Viên thông dịch cung kính cúi đầu đứng bên cạnh nhưng hắn không ngừng dịch lại.
“Bình nguyên rộng lớn như thế này thì dù là mấy vạn kỵ binh cũng không ảnh hưởng gì tới sự cơ động quy mô lớn, chúng không cần lo lắng gì về hạn chế về mặt địa hình. Công Tôn tiên sinh đã ra quân lệnh cho quân đoàn chúng ta ngăn cản đại quân của Man tộc. Nếu chúng ta trấn thủ ở thôn trấn này, thứ nhất là chúng ta không thể ngăn cản được trọng pháo của đối phương, thứ hai là đối phương hoàn toàn có thể bỏ qua chúng ra, đi vòng qua chúng ta với một khoảng cách an toàn”.
Với thân phận của Âu Mạn tiên sinh khiến hắn có thể tiếp xúc với một số tin tức tình báo mà một số quan quân khác không thể biết nên cũng khiến cho hắn có một sự phân tích toàn diện hơn.
Ngay khi theo đại quân rời khỏi Tế Nam tiến lên Bắc Trực Lệ. Âu Mạn đã bị gây ấn tượng rất lớn, không phải vì quân đội và cục diện mà bởi vì chính địa hình.
Vào thời đại đó người Châu Âu không thể tưởng tượng là đế quốc Đại Minh lại rộng lớn như vậy. Nước Đức thời đó chỉ tương đương với một tỉnh của đế quốc Đại Minh , rất nhiều tiểu quốc, thậm chí quy mô của Châu, phủ còn lớn hơn. Vùng Phúc Kiến, vùng đồi núi Sơn Đông hoàn toàn không giống với bình nguyên Bắc Trực Lệ.
Theo suy nghĩ của Tôn Truyền Đình là muốn Âu Mạn đưa ra điều chỉnh dựa vào tình hình thực tế. Dựa theo suy nghĩ của ông ta thì sau khi quân đoàn của Triệu Năng tới trấn An Lăng thì chuẩn bị công sự phòng ngự. Khi ở phủ Tế Nam thì sự suy đoán của Công Tôn tiên sinh không sai nhưng ngay khi tới hiện trường, cần phải dựa theo tình hình cụ thể mà có điều chỉnh.
“Binh lính và quan quân chúng ta đều có quê quán ở Sơn Đông. Nếu như quân đội Man tộc vượt qua trấn An Lăng, tiến thẳng vào Sơn Đông. Mặc dù khi đó bản thân bọn họ đang phải đánh trận nhưng vì lo lắng cho người thân ở phía sau, tinh thần bọn họ nhất định sẽ giảm sút, thậm chí xảy ra hỗn loạn”.
Triệu Năng trở nên nghiêm nghị, ác cảm đối với Âu Mạn hoàn toàn biến mất. Hắn lập tức trang nghiêm hỏi: “Âu tiên sinh, chúng ta nên làm thế nào?”
“Chủ động tấn công. Trước mắt tốc độ hành quân của quân Man tộc đã nhanh hơn muốn trì hoàn sự tiến quân của chúng thì chỉ còn cách là chủ động tiến đánh”.
Triệu Năng cau mày, hắn vuốt vuốt chòm râu của mình rồi ra hiệu cho Âu Mạn, hai người quay người đi tới trước tấm bản đồ treo trong quân trướng. Có thể nhìn thấy một loạt địa danh ở cạnh Vận Hà. Những địa danh đánh dấu mầu đỏ là những nơi đã bị đại quân Thát đánh chiếm, dấu mũi tên là chỉ phương hướng di chuyển của binh mã quân Thát.
Khi nhìn bản đồ, tất cả mọi thứ đều rất rõ ràng. Âu Mạn trầm ngâm một lát rồi nói: “Mặc dù quân đội Man tộc tránh những thành thị lớn, đẩy nhanh hơn tốc độ hành quân nhưng nếu có một đội quân chắn ngang trên đường tiến quân thì chỉ cần là một tướng chỉ huy bình thường, nhất định cũng sẽ xảy ra giao chiến. Ta nghe nói trong vòng mười năm nay không có một quân đoàn nào của đế quốc Đại Minh giành được thắng lợi trước quân đội Man tộc. Một khi quân đoàn của tướng quân xuất hiện trước mặt chúng, nhất định đám tướng lĩnh Man tộc đó sẽ không né tránh mà muốn đánh trận, tiêu diệt tướng quân”.
Tốc độ địch của tên thông dịch có phần không theo kịp, Âu Mạn phải dừng lại chờ đợi rồi lại mới tiếp tục nói:”
“Đại bộ phận quân đội của đối phương là kỵ binh. Quân ta đại bộ phận chính là bộ binh, tính cơ động không bằng quân Man tộc. Chúng ta nhất định phải chủ động tác chiến, triệt tiêu ưu thế cơ động của kỵ binh Man tộc, kéo dài thời gian chờ viện quân tới”.
Triệu Năng hít một hơi thật sâu khi nghe Âu Mạn phân tích bà phán đoán như thế, dĩ nhiên là hắn đã hạ quyết tâm. Hắn nhìn chằm chằm vào vị trí Bán Bích Điếm ở nam Thương Châu, ánh mắt hắn không ngừng di chuyển. Triệu Năng chỉ tay vào một vị trí, nhất quyết nói: “Ngày mai quân ta nhổ trại đi lên phía bắc. Đại quân Thát đang xuôi nam. Nếu không có gì bất ngờ, quân ta và quân Thát sẽ giao chiến ở gần huyện Đông Quang”.
Vừa nói xong Triệu Năng quay người quát to: “Hãy truyền các thống lĩnh các doanh tới quân trướng nghị sự”.
Tôn Truyền Đình và Âu Mạn đã phán đoán rất đúng ý đồ hành động của của Đại tướng quân A Ba Thái. Hay nói một cách khác các tướng lĩnh tài năng của thời kỳ đó ai cũng có thể đưa ra phán đoán đó.
Không may. Lý Mạnh xuất thân sỹ quan mang đậm phong cách hiện đại, bồi dưỡng cho các quan quân của mình còn khiếm khuyết ở điểm này. Muốn bồi dưỡng được vấn đề này thì cần rất nhiều thời gian và yêu cầu của tình hình cũng rất cao.
So với cùng thời thì quân đội Đông Á, với quân đội Bát Kỳ Mãn tộc làm trung tâm sắc bén hơn. A Ba Thái đã gia tăng tốc độ cùng tính cơ động trên diện rộng. Trên thực tế thì tất cả chỉ là những quy tắc thông thường nhưng với hành động tương tự nếu là áp dụng trong quân lưu dân hay quan binh thì e rằng quân đội sẽ bị tản mát.
Vì cơ động chính là vượt qua Vận Hà ở bắc Thương Châu, đoạn Vận Hà đóng băng cách đó ba mươi dặm sau đó tiến theo hướng đông nam đi tới Bán Bích Điếm.
Nếu như xung quanh có quân Minh hay có phục binh thì nhất định hành động này sẽ bại lộ nhưng tình hình hoàn toàn đúng như những gì A Ba Thái đã dự đoán, không có truy binh cũng như phục binh. Điều tiếp theo là toàn lực xuôi nam, chuẩn bị bung sức toàn lực cướp bóc người, vàng bạc, gia súc.
Điều A Ba Thái và tướng lĩnh thủ hạ của hắn không ngờ là chính sự cơ động của chúng đã gây nên sự kinh hoàng. Một Thương Châu đã sớm kinh sợ thì không nói làm gì. Quân và dân trong các thành trì như phủ thành Hà Gian Giao Hộ Hiến huyện Nam Bì. Diêm Sơn đã sớm kinh hoàng tới vỡ mật. Phủ thành Hà Gian đóng cửa thành giữa ban ngày. Huyện lệnh Nam Bì và Hà Gian đã bỏ thành chạy trốn. Dân chúng, binh lính cũng bỏ chạy về các thành trì ở phía tây. Hai huyện Hiếu và Diêm Sơn thì vô cùng hỗn loạn, rất nhiều hạng người đạo chích, tiểu nhân nhân cơ hội này đục nước béo cò.
Trong lúc nhất thời cục diện trở nên không thể phán đoán được...
Điều này cũng chẳng có gì đáng nói. Điều khiến người trong thiên hạ bất ngờ nhất chính là Hoàng đế ở kinh thành, các đại thần, các võ tướng không ai biết bây giờ binh mã quân Thát đang ở đâu, hành động như thế nào, ở xung quanh kinh thành, binh mã ở Thượng Kinh và các đạo quân cần vương có khoảng hai mươi vạn nhưng quân đội có khả năng chiến đấu thì chỉ có rất ít.
Đại quân Thát nhập quan, thiên hạ chấn động nhưng hành động của triều đình như vậy đủ khiến cho người có lòng trong thiên hạ nguội lạnh nhưng điều này cũng chỉ là vạn bất đắc dĩ. Mấy lần đại bại bên ngoài quan ngoại thì không nói làm gì nhưng ở Trung Nguyên này khi quân triều đình và đại quân lưu dân đang sát phạt lẫn nhau, tiêu hao rất nhiều binh lính, tướng lĩnh, con số quân phí lớn như con số cực lớn, nhưng những cái đó chỉ là rất nhỏ khi không giao chiến với quân Mãn.
Nhưng ngay bây giờ căn bản tất cả đều là không, Không binh lính, không tướng, không có tiền thì nghĩ ra được biện pháp gì, huống chỉ trong triều còn có tranh giành bè phái khiến cho sự tình càng chậm trễ.
Còn về phần Sơn Đông ở bên cạnh Bắc Trực Lệ thì lại có binh có tướng nhưng thật ra không thể trông cậy nhiều. Dã tâm của Lý Mạnh này ngày càng rõ ràng. Con người này chậm gây rối đã là cám ơn trời đất lắm rồi sao còn dám cậy nhờ hắn cần vương?
Sau này có người xem lịch sử nhất định sẽ có cảm giác rằng có lẽ là thật sự tồn tại Thiên mệnh. Đế quốc Đại Minh tồn tại đã hơn hai trăm năm, bây giờ là lúc gặp phải loạn trong giặc ngoài.
Người Nữ Chân Kiến Châu quật khởi, người Đại Minh giao chiến với quân Nữ Chân không chiếm được lợi thế nào nhưng vẫn còn có thể thong dong đối phó nhưng vào những năm cuối Thiên Khải tới năm Sùng Trinh, trời giáng đại nạn, lưu dân nổi loạn ở Thiểm Tây, một trong, một ngoài, đế quốc Đại Minh bắt đầu đối phó một cách chật vật.
Tôn Truyền Đình cùng Lô Tượng Thăng, thậm chí là Đốc phủ đại thần Dương Tự Xương đã mấy lần chỉ huy quan binh dồn Lý sấm và Trương Hiến Trung vào chỗ chết. Năm đó Sấm Vương Cao Nghênh Tường bị bắt và xử tử nhưng mỗi lần bị dồn vào tuyệt cảnh, khi muốn đuổi tận, giết cùng thì quân Thát bắt đầu xâm nhập. Khi đó triều đình lại phải rút quan binh đang bao vây đi chống quân Thát khiến cho đám phản tặc lưu dân có cơ hội thoát thân, có cơ hội khôi phục lại.
Khi tình hình hơi yên ổn được một chút, binh mã của lưu dân vừa khôi phục lại, triều đình lại muốn phát binh bình định, chuyện cứ vòng đi vòng lại, không có một cách giải quyết dứt điểm. Hai bên kia đều không ngừng phát triển lớn mạnh.
Cho tới năm nay, một phương bắc không ngừng xảy ra thiên tai đại nạn mới được coi là hoà hoãn. Vùng đất Sơn Đông này không quá hỗn loạn, thậm chí còn được coi là địa phương “mưa thuận gió hoà”.
Đại quân lưu dân vốn ban đầu muốn sống mà nổi dậy thì nay đã trở thành một tập đoàn quân sự đủ sức tranh đoạt thiên hạ. Quân Thát bên ngoài quan ngoại cũng đã có một thể chế chính trị quân sự hoàn hảo, hình thành một thế lực hùng mạnh. Trái lại trong khi đó đế quốc Đại Minh do phải luân phiên đối phó với hoạ trong giặc ngoài đã trở nên vô cùng yếu ớt.
Thế lực tiêu tan dần kiếp nạn của Đại Minh , thời kỳ đen tối của người Trung Quốc cứ vậy tiến tới mà không thể đảo ngược được. Nếu phân tích lại một lần nữa, tình hình thật sự là u tối, một vận mệnh không thể dịch chuyển được khiến cho đế quốc Đại Minh bị diệt vong.
Cũng tương tự như vậy ở thế giới văn minh, dân tộc Hán dẫn đầu Hoa Hạ mấy nghìn năm vào thời Minh mạt bắt đầu bị văn minh phương tây vượt qua.
Sau khi đế quốc Mãn Thanh được thành lập, dân tộc Trung Hoa chìm trong bóng tối, đình trệ mấy trăm năm, hầu như không còn khả năng đuổi theo. Tới khi xảy ra chiến tranh nha phiến đất nước bị đại pháo tấn công, lâm vào cảnh nhục nhã hơn một trăm năm. Đó chính là thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử mấy nghìn năm của Trung Hoa.
Khi Lý Mạnh tới, hắn và tập đoàn của hắn muốn đánh để thay đổi cái kết cục của thời hỗn loạn, tối tăm này, muốn thay đổi nỗi đau đớn của vô số người Hán, vô số dân tộc Trung Hoa, thay đổi thời hắc ám, loạn thế và huỷ diệt.
Với chức Trấn đông tướng quân, Tổng binh Sơn Đông, Lý Mạnh được coi là người hùng cứ một phương, người trong thiên hạ đều coi như hạng người Đổng Trác, An Lộc Sơn, một võ tướng có dã tâm, ngang tàng bạo ngược, tham tài trục lợi, nội bộ lục đục với nhau, kiêu binh hãn tướng. Thuộc hạ thì bị dân chúng coi như hạng cầm thú bại hoại.
Nhưng Lý Mạnh và quân đoàn của hắn, Giao Châu doanh của hắn, Sơn Đông của hắn hoàn toàn khác so với những gì người khác thường nhìn thấy. Lý Mạnh và thuộc hạ của hắn, không phân biệt cao thấp, quan văn hay võ tướng đều mang trong người một cảm giác sứ mạng. Một cảm giác là người trên vô năng, cần phải binh mã Sơn Đông chúng ta ra tay cứu vớt thời đại cùng cảm giác mang sứ mạng của quốc gia.
Vì vậy khi quân chủ lực Giao Châu doanh tấn công Nam Trực Lệ, Sơn Đông trống rỗng. Thực lực của đại quân Thát hùng mạnh, khí thế hung tợn, trận chiến này lành ít dữ nhiều nhưng Tham tướng Triệu Năng không hề do dự, chỉ huy binh lính xuất chiến.
Hành động này ở Giao Châu doanh từ trên xuống dưới đều coi đó là chuyện bình thường nhưng người trong thiên hạ lại thấy hành động của Giao Châu doanh giống như của kẻ bại não, hoàn toàn ngu ngốc.
Giữa trưa ngày hai mươi bảy tháng mười một năm Sùng Trinh thứ mười lăm, ở một nơi cách huyện Đông Quang hai mươi lăm dặm, bên cạnh Vận Hà, thám tử Trương mỗ của quân Đăng Châu, Giao Châu doanh đã ra ngoài điều tra mấy canh giờ liền. Bình nguyên Hoa Bắc rộng lớn, kỵ binh Đăng Châu ít nên phạm vi trinh sát khá rộng. Từ lúc Trương mỗ ra khỏi quân doanh không nhìn thấy một đồng bạn nào cả, cuối cùng tới giữa trưa hắn cũng nhìn thấy một kỵ binh ở phía xa.
Thám mã Trương mỗ lại tưởng rằng đó chính là đồng bạn của mình, hắn vội vàng giục ngựa chạy về bên đó. Có lẽ đối phương cũng nghĩ như vậy, cũng đang giục ngựa chạy tới bên này. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
Danh Sách Chương:
Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK