Nghe thấy những lời này, Lý Mạnh lập tức hiểu ra, trên chiến trường, nếu phương trận xuất hiện người thương vong, đó chính là xuất hiện lỗ hổng, phương trận bộ binh nếu xuất hiện lỗ hổng, rất dễ vị đối thủ tấn công vào lỗ hổng dẫn tới tán loạn, cần phải xếp hàng lại từ đầu, hơn nữa trên chiến trường, binh lính các doanh có bao nhiêu là người mặc giáp. Những người mặc áo giáp này luôn được bố trí ở hàng trước, binh lính mặc áo giáp xếp thành một hàng, xếp thành phương trận, đó là tính toán cần thiết.
Khả năng toán học của các thiên tổng không giỏi như vậy, huống hồ bình phương và căn bình phương ở thời hiện đại cũng phải cần tới tài liệu văn tự tương ứng để thực hiện, tình hình trên chiến trường luôn là vạn biến, làm gì có thời gian tính toán.
Mà hiện nay doanh Giao Châu trên chiến trường, vì khác biệt về sức chiến đấu và ưu thế về vũ khí, thường dùng quân chính diện đối mặt với kẻ địch, trường mâu trận cũng là hình chữ nhật, nhưng nếu đối mặt với quân mạnh thật sự, trận hình chắc chắn sẽ bốn bề là địch, phải giữ đội hình từ đầu tới cuối, mới có thể không thất bại được.
Cây thủ trượng này hoặc là nói ý nghĩa của cây thủ trượng này, rất hữu ích cho doanh Giao Châu.
Lý Mạnh ngẩng đầu định khích lệ giáo sĩ vài câu, nhưng thấy biểu hiện của Phí Đức Lặc như đang suy tư gì đó. Lúc Lý Mạnh nhìn tới cũng đúng lúc hắn quay lại, nói:
“Đại soái, độ dài của thủ trượng này, là khoảng cách giữa hàng ngang và hàng ngang lúc đội ngũ trong lúc hành quân và dàn trận. Quan chỉ huy chỉ cầm thủ trượng này để đo đạc khoảng cách, điểu chỉnh mọi lúc”.
Lời nói của Phí Đức Lặc không rõ, Ninh Kiền Quy nghe không ra được, nhưng Tôn Truyền Đình và những thân binh phía sau đều hiểu nội dung. Lý Mạnh vẫn chưa nói, Tôn Truyền Đình đã cảm khái trước:
“Nghĩ tới người phương tây, lại nghiên cứu nhiều về chinh chiến như vậy, nghĩ lại Đại Minh ta, lẽ nào thật sự không bằng sao?”
Từ lời của giáo sĩ. Tôn Truyền Đình cũng có thể nghe ra, hắn luôn không hiểu rõ quân chế và quân trận của doanh Giao Châu rất có thể chính là thoát khỏi thể chế của người tây, xem quân đội Đại Minh hiện giờ. lại xem đối phương, đúng là khiến người ta cảm thán.
Trong lịch sử quân sự, Thích Kế Quang huấn luyện và phương trận của châu Âu được xưng là phục hưng của chủ nghĩa quân quốc cổ điển, chỉ là sau Thích Kế Quang, đế quốc Đại Minh hay nói là huy hoàng quân sự cuối cùng của phương Đông chính là ba lần xuất chinh của hoàng đế Vạn Lịch, tiếp đó là suy thoái không dùng lại.
Mà phương tây lại không ngừng phát triển, từ phương trận bộ binh vũ khí lạnh của Thụy Sĩ, tới phương trận kết hợp giáo dài và hỏa thương của Pháp và Tây Ban Nha, sau đó là chiến thuật súng liên thanh, súng đá lừa, hỏa pháo đơn thuần, hỏa thương, sau đó.... dẫn đầu thế giới, đế quốc Trung Hoa mấy nghìn năm cứ bị quăng lại phía sau như thế, cho tới bây giờ vẫn không ngừng đuổi theo.
Ở thời đại này, chênh lệch mặc dù không rõ ràng, nhưng đúng là đã được mở ra, phương tây dần dần dẫn đầu, Tôn Truyền Đình vừa nãy còn khinh thường người tây tất nhiên biết những điều này, thực tế Lý Mạnh cũng không hiểu, nhưng từ hỏa pháo mô phỏng của người tây, từ hỏa thương, tới cây thủ trượng này đã thể hiện ra suy nghĩ về chiến trường. Đại Minh như vậy, đúng là lạc hậu rồi.
“Sau hôm nay, xin Phí sư phụ hãy viết văn tự nói cụ thể hơn, nếu tiện thì gọi Phí sư phụ cùng đi, tới thăm quan bên chế tạo binh khi, để họ nhanh chóng làm theo yêu cầu của Sơn Đông chúng ta, phải nhanh lên”.
Nếu trong tay thiên tổng mình có thủ trượng thế này, vậy thì hiệu suất sẽ nâng cao lên rất nhiều, trên chiến trường, phản ứng nhanh hơn có lẽ chính là thắng lợi.
Lý Mạnh chính thức gọi một thân binh tới dặn dò, sau đó cười với Phí Đức Lặc nói:
“Phí sư phụ, cho dù ngài không chiêu mộ được ai về, có cây thủ trượng này cũng là có công, chúng ta sẽ luận công khen thưởng, nào, gọi những người ngài chiêu mộ vào đây xem thế nào”.
vì lo lắng an toàn, những người này không thể vào trong nội đường, Lý Mạnh dưới vòng vây của thủ hạ, đi tới cửa trước, tới xem những người tây từng được hắn kỳ vọng rất lớn.
Người châu Âu thời này không phải người Lý Mạnh nhìn thấy thời hiện đại, thân hình họ cũng gần như dân thường của Đại Minh , mức độ khỏe mạnh cũng như vậy.
Có mấy người có vẻ dinh dưỡng không tốt mới hồi phục lại, xem ra mấy ngay này ăn uống trong doanh Giao Châu không tệ. dần dần hồi phục lại.
Vừa thấy Lý Mạnh đi ra, Phí Đức Lặc vội vàng nói:
“Đây chính là người chưởng quản nơi này, nguyên soái Lý đại nhân tôn quý, mau hành lễ đi”.
Nói xong, những người đó đều quỳ xuống dập đầu chào hỏi, dùng tiếng hán hoặc thuần thục hoặc kỳ lạ cứng ngắc chào hỏi Lý Mạnh.
Thấy như vậy, Lý Mạnh không khỏi gượng cười, thấy những người này không có điểm gì đặc biệt, Tôn Truyền Đình bên cạnh thầm cau mày, nhưng ẩn dưới mặt nạ, nên không ai nhìn thấy.
“Ngươi biết làm gì?”
“Tướng quân, tiểu nhân là một thợ rèn”.
“Ồ, vậy ngươi có thể chế tạo binh khí nào, có biết chế tạo pháo, súng không?”
“Cái đó.....tiểu nhân trước đây từng làm nông cụ ở quê, sau này đánh bạc mắc nợ đi làm thủy thủ, sau khi tới Đại Minh thuyền chìm mất, nên ở trên bờ làm việc vặt cho người khác”.
Đó là hỏi người đầu tiên, thấy tuổi tác đã hơn bốn mươi lại là người Tây Ban Nha, nhưng thời gian ở Ma Cao có thể là rất lâu rồi, khẩu ngữ ở phương Nam Đại Minh rất thuần thục. Nhưng thế thì có ích gì, Lý mạnh quay đầu nói với Viên Văn Hoành:
“Người này phái tới bên chế tạo vũ khí, làm thợ rèn, nếu có thể có kỹ thuật gì mới hay cải tiến lớn, rồi sẽ thay đổi địa vị của hắn”.
Thợ rèn bình thường, Sơn Đông không thiếu, người này không có tác dụng gì, Lý Mạnh chuyển sang một người khác, có người biết nói tiếng Hán, có người vẫn cần Phí Đức Lặc phiên dịch “Tiểu nhân từng làm ruộng” “Tiểu nhân từng làm thợ” “tiểu nhân từng làm tiểu nhị trong quân”...
Thật sự có kỹ thuật chuyên nghiệp gì, đã có thể phát tài ở trong nước, ai lại tới phương đông, mặc dù có một số ít tới phương đông, không đi thực dân mà tới đế quốc Đại Minh , cho dù là tới đế quốc Đại Minh , không đi tìm thiên chúa giáo, lại đi tìm tân giáo, cho dù nếu tìm tân giáo, sao không tới nương tựa hoàng đế Đại Minh và những người giàu có ở các tỉnh thái bình, lại tới nơi chiến loạn nương nhờ một võ tướng.
Từng tầng tầng tuyển xuống, đâu thể có ai có sự trùng hợp gì tới Sơn Đông làm chiến sĩ chủ nghĩa quốc tế. Tôn Hòa Đấu thông hiểu tây học đã khó có được, Đặng Cách Lạp Tư cũng coi như có trợ giúp, còn hi vọng gì xa vời nữa, đó không còn là suy nghĩ nữa.
Những người vừa hỏi cũng chỉ có thể sử dụng trong thương đoàn Linh Sơn và cảng tư Linh Sơn thôi, sau khi nhận thuyền về, Ninh sư gia cũng chuẩn bị cùng Khổng Tam Đức cùng làm ăn với người tây, bên đó gần như có quan hệ với đại thương hào Nam Bắc, mặc dù không phải là quan hệ tốt.
Nhưng có con đường và nguồn cung cấp phát tài, chắc không ai từ chối, những người phương tây này ít nhiều cũng có thể dùng trong quan hệ với người tây, nhưng làm như vậy cũng như không, người cũng dùng tới, chưa chắc có thể dùng như lao động Đại Minh , đặc biệt là sau khi những người này biết hướng đi của mình, ai nấy cười tươi như hoa nở, càng khiến người ta hết cách.
Hỏi tới người cuối cùng, Lý Mạnh đã mất hết hứng, những người châu Âu này khác người Hán, đều là râu rậm, đương nhiên, cũng không có chải chuốt gì.
Người có râu ria cuối cùng này hơi khác, lại mơ hồ có chút hồng hào, tuổi khoảng ba mươi, có khác biệt với những người da trắng kia. ngoài có râu ra, cử chỉ của hắn cũng trầm tĩnh hơn so với những người còn lại.
“Ngươi làm gì?”
“Đại nhân tôn quý, tôi là một lính đánh thuê”.
Tiếng Hán cứng ngắc nhưng rõ ràng, lại là một lính đánh thuê, Lý Mạnh vẫn chưa có ý gì với lời nói này, Phí Đức Lặc bên cạnh đã vội vàng lên trước chất vấn:
“Âu Mạn, không phải ngươi nói mình là một nông dân biết chăn nuôi gia súc sao, sao lại trở thành lính đánh thuê?”
Chất vấn xong. Phí Đức Lặc vội vàng bẩm báo:
“Đại soái, tiểu nhân không dám giấu diếm, lúc ở Ma Cao, người này nói mình là một nghệ nhân, vì phạm tội ở quê, nên mới tới phương Đông, luôn lang chạ đầu đường, hắn bây giờ lại nói mình là lính đánh thuê, tiểu nhân không dám đảm bảo”.
Dù sao đây cũng là người có kỹ năng quân sự, Lý Mạnh rất hứng thú, hỏi:
“Ngươi là lính đánh thuê, là người bên Bồ Đào Nha?”
Người râu rậm đó lắc lắc đầu, định nói gì đó, trên mặt lại hiện lên vẻ khó xử, hồi lâu mới nói ra một từ rõ ràng là tiếng mẹ đẻ.
Lý Mạnh tất nhiên không hiểu, quay đầu nhìn Phí Đức Lặc. Phí Đức Lặc lắng nghe cẩn thận, quay đầu cũng không phiên dịch gì, chỉ chậm rãi đọc ra từ đó. Lý Mạnh hoảng hốt có thể nghe ra là Tát Sâm gì đó, trong ấn tượng của hắn, châu Âu không có quốc gia này. “Đại nhân, là khu vực bên cạnh Hà Lan, bèn đó có rất nhiều thành bang.
Bản đồ sơ lược châu Âu, Lý mạnh còn biết, nhưng hắn biết là phân bố các quốc gia châu Âu hiện đại, nhưng quan hệ với Phí Đức Lặc và Đặng Cách Tư Lạp lâu như vậy, cũng nhìn thấy bản đồ thương nhân người nước ngoài mang tới, biết đại khái Hà Lan chắc là Hà Lan hiện nay, nói như vậy, người râu rậm tên “Âu Mạn” này chắc là người Đức, nhưng hắn tự xưng mình là công dân Tát Sâm gì đó
Tự xưa đến nay không chỉ có Trung Quốc phân chia triều đại. xem ra châu Âu cũng khác nhiều so với hiện đại, nhưng chắc là người nước Đức hoặc phía Đông Âu thôi.
Thấy Lý Mạnh hiểu rõ hắn là người ở đâu, cũng không biết là hiểu thật hay giả vờ hiểu nữa, Âu Mạn tiếp tục nói cứng ngắc nhưng rõ ràng:
“Tôi là nông dân của công quốc Tát Khắc Sâm, trong nạn đói người nhà đều chết đói hết, trước đây tôi là một nông dân, nhưng sau đó, tôi là một lính đánh thuê”.
(Trong lời hắn nói rất nhiều từ tới cuối thời Thanh mới xác nhận, tiện dùng trong hành vãn).
* Trong ngoặc là lời của tác giả
“Tôi làm lính đánh thuê mười năm trong binh đoàn đánh thuê, sau đó làm bảo hộ cho một thương nhân tới phương Đông, nhưng thương nhân đó bị bệnh chết ở đây, tôi cũng không có tiền quay về. nghe nói giáo sĩ muốn chiêu mộ người có kỹ năng, nên tôi nói mình là một nghệ nhân”.
Lúc ấy Phí Đức Lặc chiêu mộ người, không nói rõ kỹ năng quân sự.
Nghe Âu Mạn nói xong. Phí Đức Lặc quay người nói với Lý Mạnh:
“Đại nhân. Âu Mạn là nông dân, vì gặp phải thiên tai, đất đai không thu hoạch được, theo cách truyền thống đã bán đi, sau đó mua một thanh vũ khí đi làm lính đánh thuê, đó là truyền thống của họ”.
Lý Mạnh gật đầu, càng lúc càng hứng thú với người này, gật đầu hỏi:
“Ngươi có thể làm gì?”
“Có thể dùng kiếm, giáo dài, súng một tay và hai tay”.
Điều này Âu Mạn không nói dối, với một lính đánh thuê mà nói, bộ binh và lão binh tinh mạnh đích thực có thể nắm chắc kỹ năng này.
Đặng Cách La Tư mang phủ thương tới cho doanh Giao Châu, không biết người này có thể mang tới điều gì cho doanh Giao Châu. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
Danh Sách Chương:
Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK