa Tổ lập tức triệu tập đội ngựa lại, toàn lực cảnh giới, tư thế chuẩn bị sống mái một trận.
Sau khi Sấm vương Lý Tự Thành biết tin, Lý Song Hỉ đã mặc xong áo giáp, đợi sấm vương hạ lệnh là cho người đánh tới.
Còn chưa đợi Lý Tự Thành đưa ra quyết đoán gì, bên La Nhữ Tài đã phái người đưa thư tới trước, nói là trong doanh hết lương thực, tình hình hiện giờ. sấm vương không dễ lo liệu được, doanh Tào Tháo không muốn liên lụy mọi người, muốn từ đi về vùng Hồ Quảng kiếm lương thảo, xin Sấm vương đáp ứng.
Với phong thư này. Lý Tự Thành suy nghĩ hồi lâu, Lưu Tông Mẫn. Ngưu Kim Tinh đều vội vàng chạy tới lều tướng.
Người từ thành Khai Phong tới sáng sớm đã bị bắt, buổi tối, lượng lớn lương thực từ sấm doanh chuyển tới doanh Tào Tháo, hai bên giương cung múa kiếm không khí căng thẳng, lúc này mới nhẹ nhõm hơn.
Chỉ có điều tới đêm khuya, hai bên tiêu điều hơn mấy lần ngày thường.... Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
Danh Sách Chương:
Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK