Mục lục
[Dịch] Thuận Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sùng Trinh muốn làm cái gì. ai nhìn thấy đạo thánh chỉ này đều rõ, cấp cho Lý Mạnh cái danh hão tướng quân thể hiện ân sủng, lại đề bạt một thái giám chẳng tiếng tăm gì làm trung quan trấn thủ Sơn Đông, ngồi ngang hàng với tổng đốc. có quyền ra lệnh với quân tướng phía dưới.

** trung quan: ở đây hiểu theo nghĩa là hoạn quan, thời Thanh hay dùng chữ này vì cho rằng nhà Minh mất vì dùng chữ “hoạn"“.

Nói cách khác, sau đạo thánh chỉ này. Lý Mạnh là thuộc hạ của Trần Mẫn rồi. rất đơn giản rõ ràng. Sùng Trinh muốn xen vào trong binh mã Sơn Đông rồi.

Nhưng Nhan Kế Tổ thực sự muốn cười to ba tiếng, thánh thượng à, ngài đúng là vẫn hoang đường như xưa, hiện giờ Lý Mạnh thế lớn đã thành, chỉ có thể dùng ân mà lung lạc. lấy đại nghĩa mà ràng buộc, muốn động thủ áp chế là hạ sách, hiện giờ không ngờ lại muốn dựa vào một tờ thánh chỉ. một tên thái giám để khống chế.

Mà nếu ngài có muốn khống chế người ta. tốt nhất nghĩ ra cách thông minh một chút, như tiền lương nhân sự. hiện giờ uy nghi triều đình không còn nữa, mà vẫn hi vọng dựa vào mấy tên khâm sai định đoạt quyền sinh sát sao?

Khi Tả Lương Ngọc. Hạ Nhân Long lĩnh quân, triều đình không phải là không phải nội quan giám quân kết cục thế nào. bộ đội chẳng phải vẫn nắm chắc trong tay quân tướng.

Đạo thánh chỉ này chẳng phải đề bạt Trần Mẫn. mà là hại chết Trần Mẫn.

Còn về chuyện mỗi người được khao tường mấy chục văn thì Nhan Kế Tổ chẳng thấy kỳ quái nữa, Sùng Trinh chẳng phải làm thế lần đầu. người sống trong thâm cung, nuôi dạy trong tay đàn bà, hoàn toàn không hiểu cái gì gọi là nhân tâm. cái gì là thói đời.

Đầu tháng mười, đại doanh Tế Nam ồn ào khác thường, mấy ngày trước, Lý Mạnh phái rất nhiều sứ giả tới các nơi. triệu tập một vạn năm nghìn quân binh, hôm nay xếp hàng ở giáo trường ngoài thành, đợi khâm sai truyền chỉ. thánh thượng khen thường quân đội.

Một vạn năm nghìn quân này là do nha môn tổng binh yêu cầu. nhất định phải lấy người mới nhập ngũ gần đây là chủ, vốn đại động can qua điêu tân binh như vậy rất là phiền toái, bất quá các thiên tổng bả tổng gần như đều doán ra chuyện gì.

Còn các đội trường, đội phó phía dưới cùng với binh sĩ phổ thông thì hưng phấn khác thường, mọi người đều là nông dân bán mặt cho đất bán lưng cho trời, không ngờ hôm nay lại được thấy khâm sai. đó là sứ thần của thiên tử. không ngờ vận mệnh mình còn vinh diệu như thế.

Trên giáo trường dựng đài gỗ. một đội kỵ binh áo giáp sáng choang diễu võ dương ai hộ vệ hai bên. nha môn tổng binh ở dưới đài bày hương án. long trọng vô cùng.

Nhan Kế Tổ biết nội dung thánh chỉ tất nhiên phải báo cho Lý Mạnh, ngay cả Trần Mẫn luôn bị nhốt trong nhà cũng được gọi ra, thế nào cũng không thể để cho người ở kinh thành biết, vị Trần thái giám công lao hiển hách này bị giam lỏng được.

Mạc khâm sai khi thấy Trần Mẫn. phát hiện hai mắt hắn đỏ hồng, còn có dấu nước mắt, không khỏi cảm khái, thiên hạ tuy loạn lạc. nhưng Đại Minh tích ân ba trăm năm, vẫn có người trung thành, không ngờ cảm động tới rơi nước mắt.

Khâm sai đại nhân tất nhiên không biết, sau khi biết tin này, Trần Mẫn lập tức quỳ xuống đất, dập đầu với thân binh truyền tin khẩn cầu:

- Vạn lần mong ngài báo cáo cho đại soái, vấn đề này nô tài không biết chút nào, không liên quan gì tới nô tài hết, mong đại soái đừng trách tội. Nếu nô tài có một câu nào nói dối, bị thiên lôi đánh chết...

Người thân binh kia chỉ tới truyền tin thôi, chẳng muốn lắm lời với Trần Mẫn xoay người đi luôn. Trần Mẫn động tác mau lẹ, nhào tới ôm lấy chân thân binh, gào khóc trên mặt đất cho nên mới có bộ dạng mà khâm sai nhìn thấy.

Trần Mẫn vốn là thái giám, từ nhỏ được giáo dục truyền thống nhất, đối với hoàng quyền trong lòng có chút mê tín kính sợ. nhưng sau khi tới Sơn Đông, thấy tổng binh Sơn Đông làm việc thế nào. chút mê tín kính sợ kia mất hết rồi.

Hiện giờ có chiếu thư như sét đánh giữa trời quang này, muốn mình đi giám sát Lý Mạnh, khống chế Lý Mạnh chút cẩn thận dè đặt trước đó Trần Mẫn giữ lại đã sụp đổ, trong lòng thì mắng to, Sùng Trinh hồ đồ muốn hại chết người vô tội.

Hôm nay sở dĩ tới đây là vì thân binh cầm đao đặt lên cổ ép hắn tới.

Lẽ ra cũng là nội quan, sau khi gặp nhau phải chào hỏi khách khí. nhưng Trần Mẫn nơm nớp lo sợ liếc nhìn sắc mặt bọn Lý Mạnh chỉ chào hỏi Mạc thái giám một câu. làm Mạc thái giám có chút tức giận, thầm nghĩ Trần Mẫn ngươi thành quan to rồi. tuy tôn quý thật, nhưng không ngờ khinh người như thế. ta về nhất định sẽ cho ngươi chút khó chịu trước mặt các vị nội tướng.

Thái độ của Lý Mạnh thì dửng dưng, sau khi chào hỏi Mạc thái giám, cũng lạnh nhạt đứng qua một bên.

Binh sĩ Giao Châu doanh lúc này cũng nối nhau đi vào giáo trường, xếp hàng dưới đài mặc dù tâm tình kích động, mà bộ đội cũng không phải dựa theo cơ cấu vốn có điều động, nhưng từ lúc nhập ngũ tới nay, ăn đòn mấy lượt nên vẫn phát huy tác dụng, những tân binh này bước đi chỉnh tề, xếp hàng không chút rối loạn.

Lý Mạnh trông chỉ thấy thủ hạ luyện binh xem như tận tâm. nhưng không ngờ cảnh ngày làm Mạc thái giám ngây ra, trong lòng vừa mừng vừa vui, mừng là không ngờ bản lĩnh của tổng binh Lý Mạnh lại tài như vậy, ở nơi nghèo khó như Sơn Đông nuôi nhiêu gia đinh như thế, nhất định túi rất căng, mình tới đây truyền chỉ có lời rồi.

Lo là binh mã Sơn Đông hùng tráng như vậy nếu như cũng ngang ngược hoành hành như phản tặc, vậy mình phải hạ mình một chút, tránh chọc giận hắn.

Thấy tất cả đã xong xuôi có người nhỏ giọng kiến nghị với khâm sai. giờ tốt đã tới. mau truyền chỉ ban thưởng.

Mạc thái giám bị quản trận nghiêm chỉnh làm chấn động, tâm tình vốn thấp thỏm càng thêm lo lắng, nghe nói tuyên chỉ. vội vàng làm theo, nhìn bộ dạng lành lạnh của Binh mã Sơn Đông, thực sự làm người ta không thoải mái.

Văn võ bá quan quỳ xuống, binh sĩ vốn cũng phải quỳ, nhưng một là nhiều người như thể. bảo bọn họ quỳ hết xuống. Mạc thái giám chẳng có gan. hai là đài gỗ rất cao. qua lao cho xong chuyện.

Mạc thái giám mờ thánh chỉ ra, lớn tiếng tuyên đọc. mỗi khi đọc một câu. theo quy củ trước, thân binh hộ vệ đều lặp lại một lần cách mỗi khoảng đều bố trí người hô truyền.

Trước khi tiếp chỉ phải ba lần hô vạn tuế. lúc này trên giáo trường không khí rất phấn kích, những sĩ tốt mà Lý Minh gọi tới này. đều xuất thân nông dân, nếu chẳng làm lính, thậm chí quan bảy tám phẩm cả đời chẳng trông thấy.

Nhưng hôm nay lại gặp được khâm sai trước kia chỉ thấy trong kịch cùng binh thư, cảnh thái giám đứng đọc thánh chỉ. thực sự ở ngay trước mắt.

Trong mắt triều đình có chúng ta. phái khâm sai tới khen thường chúng ta. trong mỗi doanh trừ thiên tổng và bả tổng mặt lạnh tanh ra thì binh sĩ phía dưới đều kích động vô cùng, tâm tư một lòng báo quốc ngày càng mạnh mẽ. hận lúc này không có Thát Đát lưu tặc ngoài giáo trường để đi quyết một trận tử chiến, tận trung báo quốc.

-...tả đô đốc. Sơn Đông tổng binh Lý Mạnh, trừ giặc có công, thường tước hiệu Trấn Đông tướng quân, mang bội kiếm...

Thánh chỉ đọc xong câu này. ở dưới không biết ai gào lớn :

- Đại tướng quân uy vũ.

Các doanh liền hưởng ứng theo, binh sĩ đều hưng phấn hô lớn:

- Đại tướng quân uy vũ.

Trong giáo trường này mỗi một quân nhân đều thuộc hệ Lý Mạnh.

Cho dù vừa rồi có suy nghĩ trung quân ái quốc gì. thì sự sùng bái trung thành với Lý Mạnh là sự thực, vinh quang của Lý Mạnh là vinh quang của bọn họ. Lý Mạnh đã là Trấn Đông tướng quân, sau này Giao Châu doanh và binh mã Sơn Đông cũng theo sau từng bước thăng tiến.

Hiện giờ Giao Châu doanh từ người lo giấy tờ công văn tới tướng sĩ. thậm chí là tiểu nhị thương hội. đều có tâm thái cùng vinh cùng tồn.

ở Giao Châu doanh, hạnh phúc mỗi người, hoặc chỉ là cuộc sống ấm no nếu không có sự tồn tại của Giao Châu doanh thì không có gì hết.

Mạc thái giám sau khi đọc xong câu kia. phát hiện lời của mình chính bản thân chẳng nghe rõ nữa, tiếng reo hò phía dưới đã nhấn chìm tất cả, khung cảnh đám đông xúc động như vậy, Mạc thái giám mới nhìn thấy lần đầu, trong lòng cũng hưng phấn theo, tất nhiên không làm chuyện mất hứng, mỉm cười nhìn cảnh trước mặt. đợi binh sĩ lắng xuống.

Bất quá trên đài mỗi người có một thái độ khác nhau, các cao cấp võ tướng của Giao Châu doanh, từ binh tốt trở lên, phong thưởng thế nào đều không rõ lắm, đại soái nhà mình đang mang danh Trấn Đông tướng quân tóm lại là chuyện tốt đáng vui mừng.

Nhưng những quan văn trừ Nhan Kế Tổ và người biết nội dung ý chỉ ra tất cả đều biến sắc, quan viên trong hệ thống của Lý Mạnh càng không vui, có mấy người lộ vẻ tức giận cái danh tướng quân kiểu này căn bản không đáng tiền, chỉ cần tướng cầm quân có chút quân công hoặc ngông nghênh một chút là có ngay một cái danh tướng quân ban xuống.

Nhưng Lý Mạnh lập đại quân bậc này theo suy đoán của mọi người, lần này ít nhất phải có chữ “Bình” giống như Tả Lương Ngọc, chính là tướng quân chính thức của Đại Minh.

Ai ngờ triều đình lại bạc bẽo như thế, mọi người trong lòng tuy phẫn nộ. nhưng cũng biết, đây là khâm sai triều đình, không tiện có hành vi thái quá. đặc biệt thấy thái độ Lý Mạnh bình thường, càng không dám lỗ mãng.

-o0o- Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK