Ngô Gia Vệ nổi tiếng trên quan trường Nam Kinh nhờ việc dám phát biểu ý kiến của mình, khi làm việc hắn rất ít khi nghĩ đến quy tắc trên quan trường, mặc dù mỗi lần nói đều nói đúng vào điều quan trọng, đại khái là lúc nào cũng có thể thổi lên làn gió mới vào cái giới quan trường ngu dốt này. những lời mà ông ta nói đều có thể được giải quyết một cách viên mãn cho nên có được sự đánh giá khá tốt.
Nhưng sự liều lĩnh lỗ mãng của ông ta kiểu gì thì kiểu cũng làm người khác cảm thấy không yên tâm. binh bộ thượng thư Nam Kinh mấy lần muốn viết tấu chương tiến cử thăng chức cho vị đồng liêu này. do dự nhiều lần vẫn là không viết, các cao quan huân quý khác cũng là ý kiến tương tự. một người lỗ mãng như thế này. làm việc quả thực làm người khác không thể yên tâm được, hiện nay đè nén trong tay làm tiên phong mờ đường cho mình, ngộ nhỡ sự việc không thỏa đáng thì còn có thể dùng để gánh trách nhiệm. Nếu như để ông ta thăng quan tiến chức, mình sẽ phải chia sẻ trách nhiệm cùng với ông ta, không những thế khi quan chức của ông ta cao hơn rồi thì mình cũng không thể khống chế được, ông ta nếu như lại giở thói gàn bướng của mình rồi gây trở ngại cho mọi người thì sẽ không hay.
Có điều Ngô Gia Vệ quả thực là có chút gì đó của bậc quan cương trực, mặc dù mãi mà không được thăng chức, lời nói vẫn là thẳng thắn bộc trực, không có chỗ nào né tránh gì cả.
Lần này đám buôn muối lậu của Đãng Sơn vệ sở bị Phương gia kiện, binh bộ thượng thư. thủ bị và thái giám trấn thủ của Nam Kinh cùng nhau hợp bàn nhiêu ngày, vẫn là không biết phải giải quyết thế nào. muốn phái binh sĩ đến để đàn áp cũng là không biết phái ở đâu đi. còn trình lên kinh thành điều đi binh mã, nhưng quân lương thì vẫn là do Nam Kinh chi trả, hai bên rất nhanh liền toạc ra với nhau nhưng vẫn là không có cách nào triệu tập được binh mã. hiện nay hoàn toàn không có binh lực để huy động, nếu như phái quan văn đến để hỏi tội. hiện giờ không giống như triều trước khi mà một quan văn có thể dọa cho quan võ hồn bay phách lạc. hiện giờ binh sĩ tên nào tên nấy ngang ngược càn quấy, làm không cẩn thận có khi còn gây nên binh biến.
Bất luận là ai để ra phương án gì. đến lúc đó nếu như có sơ xuất thì người chịu trách nhiệm sẽ là người để xuất đó. cục diện hiện nay của thiên hạ, những chuyện có liên quan đến binh loạn, tội là lớn nhất, ai cũng không muốn nói những câu thừa thãi nào.
Vẫn là Ngô Gia Vệ thẳng thắn chính trực, trực tiếp nóỉ:
“Nếu như tổng binh Sơn Đông Lý Mạnh đã đóng quân ở phủ Duyệt Châu và phủ Hoài An. nghe nói ở phủ Quy Đức ông ta cũng có quân đóng ở đó. vậy thì vùng Từ Châu cũng được xem là nằm trong tầm với của ông ấy. chi bằng để cho Lý Mạnh phái quân đến thay thế. chúng ta chỉ cần viết văn thư xuống, đợi cho quân binh của Lý Mạnh xung đột với Đãng Sơn vệ là được rồi. dù gì chúng ta cũng là phái có câu trả lời với Phương gia”.
Không giống với Khổng phủ Sơn Đông và những người không hiểu thực lực của Lý Mạnh, những quan viên của Nam Trực Lệ này đều biết binh mã của Lý Mạnh hoành hành bá đạo. vốn dĩ là đóng ở Hải Châu, nhưng một thời gian qua đi. không hiểu tại sao. quân Sơn Đông không ngờ lại đóng quân ở Lưỡng Hoài.
Cách hành sự như thế này. quân tướng như thế này. nhưng lại điềm đạm như vậy. những cao quan của Nam Kinh này đều cảm thấy Lý Mạnh quả thực là có vấn đề. trong tương lai không biết chừng sẽ gây nên đại loạn gì đó.
Nếu đã là một nhân vật nguy hiểm như vậy. cứ ít quan hệ với hắn thì tốt hơn. đặc biệt là những chuyện như là để hắn đến đóng quân ở Từ Châu, sau này nếu như gây ra chuyện gì. chắc chắn sẽ làm liên lụy đến nhau.
Hiện nay thủ phụ bên phía kinh thành dường như đang được thay như đèn bão. các chức vụ như thượng thư thị lang cũng là không an toàn, không biết chừng đến một lúc nào đó bị phái ra ngoài làm đốc sư giám quân, rồi sau đó vì nguyên nhân nào đó mà đột nhiên mất đầu. vốn dĩ mọi người cảm thấy Nam Kinh được thả lỏng, đến kinh thành mới là chính đồ. hiện giờ kinh thành giống như một hố lửa. vẫn là đừng động vào thì hay hơn. sống ở thành Nam Kinh phồn hoa này đúng là tốt hơn nhiều.
Mỗi người đều không muốn nhiều chuyện tránh phải nhận trách nhiệm mà mất chức quan, mặc dù chuyện này suy đi tính lại. cũng chỉ có Lý Mạnh xuất binh thì mới là phương pháp thỏa đáng nhất. Nhưng ai cũng không muốn nói ra trước, hiện giờ binh bộ thị lang của Nam Kinh là Ngô Gia Vệ đã nói ra. vậy thì trách nhiệm sẽ là do hắn ta gánh vác. mọi người cùng nhau xem náo nhiệt là được.
Nếu như Ngô Gia Vệ đã đề xuất ra. trách nhiệm đã có người gánh vác. vậy thì mọi người đều vui vẻ. không hề có ý kiến gì khác, cũng xem là có được lời phúc đáp cho Phương gia.
Nhưng các cao quan trong thành Nam Kinh đều dùng thái độ xem Ngô Gia Vệ như một tên ngốc, nghĩ thầm tên binh bộ thị lang Nam Kinh này vẫn được xem là nhìn sự việc chuẩn xác. nhưng làm việc thì lại là quá hấp tấp. không biết quy tắc thường thắng bất bại của giới quan trường là nói ít giập đầu nhiều, tên Ngô Gia Vệ này còn ra sức tự đổ trách nhiệm lên đầu mình, đúng là tự chê mạng mình sống lâu quá. Ngô Gia Vệ đương nhiên cũng muốn thăng thêm vài cấp quan, nhưng hắn bắt đầu từ khoa cừ, Trịnh gia đầu tư cho hắn một lượng tiền lớn. còn cả những sự giúp đỡ ngầm, từng bước từng bước đi được đến ngày hôm nay. hiện giờ hắn đã gắn kết quá chặt với Trịnh gia. căn bản là không thể làm trái với chỉ lệnh của đối phương. Nửa đêm nằm ngủ. Ngô Gia Vệ thường xuyên bị giật mình tỉnh giấc, toàn thân toát mồ hôi. cuộc sống như thế này. hẳn cũng không biết có phải là điều hẳn muốn không.
Có lúc Ngô Gia Vệ cũng chỉ biết lôi những lời như thế này ra để tự an ủi mình, làm quan là vì điều gì. thứ nhất là vì danh tiếng, thứ hai là vì tiền tài. hiện nay Trịnh gia chu cấp cho mình số tiền lớn như vậy, bên ngoài mình cũng là có danh tiếng là người dám nói. hà tất phải nghĩ nhiều làm cái gì!
Hiện giờ có người lộ mặt để xuất phương án. vậy thì phát văn kiện đi làm. dù gì thì cũng là chuyện do người khác làm.
Không ai nghi ngờ gì việc Ngô Gia Vệ đứng ra trực ngôn, Bởi vì trong mắt họ. binh bộ thị lang Ngô Gia Vệ và tổng binh Sơn Đông Lý Mạnh căn bản là không có liên quan gì đến nhau, dù thế nào cũng sẽ không có sự đính dáng gì đến lợi ích. đoán chắc hắn ta cũng chỉ là muốn lập thêm được chút công tích, vậy thì mình cũng không có lý do gì để chặn đường hẳn cả.
Thủ tục giữa các nha môn của thành Nam Kinh cũng xem là thần tốc. rất nhanh được Ngô Gia Vệ viết xong tấu chương rồi gửi đi từng cấp một. chỉ còn đợi bên phía kinh thành phê chuẩn nữa là được.
Đó là sự việc của trung tuần tháng chạp, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc cũng xem là có thể tiếp tục sống cuộc sống thái bình, không cần phải lo lắng cho sự việc bên phía Từ Châu nữa. để cho tên Lý Mạnh đó đau đầu mà làm.
Đối với các quân tướng của thời đại này mà nói hoàn toàn không phải địa bàn càng lớn thì càng tốt. Bởi vì quân đội cốt cán nhiều như vậy. đạt được chức quyền đóng quân ở nơi nào đó. kể cả là anh không duy trì trị an. không đi đóng quân, nếu như chỉ đi cướp bóc giết người thì cũng cần phái quân đội đến đó.
Phái quân đội đi. cũng đồng nghĩa với việc làm yếu đi lực lượng của mình, không những thế sau khi tướng dẫn quân sau khi đến nơi này. thường sẽ có suy nghĩ muốn độc lập tách ra. dù gì thì nguồn gốc thực lực của các tướng đều đến từ thân binh của mình. Ưu thế của thượng cấp đối với cấp dưới cũng chỉ là do thân binh nhiều hơn mà thôi. Triều đình hạ chỉ xuống, nói là vùng đất này thuộc quyền trấn thủ của tướng quân này, vậy còn ai quan tâm xem thượng cấp của mình là ai? Từ đó nhẹ nhàng dễ dàng phân hóa được đội quân này.
Những điều này không nói Từ Châu vốn dĩ không phải là nơi giàu có gì. các thế lực địa phương cũng là cực mạnh, mệnh lệnh của quan phủ không thông suốt, phần lớn các sự việc đều phải nhờ đến những trướng lão của địa phương xử lý giúp. Các đội quân đến Từ Châu, muốn vơ vét tiền của địa phương là rất khó. chỉ cần hơi nghiêm khắc một chút là sẽ kích động dân làm loạn, dân chúng vây đánh quan phủ. tấn công quân doanh, những sự việc như thế này không phải là hiếm. Cho nên mọi người đều cảm thấy. Lý Mạnh chưa chắc đã cam tâm tình nguyện đến đây. chưa biết chừng hắn sẽ cải lệnh, rất nhiều quan viên đều đang chờ đợi Ngô Gia Vệ bị làm mất mặt. xem cú tát này của Lý Mạnh nặng như thế nào.
Nhưng điều nằm ngoài dự đoán của các quan viên Nam Kinh này là. tấu chương của binh bộ thị lang Nam Kinh Ngô Gia Vệ sau khi được thảo luận, khi khoái mã mang tấu chương đi còn chưa kịp rởi khỏi cổng thành Nam Kinh, thì doanh trại Giao Châu đã có sứ giả xuất hiện ở Từ Châu.
Quân đội đóng ở phía tây Từ Châu của Đãng Sơn vệ sở. mặt phía tây Từ Châu này chính là Hà Nam. vùng đất đó không hề thái bình, vẫn là đóng quân ở trong thành Từ Châu thì thoái mái nhất.
Đội quân chưa đến 2000 người của Đãng Sơn vệ sở đều ở trong thành Từ Châu, người đứng đầu của chúng là vệ sở chỉ huy sứ. đó là cách xưng hô thường ngày của mọi người, do trong vệ sở đều những quân hộ trồng ruộng, muốn ra ngoài đánh trận thì hoàn toàn không phải là chiếu theo cách bố trí của vệ sở. trong văn thư của quan phủ đội quân này được gọi là doanh trại Đãng Sơn.
Chỉ là binh mã của bản hương bản địa. mọi người đều gọi theo cách xưng hô đó. vệ sở chỉ huy sứ của Đãng Sơn vệ sở này họ Đơn tên Sơn là một lão đầu hơn 50 tuổi.
Đừng thấy chỉ có 1 nghìn sáu, bảy trăm binh mã này mà khinh thường, trong thành Từ Châu này. Đãng Sơn vệ sở này ngang với thái thượng hoàng, các đại tộc cường hào bên ngoài thành có thể huy động được số lượng lớn các tráng đinh, nhưng những cư dân trong thành thì không ai có được cái năng lực đó. Đãng Sơn vệ đương nhiên là có tiếng nói nhất, đến tri châu Từ Châu cũng là không nói gì được chúng.
Nhưng đây là bản hương bản địa. có muốn gây họa thì cũng không thể hạ thủ quá tàn độc. nhiều lắm thì chúng cũng chỉ là đến mức độ ức hiếp người dân mà thôi, cuộc sống cũng chẳng sung sướng gì. nhưng quãng thời gian trước cuộc sống của Đãng Sơn vệ sở đột nhiên tốt lên rất nhiều, tiền bạc trong tay cũng nhiều lên không ít. theo như lời của tú bà trong thanh lâu nói. những tên lính này cũng đột nhiên trở nên hào phóng. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
Danh Sách Chương:
Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK