Triệu Năng đương nhiên phải đưa ra điều chỉnh. Nếu như cứ giữ nguyên thế trận này, trận thế ở ba hướng kia sẽ nhanh chóng sụp đổ. Nếu không có quân hỏa thương công kích từ xa, thế trận bộ binh sẽ phải hứng chịu những đ̣n tấn công mănh liệt của quân kỵ binh Măn Thanh. Đây chính là chuyện vô cùng nguy hiểm, hậu quả ai cũng có thể nghĩ ra được.
Khi Triệu Năng đang điều chỉnh đội h́nh, tiếng kèn lệnh ngắn lại vang lên bốn phía xung quanh. Kỵ binh Mông Cổ đang thong thả vờn xung quanh lại đột nhiên chuyển hướng, chúng tăng tốc phóng vào bên trong.
Bây giờ hỏa thương binh cũng không c̣n dầy đặc như trước. Hơn nữa lần này lính Mông Cổ cũng không xông vào ngay, chúng chỉ tận dụng cung tên bắn từ xa vào trong trận.
Lần này hỏa thương binh bên ngoài đều liên tiếp nổ súng nhưng vẫn có nhiều mũi tên bắn vào trong trận của quân trường mâu.
Nếu như là đội quân khác của Đại Minh th́ dù có đội ngũ nghiêm chỉnh như thế này nhưng khi bị bao phủ bởi cơn mưa tên, gánh chịu con số thương vong khủng khiếp có lễ thế trận đă sớm tán loạn. Nhưng đối với quân Giao Châu doanh mà nói không phải là không có biện pháp đối phó lại với cơn mưa tên. Mấy hàng lính mang giáp phía trước đều cúi đầu xuống, binh lính phía sau th́ dựng trường mâu hơi nghiêng về trước sau đó rung rung trường mâu. Cán trường mâu làm bằng gỗ rất dẻo, cộng thêm chiều dài của trường mâu, khi lay động, biên độ lay động của mũi mâu cực kỳ lớn. Với một lượng trường mâu dày đặc lay động trên thực tế đă h́nh thành một cái quạt, cũng có đôi chút tác dụng pḥng ngự.
Huống chi bên ngoài quân kỵ binh Mông Cổ cũng không dám tiến vào quá gần, chúng đề pḥng bị lính hỏa thương bắn. Dù bây giờ lính hỏa thương đă ít đi nhưng vẫn là mối uy hiếp lớn. Hơn nữa mới rồi khi quân kỵ binh Mông Cổ xông vào trận, thế trận vững như bàn thạch, khí thế kinh người của quân Đăng Châu đă để lại một ấn tượng rất sâu sắc trong ḷng kỵ binh du mục Mông Cổ.
Không tới gần được vậy th́ chỉ c̣n cách bắn ngửa mặt. Dù sao với khoảng cách hơi xa, cung của dân du mục lại là cung mềm, tốc độ và lực đạo không quá mạnh mẽ, với h́nh thức pḥng ngự như vậy, lực sát thương đă bị hạn chế tới mức thấp nhất.
Tiếng trống, tiếng kèn và cả tiếng huưt vang lên nhiều lần trên chiến trường. Đây không phải là khẩu lệnh của quân Giao Châu doanh mà là h́nh thức liên lạc và truyền lệnh của đại quân Măn Thanh.
Nhiều lần truyền lệnh và ám hiệu như thế nhất định là sắp có hành động quân sự lớn nhưng quân Đăng Châu từ trên xuống dưới cũng không biết rốt cuộc đối phương muốn ǵ, tâm trạng bọn họ càng khẩn trương. Biện pháp ứng phó cũng chỉ biết thắt chặt thêm thế trận.
Ba hàng lính hỏa thương phía trước bắt đầu cơ động về ba phía, tăng thêm lực lượng tấn công từ xa. Sau khi bắn tên một lúc, quân kỵ binh Mông Cổ bị bắn hạ xuống ngựa cũng khá nhiều. Chúng lại tiếp tục lui ra ngoài tầm bắn nhưng lần này chúng không tiếp tục chạy ṿng quanh nữa.
Đội trường mâu cũng chủ động tiến lên trước, tiếp ứng cho hỏa thương binh lui về. Lúc này lính hỏa thương Triều Tiên, lính bộ binh quân Hán Bát Kỳ, hệ thống Tam Thuận Vương đă trộn lẫn với nhau, vô cùng hỗn loạn. Lúc này chúng đă tán loạn tới mức như là con ruồi không đầu nhưng vẫn bị quân kỵ binh Mông Cổ phía sau và đội đốc chiến Nữ Chân bức bách xông lên trước.
Hỏa thương binh quân Đăng Châu ở tiền tuyến vội vàng rút lui về sau. Pháo đội Đăng Châu vốn đă rút lui tới vị trí an toàn lại tiến lên trước. Trước đó ṇng pháo được tra thuốc súng nhưng không tiếp tục nạp đạn pháo vào mà thay vào đó là những gói to nhỏ khác nhau.
Khi nh́n thấy hoả pháo tử thần lại được đẩy lên trước, đám loạn binh chen chúc nhau, hỗn loạn lùi lại sau nhưng đằng sau lại có người cầm đao kiếm xua đuổi tiến lên trước, những binh lính đó lại liều mạng xông lên trước. Trong lúc giằng co đó, tên thống lĩnh pháo đội đang lấy khoảng cách không nhịn được nhíu mày lại.
Đám loạn binh đó đều đứng bên ngoài tầm bắn của hỏa pháo, giống như có một bức tường vô h́nh ngăn chúng lại bởi v́ chúng biết rằng khi tiến vào phạm vi đó chỉ có một kết cục đợi chúng, cái chết.
“Đẩy về phía trước, đẩy về phía trước, giải cứu các huynh đệ hỏa thương của chúng ta”.
Trong quân Giao Châu doanh, dù đều là lính hoả khí nhưng hỏa thương binh và pháo binh không ưa nhau lắm. Trước cục diện này, tên thống lĩnh pháo đội không khỏi nói mấy câu châm biếm. Tên thống lĩnh hỏa khí phía sau không khỏi tức nổ mũi nhưng bây giờ hắn không thể làm khác được. Triệu Năng đă ra lệnh, hỏa thương binh phải mau chóng rút về. Thế nhưng trước khi rút lui quay về, lính hỏa thương c̣n phải bảo vệ cho pháo đội.
Nói ǵ th́ nói mười khẩu pháo tiến lên trước. Nếu không phải là ngu ngốc th́ hỏa thương binh nhất định phải đi bảo vệ đội pháo binh .
Đây là loại pháo bánh xe dă chiến, tam bàng pháo và lục bàng pháo tương đối nhẹ. Mười mấy người xúm lại, tốc độ cũng không chậm lắm.
Sau khi nhanh chóng tiến lên trước mấy chục bước, đám bại binh hỗn loạn kia dường như đang tự hỏi đội pháo binh có phải là kẻ điên hay không? Hơn nữa trước mặt những loạn binh này có mười mấy khẩu pháo và pháo binh che chắn, lính hỏa thương ở phía sau nhất định không thể bắn tới chỗ chúng, vậy là vô cùng tiện lợi.
Khi mười khẩu pháo tiến tới khá gần, các ṇng pháo đều đặt nằm ngang. Trước khi đám loạn binh kia kịp thời có quyết định một cách quyết đoán, thống lĩnh pháo đội đă cho ngừng pháo lại, sau khi sắp đặt qua loa, tên thống lĩnh hô khai hỏa.
Hoả pháo của quân Giao Châu doanh bắn ra nhanh hơn rất nhiều so với mấy khẩu pháo ở trung quân đại quân Măn Thanh. Trong khi đối phương c̣n chưa kịp có phản ứng, mười khẩu pháo đă ầm ầm khai hỏa.
Từ trong ṇng pháo bắn ra mảnh kim loại nhỏ và cát ch́ khiến trong nháy mắt phía trước trận h́nh thành một vùng đất tử vong. Hỏa pháo quân Đăng Châu đă bắn ra đạn trái phá, đây thực Sự là thảm sát. Bất Kỳ lính bộ binh quân Thát nào đứng trước mười khẩu pháo quân Đăng Châu đều bị cơn gió lốc mảnh kim loại xe nát bấy.
Đám bộ binh hỗn loạn, chén chúc nhau ngă xuống từng mảng lớn. Sau khi lần pháo bắn này xong, trên chiến trường có một lúc dừng ngắn. Rất nhiều không có phản ứng, tất cả mọi người đều bị cái chết bất th́nh ĺnh đó hù dọa tới choáng váng. Sau khi pháo đội bắn xong là tới lượt lính hỏa thương hai bên sườn bắn một lượt.
Lần này thực sự là thảm sát. Chiến trường giằng co một hồi lâu rốt cuộc cũng quang đăng rất nhiều, một khu đất lớn trở nên trống rỗng. Mặc kệ đội đốc chiến phía sau thúc ép thế nào, lính bộ binh quân Thát không muốn xông lên chịu chết nữa.
Lính hỏa thương và pháo đội được lính trường mâu ở phía sau tiếp ứng rốt cuộc cũng rút lui an toàn về trong trận của ḿnh.
Mặt trời đă ngả hẳn về tây, cục diện chiến trường một lần nữa có vẻ rơi vào thế giằng co. Cuối cùng Triệu Năng có thể thu hồi binh mă hoàn toàn vào trong trận, hắn có thể tuỳ t́nh h́nh bổ sung, không cần lo lắng, căng thẳng như lúc trước nữa.
Ở cánh trái quân Đăng Châu. Khi ánh mắt trời ngả về tây chiếu lại th́ đúng vào hàng ngũ binh lính tuyến đầu khiến cho binh lính quân Đăng Châu không thể mở mắt ra được. Trong khi đó lính kỵ binh quân Thát ở phía đối diện th́ bị ánh mặt trời chiếu vào lưng.
Thời gian giằng co diễn ra không dài. Hiệu kèn lệnh ô ô ngắn ngủi lại vang lên. Các đội kỵ binh Mông Cổ lại bắt đầu bắn tên quấy nhiễu, v́ đă có kinh nghiệm với kiêu công kích này, binh lính quân Đăng Châu không có ǵ bối rối, dù ǵ cũng chẳng gây được thương tổn nào. Lần này quân kỵ binh Mông Cổ th́ ngược lại, tổn thất rất lớn v́ có rất nhiều lính hỏa thương đă được điều động thêm tới ba mặt. Uy lực và tầm bắn của cung tên đương nhiên không thể so với súng được.
Thế nhưng ở cánh trái th́ khác, ở cánh này sau khi kỵ binh Mông Cổ hứng chịu lượt bắn thứ nhất của lính hỏa thương, chúng gào thét giục ngựa xông tới trước trận quân Đăng Châu.
ở cánh trái quân Đăng Châu, có thể miễn cưỡng mới sắp được hai hàng hỏa thương binh. Khi bắn, quả thật hạ được khá nhiều lính Mông Cổ nhưng đám lính phía sau không quan tâm tới việc đó, chúng như không chùn bước ḥ hét vọt tới. Mấy tên Thiên tổng các doanh đă nhận ra sự khác biệt giữa lính kỵ binh Mông Cổ và đám lính kỵ binh này.
Đám kỵ binh xông lên này phần lớn mặc khôi giáp, cách trang phục có vẻ chính quy. Bính khí trong tay chúng h́nh như cũng là trường đao và kỵ mâu. Hơn nữa mặc dù trận thế của chúng thưa thớt nhưng rất chặt chẽ, không giống như cách xông lên tán loạn như chó điên của dân du mục Mông Cổ khi trước.
“Là Mông Bát Kỳ”.
H́nh trận thế quân Đăng Châu là h́nh chữ nhật hẹp. Hai bên cánh triển khai không lớn, đồng nghĩa không có nhiều lực lượng. Hỏa lực súng hỏa bắn hai lần không thể ngăn cản quân kỵ binh tấn công. Với t́nh h́nh này và với số lượng hỏa thương binh, tuyệt đối không thể nào thực hiện việc bắn luân phiên nữa. Đây chính là cục diện cực kỳ nguy hiểm đối với hỏa thương binh. Nếu như lính hỏa thương không kịp quay vào trong trận lính trường mâu, kết cục là sẽ bị quân kỵ binh Măn Thanh hàng sau xông tới chém giết.
H́nh thức rút lui này giống như sách yếu lĩnh, không cần phải thống lĩnh phát lệnh chính là để lính hỏa thương tự rút lui sẽ có hiệu suất cao hơn.
Thế nhưng lớp trước ngă lớp sau xông tới, lần này lính kỵ binh Mông Cổ tấn công với số lượng rất lớn. Vừa rồi với mục đích bao vây ṿng quanh nên quân Thát chia đều lực lượng ra xung quanh tới từng tuyển trận của từng doanh của quân Đăng Châu. Giao Châu doanh.
Nhưng bây giờ quân Thát tập trung có trọng điểm. Cánh phải của quân Đăng Châu chính là tập trung lực lượng chính.
Quân kỵ binh Mông Cổ đang cuồn cuồn xông tới khiến hỏa thương binh không c̣n khả năng tiếp tục bắn. Bây giờ mà chậm trễ rút lui rất có thể sẽ bị khinh kỵ binh đuổi theo chém giết. Cá biệt có tên lính không chịu nổi đă vứt súng xuống để chạy cho nhanh.
“Trường mâu! Cự mă!”.
Đối phó với đợt tấn công này, quân Giao Châu doanh vẫn làm theo bản năng. Đó chính là lính trường mâu bắt đầu lập trận.
Nhưng tốc độ tấn công lần này của lính kỵ binh Mông Cổ không phải với tốc độ điên cuồng như lần trước. Rơ ràng chúng đă ḱm hăm tốc độ. Hỏa thương binh chạy vào trong trận trường mâu không c̣n không gian để nạp đạn. Hơn nữa với khoảng thời gian gấp gáp như vậy, bọn họ căn bản cũng không kịp tra đạn.
Dưới t́nh huống này, ở khoảng cách ngoài ba mươi bước, quân Giao Châu doanh không c̣n bất kỳ thủ đoạn công kích nào đối phó lại. Kỵ binh Mông Bát Kỳ nhanh chóng gh́m cương ngựa lại ở một khoảng cách đă định, tất cả nhảy xuống ngựa, lập tức giương cung, lắp tên bắn.
Năm đó tại huyện Tề Hà, Lư Mạnh đă gặp tiểu đội kỵ binh quân Thát dùng cách bắn này. Hôm nay sau đủ các loại chiến thuật, cuối cùng đại quân Thát cũng t́m được thời cơ dùng cách bắn này.
Xuống ngựa cách ba mươi bước bắn, cúi đầu và lay trường mâu không thể ngăn cản sự công kích này. Tiếng đây cung vang lên lần thứ nhất, hàng loạt tên nhanh chóng bắn ra hàng ngũ cánh trái quân Đăng Châu nhất thời không kịp phản ứng, binh lính trúng tên ngă hàng hoạt. Rất nhiều binh lính Mông Cổ ở phía sau xuống ngựa, đi tới, chúng cố gắng bắn tên trong tầm bắn hữu hiệu.Lính hỏa thương quân Đăng Châu bất chấp mối nguy hiểm bị tên bắn trúng, lao ra từ trong trận được che chắn tra đạn, chuẩn bị bắn. Nhưng ở khoảng cách này hỏa thương không chiếm ưu thế ǵ so với cung tên. Huống chi bây giờ số lượng lính Mông Cổ đông hơn hỏa thương binh.
Hỏa thương bắt đầu nổ ầm ầm nhưng cũng rất nhiều tiếng bật của dây cung và tiếng gào thảm thiết. Cục diện bắt đầu trở nên hỗn loạn... Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
Danh Sách Chương:
Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK