Mục lục
[Dịch] Thuận Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngày hai mươi lăm tháng mười một năm Sùng Trinh thứ mười lăm khi Triệu Năng tiến vào trấn An Lăng của Cảnh Châu gần Vận Hà xây dựng công trình phòng ngự thì nhận được tin báo của quân thám báo: đại quân Thát đã qua Thương Châu, sắp tiến tới Bán Bích Điếm.

Bán Bích Điếm là thôn trấn ở nam Thương Châu, khoảng cách từ đó tới trấn An Lăng này nhiều nhất cũng chỉ còn hai ngày lộ trình, Tin tức này khiến Triệu Năng vô cùng kinh hãi.

Nói cách khác chỉ sau vài ngày tiến quân một cách bình thường, đại quân Thát đột nhiên gia tăng tốc độ hành quân. Chẳng lẽ chúng đã biết quân Giao Châu doanh đang bố phòng ở phía nam sao?

Đúng ra là địa phương giàu có nhất phủ Hà Gian chính là Thương Châu. Nơi đó cũng chính là nơi Trường Lô diêm, buôn bán muối mấy trăm năm, phú quý địch quốc, không cướp lấy thì thực sự có gì không hợp lý. Trong khi đó quan binh và dân đoàn ở đó đều có thực lực nhất định. Lực lượng vũ trang địa phương cũng rất mạnh. Ngày thường rất hay xảy ra giao tranh bằng khí giới. Các gia tộc đều có chút vũ lực,lực chiến đấu của các gia đinh các gia đình quyền quý tuy không thể so với binh lính nhưng tường thành của các ô bảo rất kiên cố, lương thảo, tiếp viện, cái gì cũng sung túc. Một khi quân Thát tấn công sẽ rất mất nhiều thời gian, tóm lại sẽ khiến cho quân Giao Châu doanh có thêm thời gian.

Ai ngờ sau khi chiếm được thành Tĩnh Hải, đại quân Thát lại bỏ qua Thương Châu, ngược lại chúng lại thúc binh tiến nhanh thật sự khiến người ta trở tay không kịp.

Nhưng quân Đăng Châu do Triệu Năng chỉ huy đã rải kỵ binh ra khắp nơi dò xét tình hình không đụng độ với quân Thát, ở các nơi có ám hiệu ngầm cũng cho thấy không có quân Thát. Đại quân Thát rõ ràng không biết sự có mặt của quân Giao Châu vậy thì tại sao chúng lại vội vàng tiến quân như vậy?

Nếu căn cứ theo tốc độ tiến quân của đại quân Thát, binh mã do Triệu Năng chỉ huy không có đủ thời gian để xây dựng một hệ thống công sự phòng ngự đầy đủ ở trấn An Lăng có thể khiến cho đại quân Thát chịu cảnh đầu rơi máu chảy.

Trên thực tế đại quân Thát hành động như vậy không phải là nhằm vào bất kỳ người nào. Đó chỉ là chuyện bình thường, vì muốn tiến đánh Kế Châu, làm ra tư thế muốn tiến đánh kinh thành, thu hút binh mã các nơi ở Bắc Trực Lệ tập hợp về kinh thành, cung cấp cho đại quân Thát một không gian hoạt động lớn hơn nữa.

Đánh Thiên Tân tam vệ có thợ thủ công chế tạo hoả khí, mục tiêu chiến lược để cướp bóc. Một khi đại quân không chú ý bắt trước những người này, để bọn họ bỏ chạy thì sẽ không thể nào bắt được nữa.

Trong khi đó đối với những địa phương khác, một khi lãng phí quá nhiều công sức và thời gian vào đó, mang theo quá nhiều người và vàng bạc xuôi nam nhất định sẽ làm chậm tốc độ tiến quân của binh lính, ảnh hưởng tới độ linh hoạt của binh lính.

Thương Châu chính là một nơi như vậy sau này đại quân quay về huyết tẩy cũng chưa muộn. Hơn nữa từ khi nhập quan tới giờ đã gần nửa tháng, tin tức ở Đại Minh đã dần thông suốt, vùng Sơn Đông rộng lớn hẳn đã chuẩn bị sẵn sàng. Hơn nữa các đạo quân tụ tập về kinh thành có thể cũng bắt đầu hành động.

Mấy ngày nay quân Thát vẫn hành quân chậm rãi nay đột nhiên gia tăng tốc độ hành quân, sự thay đổi này có thể khiến cho các đạo quân của Đại Minh , vốn dựa theo tốc độ tiến quân lúc trước để phán đoán thời gian và địa phương hành động có hành động sai lầm. Một khi đại quân Thát tới nơi đối phương sẽ bị tấn công trở tay không kịp.

Giao Châu doanh của Triệu Năng thật sự có thể cảm giác được hai loại cảm xúc này: Đánh bất ngờ, trở tay không kịp.

Ở Sơn Đông, thậm chí là trong quân, có đủ các loại đánh giá khác nhau đối với Giao Châu doanh. Vị trí của mọi người khác nhau nên đánh giá của mọi người cũng khác nhau nhưng trong đó đánh giá về Triệu Năng lại được người người đồng ý một cách đáng kinh ngạc: đó là lòng trung thành và tận tụy.

Tuổi của Triệu Năng lớn hơn so với tuổi Lý Mạnh. Trước khi hắn tham gia diêm bang chỉ là người làm muối cho quân đội. Hắn không phải là con nhà danh tướng, không được bồi dưỡng tài năng, không có truyền thống, không có tố chất quân sự và kỹ năng chỉ huy, thậm chí trong hắn không có bất kỳ khái niệm nào về huấn luyện quân đội nhưng hắn lại rất cần cù. Lý Mạnh giao việc cho hắn, sau khi hiểu hắn liền cẩn thận, tỷ mỉ chấp hành.

Có thể Triệu Năng có khiếm khuyết trong việc phán đoán tình hình chung, tình hình địch, sự quyết đoán khi đối địch nhưng hắn luyện binh rất cần cù. Quân đội dưới trướng của hắn là quân đội rất có lực chiến đấu. Triệu Năng dùng binh cực kỳ cẩn thận. Doanh trại đóng quân của hắn cũng cực kỳ chắc chắn, thậm chí còn thường xuyên bị người khác phê bình vì lãng phí. Những yếu tố này có thể được bù đắp rất nhiều.

Hơn nữa việc tham gia đánh trận của Triệu Năng cơ bản sẽ không khiến hắn phải tự gánh chịu trách nhiệm, tất cả đều nằm dưới sự chỉ huy trực tiếp của Lý Mạnh. Hắn chỉ cần trung thành đi chấp hành nhiệm vụ. Lần này hắn ở lại giữ thành cũng vậy. Trên hắn còn có mấy nhân vật có bự nắm quyền chỉ huy, Triệu Năng chỉ cần cầm quân cẩn thận, nghe lệnh là được.

Thế nhưng tình hình xảy ra lúc này khá bất ngờ. Lẽ ra tự mình Tôn Truyền Đình phải tới đây nhưng vì việc phòng ngự phủ Tế Nam và phủ Đông Xương cũng cần phải có vị quân sư tài năng “Công Tôn tiên sinh”chỉ huy, điều hành, không thể đi được. Lúc này Triệu Năng phải tự mình đưa ra phán đoán, tự mình chỉ huy.

“Nghe nói lần này đại quân Thát mang theo Đại tướng quân pháo. Chỉ có Pháo mười hai cân của chúng ta mới chống lại được. Bây giờ cứ coi như chúng ta phòng thủ thôn trấn thì cũng chỉ sợ là sẽ bị chúng đánh tan”.

“Sợ cái con bà gì, Chúng ta đi ra ngoài đánh nhau, quân Giao Châu chưa từng sợ một ai”.

“Liệu có phải phái người về Tế Nam hỏi ý kiến không”

“Hỏi cái quỷ gì? Chỉ sợ khi sứ giả của chúng ta tới thành Tế Nam, đại quân Thát đã đánh tới đây rồi”.

Soái trướng Triệu Năng bên ngoài trấn An Lăng, Triệu Năng cùng Thiên tổng các doanh đang tụ tập ở đó. Tất cả mọi người đang tranh luận rất hăng hái. Khi nói tới hỏa pháo, tất cả mọi người đều trở nên rầu rĩ, vì chiến trận xảy ra phần lớn ở Nam Trực Lệ và Hà Nam, phần lớn hỏa pháo của cục chế tạo binh khí làm ra đều cung cấp cho mấy chỗ cần thiết ở phía nam.

Hiện tại số lượng pháo sản xuất của cục chế tạo binh khí không đủ, trang bị cho quân đội thiếu hụt một cách nghiêm trọng. Lần nam chinh này đại bộ phận pháo đã được mang đi. Hơn nữa lần này pháo mang ra ngoài Sơn Đông phần lớn là pháo tốt, chế tạo tinh xảo. Lần này quân Đăng Châu tiến ra Đức Châu, căn bản là không có bổ sung gì về trang bị nặng. Tất cả đều dựa vào trang bị vốn có.

Vì sự an toàn của Tế Nam, đại bộ phận vũ khí phải để lại phòng ngự thành Tế Nam. Hoả pháo hiện nay của quân Đăng Châu trước mắt chỉ có thập, lục, tam, tứ bàng gia pháo. Mặc dù những hỏa pháo này dùng cho dã chiến, nhanh nhẹn, tiện lợi, hơn hẳn pháo mười hai cân nhưng đối thủ lúc này lại là kỵ binh Thát thiên hạ vô song trong dã chiến. Chúng di chuyển nhanh như chớp, một khi ra ngoài dă chiến thì thực sự quá nguy hiểm nhưng nếu dựa vào công sự mà chiến đấu thì đại pháo của đối phương khó có thể địch nổi.

Đối với binh mã Thát ở quan ngoại, từ Lý Mạnh tới quân tướng đều có chung một nhận định. Binh mã Thát hung hãn, tinh nhuệ thế nhưng trang bị của chúng lại kém hơn quân Giao Châu doanh rất nhiều. Giao Châu doanh chiếm ưu thế về hỏa thương, hỏa pháo. “Tế Nam nghị sách tập” đã từng đề cập tới điều này: Quân Giao Châu doanh của chúng ta có ưu thế lớn về hỏa khí. Trong chiến đấu nhất định phải phát huy ưu thế này ở mức tốt nhất.

Sau khi rời khỏi thành Tế Nam, bọn họ cũng nghĩ như vậy. Triệu Năng đã chủ động để lại hỏa pháo ở thành Tế Nam.

Ai ngờ trên đường hành quân lên phía bắc, gặp phải bại binh, dân chạy nạn, còn cả tin tức của thám tử báo về. Tin tức tình báo của đại quân Mãn Thanh càng lúc càng rõ ràng.

Rất nhiều đội kỵ mã, có quân Thát Nữ Chân, quân Thát Mông Cổ, hoàn toàn giống như ngày trước, có Đại tướng quân pháo, có cả lính hỏa thương. Đây chính là điều từ trước tới nay chưa từng nghe nói. Nếu đại quân Thát đó cứ tiến lên theo tốc độ như cũ, Triệu Năng hoàn toàn có thể điều động hỏa khí từ thành Tế Nam tới.

Nhưng đối phương đã đột nhiên tăng tốc, khả năng đó hoàn toàn bị mất đí. Triệu Năng biết mình không đủ kinh nghiệm xét đoán, có lẽ quan quân của các doanh dưới trướng có kinh nghiệm xét đoán tình hình, có thể sẽ có phán đoán chính xác, không bằng gọi tới thương nghị có lẽ sẽ có một đáp án nào đó.

Thế nhưng những quan quân của Lý Mạnh này cũng thiếu hẳn kinh nghiệm trong vấn đề này. Những quân quan từ Thân binh doanh chuyên làm Thiên tổng chỉ có sự kiên cường.

Tranh luận nổ ra không ngừng trong quân trướng nhưng không tìm ra được câu trả lời hữu ích nào. Triệu Năng vô cùng bực bội hắn cho ngưng thảo luận sau một canh giờ, cho những quan quân này quay về doanh của mình chờ lệnh. Triệu Năng đuổi tất cả mọi người ra ngoài còn một mình hắn ngồi rầu rĩ bên trong quân trướng.

Với cục diện trước mắt như thế này. Triệu Năng không biết cần phải hành động thế nào. Bất đắc dĩ Triệu Năng phải nghĩ rằng mình là người hưởng đại ân của Đại soái, với cục diện này thì cùng lắm hắn dùng cái mạng này...

“Triệu đại nhân, Âu tiên sinh cầu kiến”.

Bên ngoài trướng vang lên giọng nói của một tên thân binh. Triệu Năng sửng sốt một lát rồi mới có phản ứng. “Âu tiên sinh” này chính là người nước ngoài Lý Tư. Khi hắn ra đi thì Âu Mạn ở lại Thực Nghiệm doanh ở Tế Nam thí nghiệm các loại chiến pháp, có địa vị tương đương với phó Thiên tổng của Thực Nghiệm doanh nhưng Thực Nghiệm doanh trực thuộc Vương Hải, hình như người nước ngoài này chính là thống lĩnh của Thực Nghiệm doanh.

Lần gom binh mã xuất chinh này, Thực Nghiệm doanh toàn là lão binh, vô cùng tinh nhuệ, lần này đương nhiên cũng muốn ra trận. Lúc nãy khi tranh luận chỉ là chuyện nội bộ của quân Đăng Châu. Âu Mạn là người của Thực Nghiệm doanh nên đương nhiên không được mời.

Nhưng thật không ngờ Âu Mạn lại chủ động tìm tới, Triệu Năng thầm bực bội trong lòng, không có lòng dạ nào muốn gặp. Hơn nữa hắn trấn thủ ở Đăng Châu lâu ngày, có quan hệ rất ít với người Châu Âu, trong bản năng luôn có một loại ác cảm. Thế nhưng sau khi suy nghĩ cẩn thận, Triệu Năng thấy dù sao Ân Mạn này cũng có địa vị tương tự như Công Tôn tiên sinh, không thể tuỳ tiện từ chối nên hắn miễn cưỡng nói: “Xin mời”.

Âu Mạn mặc trên người bộ áo giáp chế tạo rành cho Thiên tổng doanh binh. Giao Châu doanh xem trọng đối với tác phong quân đội. Cái nhìn này xuất phát từ đám lính đánh thuê của Đức. Điều quan trong nhất là phải bồi dưỡng cho một người lính kỷ luật quân đội cùng tác phong, lòng trung thành đối với quân đội và cảm giác vinh dự của một người lính.

Việc bồi dưỡng vấn đề này ở Giao Châu doanh khiến cho Âu Mạn có cảm giác là đã lựa chọn chính xác, vì vậy ngay sau khi hắn gia nhập đội quân này, hắn cố sức liên hệ, bắt chước nền tảng của Châu Âu nên quả nhiên mọi chuyện thực hiện rất có bài bản.

Sau khi tiến vào trong trướng, dựa theo cấp bậc quân nhân hiện tại, Âu Mạn lập tức đứng nghiêm, tay trái giơ trước ngực thực hiện nghi thức quân đội. Triệu Năng cảm thấy rất thoải mái khi nhìn thấy dáng vẻ đó của đối phương, ác cảm cũng phần nào giảm đi, hắn lên tiếng hỏi:

“Âu tiên sinh, ngài tới nơi này rốt cuộc có chuyện gì vậy?”

“Tướng quân, căn cứ vào ý kiến của Công Tôn tiên sinh, chúng ta muốn ngăn cản đại quân của Man tộc thì không thể phòng thủ ở trấn An Lăng mà phải chủ động xuất kích”.

Trong buổi tranh luận hôm nay, đây là người đầu tiên đưa ra ý kiến nhất quán của mình. Cho dù đây là một người tây dương thì Triệu Năng vẫn cảm thấy chấn động trong lòng.

“Tướng quân, bình nguyên rộng lớn này vượt qua những gì ta được nhìn thấy ở quê hương mình và các quốc gia xung quanh. Nếu có nơi nào có thể so sánh được thì đó chỉ là vùng đất ở phía đông Ba Lan mà thôi”. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK