Gây khó dễ cho các võ tướng cầm quân, Trương Nhược Kỳ tự cho mình cũng là có chút bản lĩnh, thời gian đó hắn dựa vào thân phận quan lục phẩm của mình, đứng trước mặt Hồng Thừa Trù với chức quan nhất phẩm và các đại tướng quan nhị phẩm, mà hắn vẫn có thể uy phong lẫm liệt, làm cho những người này chuyện gì cũng chỉ biết cách làm theo mệnh lệnh mà mình truyền đạt.
Một tên không biết thân biết phận như tổng binh Sơn Đông Lý Mạnh, binh bộ chủ sự Trương Nhược Kỳ căn bản là không coi ra gì. chỉ cần hơi dùng chút thủ đoạn là có thể làm cho đối phương sứt đầu mẻ trán.
Nhưng Trương Nhược Kỳ thì ở đó tính toán, còn các quan viên trong thành của Sơn Đông căn bản là không có ai ra ngoài tiếp đón cả. cứ như vậy để cho chúng ở ngoài thành ba ngày, mới có một quan viên của phủ Tế Nam ra ngoài nghênh tiếp.
Theo lý mà nói. công việc kiểm kê binh mã này không có quan hệ gì với quan văn cả, đối phương chắc chắn sẽ khách khí. ai ngờ vị quan viên này sắc mặt lạnh như băng tuyết. nói vài câu khô khốc:
“Khách từ phương xa đến. chắc là vất vả rồi, tuần phủ đại nhân và tổng binh đại nhân hôm nay còn có việc quan trọng, buổi chiều ngày mai mới triệu kiến, ông cũng là chuẩn bị sẵn đi”.
Câu này nói xong. Trương Nhược Kỳ liền nổ tung, hắn chỉ tay vào mũi của vị quan viên đó mà chửi lớn:
“Hay cho đồ mắt chó nhà ngươi, bản quan là người được binh bộ thượng thư phái đến để kiểm kê binh mã Sơn Đông các ngươi, ngươi là cái thá gì mà đám nói chuyện với ta như vậy”.
Vi quan đó cũng không hàm hồ. gạt cánh tay của Trương Nhược Kỳ ra. phản bác lại một cách lạnh lùng:
“Ngươi cũng là cái thá gì. ngươi là quan lục phẩm, bản quan cũng là lục phẩm, đây là Tế Nam. không phải là kinh thành, đừng có mà đứng đó lên mặt nữa”.
Nói xong liền nghênh ngang bước đi. Trương Nhược Kỳ căn bản là không ngờ đối phương lại nói ra những lời như vậy. không ngờ lại là thái độ như thế này. hắn đơ người ở đó hồi lâu không nói được câu gì. cuối cùng thì hắn cũng hiểu ra. lần đến Sơn Đông này chắc chắn sẽ là không dễ dàng gì.
Buổi chiểu ngày hôm sau. quả nhiên là có mười binh sĩ bộ mặt lạnh lẽo đến dẫn đường, cừ chỉ thái độ đều bộ dạng làm việc công, không hề có chút gì liên quan đến việc lấy lòng nịnh hót.
Thành Tế Nam vắng vẻ. nhìn thì thấy hoàn toàn không có khí phái phồn hoa của một thủ phủ đại thành, chốc chốc lại có các binh sĩ được vũ trang đến tận răng đội ngũ chỉnh tề đi qua.
Bên phía nha môn tổng binh càng là giới bị nghiêm ngặt, cứ như là thành lũy kiên cố vậy, binh bộ chủ sự Trương Nhược Kỳ cảm thấy có chút kỳ quái, Bởi vì đến kiểm kê binh mã. vậy thì cần phải đến phủ của tuần phủ. sau đó tuần phủ sẽ sắp xếp tất cả. ai ngờ bị trực tiếp đưa đến nha môn tổng binh, hắn cũng là không nên được sự tò mò. hỏi:
“Không phải là cần đến chỗ tuần phủ Nhan đại nhân sao...
Người đầu mục binh sĩ dẫn đường đó nói một cách lạnh tanh:
“Tuần phủ đại nhân và tổng binh đại nhân đều ở trên đại đường, đợi lát nữa ông sẽ được gặp thôi”.
Ngữ khí khi nói của người đầu mục này cũng là khô không khốc, người đầu mục này chỉ là một quan nhỏ không hề có phẩm cấp gì. kém hơn rất nhiều so với chức quan lục phẩm của Trương Nhược Kỳ, nhưng nhìn thấy tay của người đầu mục này đặt trên chuôi đao. ánh mắt lạnh lẽo. Trương Nhược Kỳ nuốt một miếng nước bọt vào trong, vẫn là không dám nói gì.
Mấy người thân tín tùy tùng mà hắn mang theo bị chặn lại ở trước cửa nha môn tổng binh, một tên thân tín của Trương Nhược Kỳ lập tức phát hòa, đứng ở đó hét lớn: “Đại nhân nhà ta là quan từ kinh thành đến. là quan viên cốt cán của binh bộ, nếu như ra ngoài làm quan, có thể trực tiếp làm tri phủ của Tế Nam này. các người sao...
Có lẽ câu cuối cùng của hắn là “sao các người đám...gì đó. nhưng những lời phía sau của hắn căn bản là chưa kịp nói ra. liền bị vệ binh ở cửa dùng chuôi đao đánh mạnh một cái vào bụng, nằm quẳn quại trên mặt đất.
Trương Nhược Kỳ muốn quay đầu lại nói vài câu. nhưng có mấy binh sĩ chặn lại trước mắt hắn. người đứng đầu mở miệng thúc giục nói:
“Đại soái nhà ta và tuần phủ đại nhân đã đợi ông ở đại đường lâu lắm rồi. động tác nhanh lên một chút”.
Nhìn những binh sĩ mặt lạnh như tượng này. Trương Nhược Kỳ há há miệng ra. vẫn là không nói được thành lời. quay người lại lặng lẽ bước theo người binh sĩ dẫn đường đi về phía trước.
Công việc đến Sơn Đông kiểm kê binh mã này quả thực là không dễ dàng va!
“Hôm qua tin tức từ bên phía thành Khai Phong và phủ Quy Đức truyền đến. binh mã của Tả Lương Ngọc và binh mã của Đinh Khởi Duệ đều đã tiến vào trong phủ khai phong, họ có lẽ phát giác ra binh mã của Lý sấm và La Nhữ Tài có chút kiêng dè đối với phủ Khai Phong, cho nên quyết định tập trung binh mã ở đó”.
Trên đại đường, tổng binh Sơn Đông Lý Mạnh đang cầm trên tay văn thư hôm qua được mang đến. nói chuyện với Nhan Kế Tổ. có rất nhiều sự việc của doanh trại Giao Châu. Nhan Kế Tổ tuy không tham dự. nhưng lại hiểu hơn rất nhiều so với người khác.
Không những thế. hiện nay rất nhiều người trong hệ thống của Lý Mạnh ở Sơn Đông khi hành sự cũng là hoàn toàn không né tránh Nhan Kế Tổ. dù gì thì cũng không chạy thoát khoi lòng bản tay của binh mã Sơn Đông, nói chung là không sợ gì cả.
Tuần phủ Sơn Đông Nhan Kế Tổ cũng là rất thích ứng với tình hình hiện nay. nghe thấy Lý Mạnh nói chuyện vừa nãy. ông ta suy nghĩ một lát rồi nói:
“Xem tin tức báo cáo, còn có bằng hữu từ kinh thành của bản quan gửi thư đến. triều đình đang hạ chỉ hối thúc Đinh Khởi Duệ và Tả Lương Ngọc nhanh chóng tiến đánh lưu tặc, một lượng lớn binh mã của Hồ Quảng đều được điều đến Tế Nam, sợ là bên phía lưu tặc sẽ bất chấp tất cả. bên phía trung đô sợ là sẽ có tổn thất”.
Lý Mạnh quay đầu lại nhìn Tôn Truyền Đình đang ngồi bên cạnh. Tôn Truyền Đình lúc này mặc bộ áo dài xanh của văn sĩ. trên mặt lộ ra nét thiết diện lạnh lùng, yên lặng ngồi đó không nói gì. chỉ im ắng lắng nghe.
Nhan Kế Tổ năm đó đảm nhiệm chức vụ cấp sự trung trong sử bộ. cũng là có duyên mấy lần gặp mặt với Tôn Truyền Đình, trường hợp như thế này vẫn là phải cẩn thận bị đừng để đối phương nhận ra, cho nên Tôn Truyền Đình từ đầu đến cuối đều yên lặng, nhưng thái độ của Nhan Kế Tổ. giống như là trong mắt không có “người mặt sắt” tồn tại vậy. Quan hệ với Lý Mạnh, điều cẩn coi trọng nhất chính là cái gì không nên nhìn thì coi như là không nhìn thấy.
“Thế lực của lưu tặc càng ngày càng mạnh. chúng hành sự chỉ sợ là sẽ ngày càng ngang ngược hống hách, bên phía Trương Nghịch. Nam Trực Lệ vẫn chưa có một số binh mã có thể chiến đấu. nhưng bên phía Hà Nam. không tránh được việc lại phải đi một lần. Nhan tuần phủ. đến lúc đó vẫn là phải nhờ ngài giải quyết một chút trình tự bên phía văn thư"".
Tất cả những vụ việc của Sơn Đông, một lời của Lý Mạnh là có thể quyết định, nhưng trên bề mặt cần phải là hành quân đánh trận, còn là tuần phủ thống soái, những trình tự ấn tín cần phải có. còn có sự giao thiệp với triều đình, đều cân Nhan Kế Tổ thực hiện. Đương nhiên Lý Mạnh nói như vậy cũng chỉ là khách khí mà thôi, nếu như Nhan Kế Tổ biết điều, cũng sẽ là nể mặt đối phương.
Nghe thấy Lý Mạnh yêu cầu như vậy. Nhan Kế Tổ hơi khom người về trước, ra hiệu là đã nhận lệnh.
Trương Nhược Kỳ trong lòng thấp thỏm không yên đi theo binh sĩ dẫn đường bước đến. nhìn thấy cảnh tượng này ở trên chính diện.
Tổng binh Lý Mạnh ngồi ở giữa. Nhan Kế Tổ ngồi bên phải, vị trí ngồi đã cho thấy rõ Lý Mạnh đứng trên, tuần phủ đứng dưới, động tác khom người về trước vừa nãy. rõ ràng là thái độ nhận lệnh của người bên dưới.
Trương Nhược Kỳ cảm thấy hỗn loạn trong đầu. hắn ngơ ngác nhìn vào điện đường, cũng không để ý đến bên dưới chân vấp phải vật gì đó. ngã một cái lộn nhào về trước.
Mặt mày ủ rũ bước vào trong chính đường của nha môn tổng binh. Trương Nhược Kỳ cũng là không hàm hồ. hắn trực tiếp chuẩn bị chắp quyền kính lễ. mặc dù hắn mới là người chủ sự cấp lục phẩm.
Mặc dù chiếu theo quy tắc là phải giập đầu. nhưng hắn là người đại biểu của triều đình của hoàng thượng, kể cả là lúc còn trong quân của Hồng Thừa Trù. nhiều tướng quân cấp nhất, nhị phẩm như vậy còn phải khách khí với hắn. tổng binh với tuần phủ Sơn Đông thì có là gì.
Đối với hành động vô lễ của người này. Lý Mạnh nhìn thấy mà như không nhìn thấy, hắn chỉ hơi nheo mắt lại nhìn Trương Nhược Kỳ đang đứng đó. nói một cách chậm rãi:
“Vi Trượng chủ sự này. chắc chính là giám quân của đốc sư Hồng khi lĩnh quân xuất quan, là kẻ đầu sỏ của trận đại bại tại Tùng Sơn?” Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
Danh Sách Chương:
Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK