Mục lục
[Dịch] Thuận Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đến tận buổi trưa ngày hôm sau. vị nhị công tử của Khổng phủ này mời đám chui ra khỏi hầm. trong trang viên không có gì hoảng loạn cả. dù gì thì người chết không phải là người nhà mình, có những kẻ từ nơi khác đến này ở trong trang viên, tên nào tên nấy đều bộ dạng lưu manh mất dạy. đến đàn bà con gái nhà mình họ cũng không yên tâm cho ra ngoài, chết rồi thì càng tốt. điều đó cho thấy chúng cũng chả phải hạng người tốt đẹp gì.

Tên Khổng Tự Đức này sống trong nhung lụa quen rồi. quả thực chưa từng nhìn thấy cục diện như thế này. lúc chui ra khỏi hầm. toàn thân hắn run lẩy bẩy. mặc dù trên người ăn mặc áo bào da, thời tiết còn là trong xanh, nhưng hắn vẫn cảm thấy lành lạnh trong người, hắn phát hiện ra sự vinh hoa và phú quý mấy nghìn năm kế thừa của Khổng phủ. vốn dĩ hắn cho rằng đó là bộ giáp kiên cố không gì có thể phá nổi không ngờ lại không đáng nhắc đến như thế này.

Bên ngoài đường cái cứ như vậy nằm la liệt mấy chục xác chết, nơi đây lại là tuyến đường giao thông quan trọng, qua lại vô cùng thuận tiện, chắc chắn sẽ có người đi báo quan, bên cạnh nơi có xác chết, nơi dân cư sinh sống có quy mô duy nhất ở đây chỉ có trang viên của Khổng phủ. chắc chắn sẽ có người đến hỏi tình hình.

Hiện nay người có địa vị cao nhất trong trang viên này là nhị công tử của Khổng phủ là Khổng Tự Đức. người quản lý trang viên tự nhiên là chạy đến hỏi xem quyết định của hắn thế nào.

Tên Khổng Tự Đức đã là bị dọa cho sợ vỡ cả mật này làm sao còn có thể quyết định được gì, chỉ còn biết để cho mấy tên hạ nhân đưa ra ngoài xem thế nào. do sự kiện hung đồ trên bến thuyền mấy hôm trước, bên trên tạo áp lực rất lớn xuống nha môn châu Tế Ninh, tri châu cũng là hạ lệnh xuống làm cho nha dịch cứ gọi là chạy tối mắt tối mũi.

Nghe thấy bên phía này xảy ra chuyện lập tức phái đội bổ khoái cưỡi ngựa có hiệu suất làm việc cao của nha môn châu Tế Ninh đến.

Sơn Đông yên bình cũng sấp được 10 năm. cho nên những người trên đường cực kỳ nhiều, đợi sau khi bổ khoái đến. trong ngoài gần chục lớp người đang xem náo nhiệt, vừa bàn tán xem ai mà lại ra tay tàn độc như thế này. vừa hứng khởi như xem hội.

Khổng Tự Đức đi cùng với đám hạ nhân, cũng là quan sát từ trong đoàn người. những bổ khoái đó sau khi xuống ngựa liên bắt đầu giải tán đám đông, nhưng nhìn thấy Khổng Tự Đức ăn mặc sang trọng, bên cạnh lại có hạ nhân đi cùng, biết hắn có thân phận cao quý. cho nên cũng là để mặc cho hắn xem.

Những xác chết nằm trên mặt đất đó. hôm qua còn boa hoa phét lác với mình rằng lần này chẳng qua là không cẩn thận bị doanh trại Giao Châu phát hiện ra. lần sau chắc chắn sẽ không phạm phải sai lầm như vậy nữa. Khổng Tự Đức nhớ lúc chạm cốc với đối phương lúc đó. hắn tuy là con thứ nhưng sau khi ca ca của hắn được ban tước, sự ưu đãi mà những người khác có được đều không lớn lắm, nhiều lắm cũng chỉ là có được một trang viên để không phải lo lắng gì đến cơm ăn áo mặc.

Muốn sống được thoải mái hơn một chút, hoặc là có địa vị tốt hơn trong Khổng phủ. còn cần phải làm được một số việc để chứng minh năng lực của bản thân, tước vị của Khổng phủ không chỉ có Diễn Thánh Công, tri huyện Khúc Phụ. còn có một số những chức vị có quyền thế đang bị khuyết. Ngoài việc chứng minh năng lực của mình ra. cũng là cần phải bỏ tiền ra để vận động.

Việc con cháu của Khổng phủ ra ngoài làm quan không có ý nghĩa lớn lắm. còn những vị trí béo bở của Khổng phủ đều bị các huynh đệ của Diễn Thánh Công nắm trong tay. Khổng Tự Đức làm việc cũng không tồi ít nhất thì lần đầu tiên vận chuyển muối lậu kiếm được lợi nhuận làm cho hắn có được quyền chủ sự trong thương hàng Văn Như. còn cho rằng cuộc sống sau này sẽ ngày càng tốt hơn.

Nhưng không ngờ những người đó trốn vào trong trang viên của mình, ban đêm lại có người lao vào bắt người ra ngoài, còn giết người sau đó vứt ngay bên đường.

Khổng Tự Đức cảm thấy lạnh, toát toàn thân, từ lúc bước ra khỏi hầm hắn đều không tự khống chế được cơ thể. cứ để run cầm cập như vậy. nhìn thấy những xác chết trước mắt này hắn càng là cảm thấy toàn thân vô lực.

thời tiết lạnh, những thi thể này cũng không bị phân hủy. trên người ít nhiều bị rắc một ít bột trắng. Những bổ khoái nha dịch của châu Tế Ninh lượn vài vòng quanh các xác chết, những nha dịch này đều những lão nha dịch lâu năm. cũng là gặp nhiêu những việc giết người hung tàn như thế này. vừa nhìn thấy những vết thương trên xác chết, đại khái là hiểu ra được chuyện gì.

Họ nói chuyện với nhau cũng là không né tránh điều gì. nhưng không ngờ tất cả đều bị Khổng Tự Đức nghe thấy rõ mồn một.

“Nhìn những vết thương này này. chắc chắn là do người làm lính chém. uhm. anh xem cách trói này. hoàn toàn không phải là cách trói của giang hồ. lão ngũ. anh nhanh lên chút, vừa nãy bốc thăm rồi đấy”.

Một sai dịch cúi người xuống thò ngón tay chấm vào tinh thể màu trắng trên mặt đất. sau đó dùng lưỡi liếm một cái. lập tức phun ra mấy cái. sau đó hét lên với những người đằng sau:

“Là muối”.

Mười mấy tên nha dịch đều mặt biến sắc, không nói câu gì quay đầu đi luôn, một tên hạ nhân bên cạnh Khổng Tự Đức vội vàng chạy đến kẻo một tên nha dịch lại. tên nha dịch đó đang định mở miệng chửi, tên hạ nhân đó liền vừa cười vừa dúi vào tay hắn một lượng bạc. nói khẽ:

“Xin hỏi vị sai gia này. vừa nãy có người nhìn thấy là muối, các vị sai gia sao không nói câu gì đã đi như vậy”.

Tên sai dịch đó ước lượng cục bạc trong tay. rồi ghé sát vào tai của người hạ nhân đó nói:

“Chặt đầu rắc muối, đó là cách thức trừng phạt răn đe của Lý đại soái, có lúc ở nơi hoang sơn dã thủy hoặc nơi không tiện xử lý. những tên buôn muối lậu đều trực tiếp bị chặt đầu. sau đó rắc muối lên người, huynh đệ, những chuyện như thế này đừng có tham dự vào là tốt nhất”.

Khổng Tự Đức khi nghe được thông tin này. phản ứng đầu tiên của hắn không phải là sợ hãi mà là không thể kìm nén được sự phẫn nộ của mình, tổng binh Sơn Đông Lý Mạnh chỉ là một tên vũ phu. không ngờ dám đối đãi như thế này với hậu duệ của thánh nhân.

Trong mắt tên này rốt cuộc là có còn vương pháp không, có còn coi Khổng gia ra gì không, từ sau khi thế lực của Lý Mạnh vươn ra đến Tế Nam và Duyệt Châu, hắn đều giữ một khoảng cách nhất định đối với Khổng phủ hết sức có thể, giữ sự tôn trọng cần thiết. Điều này làm cho Khổng phủ nghĩ rằng Lý Mạnh sợ họ. những tên này bẩm sinh, đã được khoác lên người vòng hào quang là hậu duệ của thánh nhân, định sẵn cả cuộc đời phú quý. không những thế so sánh với các huân quý khác, họ còn không chịu sự ảnh hưởng của việc thay đổi triều đại.

Những con em này của Khổng gia. rất nhiều người đều trải qua quá trình sinh lão bệnh tử trong một cuộc sống vinh hoa phú quý, không chút nguy hiểm, mười mấy đời, mấy chục đời cứ thế kế tiếp nhau, kiến thức của họ cực kỳ là thiển cận, họ hoàn toàn không giống với người xông pha bên ngoài như Khổng Tam Đức.

Khổng Tam Đức sau khi bị Khổng phủ tước đoạt mất vị trí người chủ sự của thương hàng Văn Như. ông ta quả thực là có chút chán nản ngán ngẩm, thế là dứt khoát chuyên cả nhà đến sống trong căn nhà sát sông ở Tế Ninh.

Lần này lúc Khổng phủ đưa ra quyết định. Khổng phủ trên dưới sau khi nghe xong Khổng Tự Đức tường thuật lại sự việc, ai nấy đều phẫn nộ dị thường, quyết tâm phải cho tên vũ phu lỗ mãng Lý Mạnh đó một bài học.

Mặc dù Khổng phủ phẫn nộ. nhưng nghĩ kỹ một chút, những thủ đoạn để cho Lý Mạnh một bài học quả thực là rất ít. nói gì thì cũng không thể huy động toàn bộ gia đinh của Khổng phủ đến tìm doanh trại Giao Châu để quyết chiến một trận, làm như vậy thì chẳng khác nào đưa cổ đến cho người ta chặt.

Đời Minh, các trọng thần trong triều đều lấy việc gả con gái vào Khổng phủ làm vinh dự, hoặc là cưới con gái của Khổng phủ. xét cho cùng thì đây là nơi được xem là thái bình lâu bền nhất cả thiên hạ.

Dựa vào những mối quan hệ thống gia này. Khổng phủ tuy yên tâm hướng phú quý ở Khúc Phụ. nhưng trong triều cũng là có mạng lưới quan hệ và sức ảnh hưởng của họ.

Gần đây người đề nghị kết thông gia với Khổng phủ là binh bộ thượng thư Trần Tân Giáp, binh bộ thượng thư là quan đại thần thay thiên tử cai quản thiên hạ. há chẳng phải là vừa khéo có thể đối phó với tên tổng binh Sơn Đông Lý Mạnh đó sao.

Diễn Thánh Công lập tức viết một bức thư cho vị binh bộ thượng thư Trần Tân Giáp này. đồng thời chấp nhận yêu cầu kết thông gia của Trần Tân Giáp, dù gì thì con trai của ông ta cũng không thiếu, có lấy con gái củaTrần Tân Giáp cũng chẳng sao cả.

Những tên buôn muối lậu của Từ Châu thực chất không có quan hệ lợi ích nhiều lắm với Khổng phủ. hoặc giả có thể nói là căn bản không có quan hệ gì. những người này bị chặt đầu. trong Khổng phủ ngoài việc nhị công tử của họ bị dọa cho vãi ra quần ra. cánh cổng trang viên bị phá mất mấy chỗ. còn lại hoàn toàn không bị tổn thất gì.

Nhưng người trong Khổng phủ sở dĩ phẫn nộ như vậy, rồi còn muốn dùng đến mối quan hệ với triều đình của mình để đối phó với tổng binh Sơn Đông Lý Mạnh, trên thực chất là do xem trọng lợi nhuận từ việc buôn lậu muối.

Tiền tài làm con người động lòng tham, thứ làm con người mờ mắt cũng chính là tiền tài và lợi ích. lần này vận chuyển buôn bán muối lậu. chỉ là bán ở thành Tư Dương và thành Khúc Phụ. còn cả tự nhà dùng, đó đã là một khoản tiền lớn. nếu như có thể buôn bán được ở cả phủ Duyệt Châu, vậy thì sẽ là kiếm được biết bao nhiêu tiền.

Số tiền đó kiếm được quá dễ dàng, cũng quá nhanh, không những thể còn đơn giản hơn rất nhiều so với việc kinh doanh sản xuất ruộng đất. Trước giờ chưa từng tiếp xúc với việc buôn muối lậu nên Khổng phủ trên dưới đều không cảm thấy thế nào cả. nhưng sau khi tiếp xúc với mối lợi kếch xù này. mặc dù mới chỉ là một lần. nhưng quả thực là không nỡ buông tay.

Lý Mạnh trước giờ đều khoan dung với Khổng phủ. thái độ không thèm quan tâm. giảm chút phiền phức cho mình này lại bị Khổng phủ lý giải thành sự sợ hãi của kẻ vũ phu đối với Khổng phủ. văn quý võ tiện của Đại Minh đã được duy trì mấy trăm năm. Khổng phủ với tư cách là bậc tông gia của văn nhân sĩ tử thiên hạ. tự nhiên cũng càng là khinh thường võ tướng. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK