Lúc vừa bàn luận. Lý Từ Thành mày hơi nhíu lại. giờ nghe Hách Diêu Kỳ nói. càng nhíu chặt hơn, Tào Tháo La Nhữ Tài thì không ngừng gõ tay lên mặt bàn.
Sau khi thương lượng xong, sấm quân vẫn xông lên như cũ. nhưng đội ngũ hành quân không ngừng biến hóa, lấy Tam Vương miếu làm trung tâm. bộ đội không ngừng triển khai về hai bên cánh, bộ đội phía sau không ngừng bổ xung, còn tinh binh thì bắt đầu áp sát quan đạo.
Đại quân đã vứt bỏ đội ngũ hành quân, tiến vào trạng thái chiến đấu, bất quá triển khai trước như vậy. rất nhiều bộ đội phải tiến quân trong đồng hoang, tốc độ hành quân càng lúc càng chậm.
Tiên phong của sấm quân là Hách Diêu Kỳ. Điền Kiến Tú suất lĩnh hơn bốn vạn quân. Lý Tự Thành và La Nhữ Tài dẫn đại quân phía sau. bắt đầu từ huyện Thái Khang dọc theo sông nam hạ, có thể thấy kỵ binh ở đối diện chạy qua lại. hiển nhiên là thám mã của quan binh, nhưng lúc này tình thế rõ ràng, cũng chẳng thèm để ý tới thám mã nữa.
Dù sao hai bên đường đường chính chính khai chiến, Lý Mạnh đã bày ra thế quyết chiến, còn Sấm quân cũng phải đáp trả, nhìn động tĩnh của quan binh xem ra không có chặn đánh trước hay mai phục gì. như đang nghỉ ngơi dưỡng sức. an tâm đợi chính diện khai chiến.
Điền Kiến Tú kinh nghiệm phong phú. đừng thấy ở trên lúc nghị sự không có gì đặc biệt, bình thường cũng ỉu xì xì. nhưng đã theo Sấm vương tung hoành mấy tỉnh, từ trong đống người chết bò ra, là nhân vật có hạng, tới lúc đại chiến, trạng thái tinh thần cơ cảnh hơn rất nhiều, nhưng hắn cũng biết mình, hiểu về mặt mưu kế và đánh trận mình kém Hách Diêu Kỳ quá xa. nên việc gì cũng lấy Hách Diêu Kỳ làm chủ.
Nhưng trạng thái của Hách Diêu Kỳ có chút kỳ quái.
Với đại tướng sấm quân, binh mã duy nhất khiến bọn chúng kiêng kỵ là Tần quân năm xưa do tuần phủ Tôn Truyền Đình và tổng đốc Hồng Thừa Trù xuất linh, số quân Thiểm Tây này mặc dù đãi ngộ không tốt hơn những quân khác của Đại Minh bao nhiêu, nhưng quý ở chỗ trải qua nhiều cuộc chiến, khác với quan binh phản tặc. quân Thiểm Tây đánh nhau không ngừng với Thát Đát. luyện ra một đội quân tinh nhuệ.
Mấy lần Sấm quân đại bại, đều công lao của quân Thiểm Tây. hơn nữa Tôn Truyền Đình và Hồng Thừa Trù ít nhiều phát lương, nên cũng có sức hút nhất định.
Nhưng về sau Tôn Truyền Đình. Hồng Thừa Trù bị điều tới kinh sư thủ vệ. Tần quân cũng đi theo, binh sĩ lưu lại Thiểm Tây tức thì sụp đổ tán loạn, đợi tới khi Phó Tông Long thu nạp lại. thì chỉ là một đám quân mới tụ tập. mà Phó Tông Long cũng không lấy ra được quân lương ứng phó. quân tâm sĩ khí hoàn toàn không có. nên vừa đánh với sấm quân một trận, hoàn toàn tan thành mây khói.
Phó Tông Long chết chẳng ảnh hưởng gì. nhưng quân Thiểm Tây tan rã đại bộ phận được Sấm quân thu gom lại. ở trong sấm doanh, những quan quân đó còn có thể được ăn no. Lý Tự Thành và đám đại tướng phía dưới tất nhiên biết giá trị của quân Thiểm Tây.
Mà binh mã của La Nhữ Tài cũng đều lấy binh mã Sơn Tây. Thiểm Tây làm nòng cốt. hai bên sau khi hợp lại. các đại tướng của sấm doanh tự tin tăng vọt. quân đội có sức chiến đấu nhất của Đại Minh đã ở trong tay mình, hoành hành Hà Nam đã không phải là mục tiêu nữa. thiên ha cũng ở ngay trước mắt rồi.
Có thực lực như vậy, hiệp ước bất đắc dĩ trước kia tất nhiên không phải tuân thủ nữa. binh mã Sơn Đông cũng có chút thực lực. không bằng nhân cơ hội này nuốt chửng đối phương, là một chuyện rất tốt.
Bắt đầu từ lúc tới gần trận địa của đối phương. Điền Kiến Tú an bài kỵ binh lội sông tiến lên, đợi tới khi tới được trận địa thì trực tiếp lên bờ công kích, tấn công như vậy so với việc vừa lội nước vừa tấn công để đối phương bố trí phòng ngự xong mới đánh tốt hơn nhiều.
Nhưng Hách Diêu Kỳ lại từ chối cách thức này. cách bờ sông một dặm. mà thám mã lại lùng sục trong phạm vi mười dặm. chầm chậm tiến lên. cho dù là tới được bờ bên kia . cũng phải cắm trại cách bờ sông một khoảng mới cắm trại được, hơn nữa còn phải định trước đường lui.
Điền Kiến Tú nghe nói binh mã Sơn Đông lợi hại, nhưng không nghĩ đối phương quá lợi hại, thấy Hách Diêu Kỳ bố trí trận địa ở phía sau chú ý từng chi tiết nhỏ một. an bài binh mã phòng ngự cũng có chút biến thái rồi.
Điền Kiến Tú lớn hơn Hách Diêu Kỳ hai tuổi, nhưng sự đũng mãnh và tàn nhẫn của Hách Diêu Kỳ thì hắn còn xa mới bằng, nhưng thấy biểu hiện của Hách Diêu Kỳ hôm nay có chút tức giận, đối diện đâu có phải là thiên binh thiên tướng, cần gì phái thận trọng như thế.
Hắn chẳng thèm để ý tới Hách Diêu Kỳ còn đang ban bài phòng ngự, dẫn mấy chục thân binh chạy tới trận địa ở bờ sông quan sát.
Qua Thủy vì đại quân giữ sông và vô số nhân mã qua lại ở thượng du mà trở nên đục ngầu, cho dù quan binh đối diện tới sớm hơn quân mình bốn ngày, nhưng ở trong mặt nước, và bờ nam không có bố trí phòng ngự gì.
Điền Kiến Tú dẫn mấy chục tên thân binh ở bên này quan sát. vốn cũng rất thận trọng, nhưng ở đối diện chẳng có động tĩnh gì, chỉ có mấy kỵ binh lượn một vòng ở bờ sông rồi quay về.
Nhìn thấy bố trí phía đối diện, Điền Kiến Tú cũng thầm chửi mắng, đúng là địa hình khó nuốt, khu vực có thể dã chiến ở phía đối diện đã bị quan quân chiếm cứ rồi. sấm doanh nếu tiến công, thì phải lội nước, không thể duy trì được đội hình và tốc độ bình thường, lúc đó đối phương có thể lấy sức nhàn đánh sức mỏi. đón đầu đánh một đòn đau.
Nếu như không phải công sự đối phương dày đặc và kỳ quái, Điền Kiến Tú bất kể thế nào cũng không nhận ra phía đối diện có con dốc. Qua Thủy rộng chừng trăm bước, lên bờ chừng hai mươi bước là bắt đầu có công sự của binh mã Sơn Đông.
Đúng là kỳ quái, đáng lẽ là phải đào hầm hào và bố trí tường cao một trượng, nhưng binh mã Sơn Đông chỉ dựng hàng rào gỗ. cao gần bằng một người.
Loại hàng rào gỗ như vậy. cách một khoảng lại đặt một hàng, nhưng ngoài hàng đầu ra, còn lại ở giữa đều có thông đạo, ở hàng thứ năm có thể nhìn thấy bốn cái đồi đất, bên trên đặt hỏa pháo, ở sau hàng rào gỗ thấp thoáng nhìn thấy binh sĩ cầm trường mâu qua lại. có chừng mười mấy lớp hàng rào gỗ. kẻo tận chỗ cao nhất, từ vị trí đại kỳ mà phân tích, doanh trại quan binh còn ở phía sau nữa.
Nhìn thấy hàng rào gỗ và trường mâu, Điền Kiến Tú gần như có thể tưởng tượng ra binh sĩ thủ hạ vượt qua sông, tới trước mặt hàng rào gỗ kia, muốn léo qua hoặc chuyển đi. quan binh cầm trường mâu đam ra, vô số binh sĩ ngã phía trước càng chẳng cần nói có mấy chục lớp hàng rào.
Bất quá Điền Kiến Tú cũng thở phào, gặp phải kẻ địch, không sợ kẻ địch thủ. chỉ sợ công đối công, cách tấn công có đủ mọi thể loại, phải gặp chiêu phá chiêu, còn đối phương thủ, mình công, vậy dễ bày nhiều trò hơn rồi. dù sao đối phương chỉ có thể bị động ăn đòn.
Hơn nữa trong trạng thái công thủ này. cũng là một loại phản ứng của dũng khí quân đội. mấu chốt của chiến thắng chiến bại, không phải nhìn trang bị đầy đủ ra sao. mà xem dũng khí binh sĩ thế nào.
Tới sớm mấy ngày mà chỉ ở bờ bắc, tới ngay bờ nam cũng không bố trí công sự. nói rõ binh mã Sơn Đông căn bản không có dũng khí xuất chiến, chỉ mong ngăn được bên mình tiến công, hạng hèn nhát như nhược như vậy, hình như chẳng đáng sợ như Hách Diêu Kỳ đã nói.
Điền Kiến Tú nhìn qua bên này, lại nhìn Hách Diêu Kỳ đang bận rộn bố trí, cảm thấy nhuệ khí của lão Hác có phải bị thời gian mài đi mất rồi hay không, đối diện đám quân co chân rụt tay thế kia còn sợ thành như thế.
- Trương Thạch Đầu. ngươi gọi mấy huynh đệ kiểm tra lòng sông xem có vấn đề gì không, cận thận một chút, đừng để bị đối phương đánh tới!
Một tên thân binh ở bên cạnh nghe được mệnh lệnh, lớn tiếng đáp lời. .lếu đã là thân binh đại tướng của sấm quân, thì gan đều không nhỏ. Trương Thạch Đầu thận trọng đi sang phía đối diện.
Bên phía trận địa Sơn Đông vẫn cứ trầm lặng, vẫn chỉ có mấy tên kỵ binh tới bên bờ sông ngó nghiêng cũng chẳng có động tác gì.
Sấm quân vốn đã chuẩn bị đề phòng, nhưng thấy động tác của mấy kỵ binh kia như thế. gan cũng dần dần lớn lên.
Đám binh sĩ sấm quân này. đặc biệt là đám nòng cốt. trong lòng chẳng cố kỵ gì. thấy đối phương sợ hãi như vậy, tức thì reo hò cười nhạo.
Điền Kiến Tú thì theo dõi dưới chân đám thân binh của bọn chúng, mặc dù bọn chúng vẫn bước đi thận trọng, nhưng không thấy có vấp váp gì. Qua Thủy sâu nhất chỉ tới đâu gối. kỵ binh đối diện không có hành động gì. quan quân sau công sự cũng không có phản ứng.
Mấy tên thân binh tới tận chỗ cách bờ bắc bốn năm bước, kỵ binh ở trên bờ dù nhặt đá ném cũng tới được.
Đám thân binh không dám đi tới nữa. cách bốn năm bước đại khái là có thể nhìn rõ rồi. đúng là không có công sự chống kỵ binh gì hết.
Hiện giờ ở phía nam, đứng bên cạnh Điền Kiến Tú có thêm mấy người, trong đó có cả Hách Diêu Kỳ. hắn thấy công sự tầng tầng lớp lớp ở đối diện, sắc mặt u ám như trời sắp mưa, còn thủ hạ Điền Kiến Tú chỉ là tên đầu mục kỵ binh sấm quân thiếu chút nữa bị đánh tan tên là Trần Nhị Hổ.
- Trong sông không có thứ gì gây hại cho người hoặc ngựa, Nhị Hồ ngươi khi đó không phải cũng dẫn mấy trăm nhân mã trực tiếp vượt sông sao. có phiền toái không?
Nghe thấy Điền Kiến Tú Hỏi, Trần Nhị Hổ nghiêm túc đáp:
- Nước không sâu, đây cũng bằng phẳng. khi ấy qua lại rất nhanh và tiện, bất quá đã qua bốn ngày rồi. không biết có biến hóa gì không. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
Danh Sách Chương:
Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK