Trên triều đường, nội giám và trọng thần cũng rất coi thường Lý Mạnh. một là kẽ này làm quan rất hồ đồ. không ngờ liên danh tấu lên Dương Tự Xương có tội. hai là thiên hạ tổng binh nhiều như vậy. để ý một tên tổng binh Sơn Đông làm gì.
Nhưng Lưu Nguyên Bân là người cầm quân, biết một đội quân hùng mạnh như vậy âm thầm rình rập bên cạnh, thủ lĩnh lại thâm trầm như thế. thực sự là làm người ta không thoải mái.
Sùng Trinh rất cố chấp độc đoán, cho dù cần thái giám làm việc giám quân, nhưng các nội quan nếu chủ động phát biểu ý kiến gì, ngược lại sẽ bị ý hoài nghi.
nhất là Lý Mạnh tuy không làm ai thích, nhưng hôm nay thắng trận, ngày mai thắng trận, mà ngươi ở trước mặt Sùng Trinh nói “Lý Mạnh có ý mưu phản" rồi trong triều có một đại thần nào đó chống đối nhảy ra nói hoạn quan vu hàm công thần, là vào ngục chịu tội chắc chắn là bản thân.
Nếu là hoàng đế khác, thế nào cũng sẽ hoài nghi, nhưng lối tư duy của Sùng Trinh thì Lưu Nguyên Bân không nắm nổi sau khi hồ đồ quay về kinh sư, cũng từng thông qua quan hệ trước kia, cùng cẩm y vệ và Đông Xưởng bí mật tim hiểu Sơn Đông, nhưng tin tức phản hồi đều nói Lý Mạnh an phận thủ thường, không có mưu đồ mờ ám.
Lưu Nguyên Bân đúng là không hiểu ra sao. chỉ đành rầu rĩ an phận.
Lần này về kinh sư. theo phán đoán đa phần mọi người, kinh đô và Sơn Tây, Hà Nam đều không còn bao nhiêu binh lực dư nữa. chút còn sót lại ở Liêu trấn cũng bố phòng ở vùng Sơn Hải quan, vậy trấn thủ kinh kỳ cùng binh, mã Lưu Nguyên Bân cũng chỉ có bộ đội của Lý Mạnh.
Suy đoán này làm Lưu Nguyên Bân ban đêm ác mộng liên miên, ngủ không yên thân, nghe được tin Lý Mạnh suất quân đi Hà Nam dẹp phản tặc mới hơi yên tâm.
Ai cũng biết nếu như mặc cho lưu tặc vào Sơn Đông. Bắc Trực Đăi tất nhiên là họa lớn tày trời nhưng Lưu Nguyên Bân lại mong sao binh mã Sơn Đông bị đánh bại. có thế bản thân mới yên ổn ở kinh sư được.
Tháng 9 có tin nói Giao Châu doanh giao chiến với sấm quân chém đầu hai nghìn tên giặc, con số này bao năm qua nhiều người báo lắm rồi. nếu cộng lại thì lưu tặc bị giết sạch từ lâu. nhân khẩu Đại Minh cũng bị giết hết. còn phải cộng cả số lượng quan binh tự sát mới đủ số giặc bị giết báo lên.
Con số hai nghìn báo lên này nhất định là lừa bịp. mọi người đều khịt mũi coi thường. Lưu Nguyên Bân thở phào, binh mã Sơn Đông có lẽ không mạnh như mình tưởng tượng, bất quá lại mơ hồ nghe được lời đồn nói Binh mã Sơn Đông chém đầu gần sáu vạn bất quá tự che dấu mà thôi.
Rõ ràng có Đại công lại không muốn cho người khác biết, tin đồn này đi ngược với lẽ thường. Sùng Trinh và các đại thần không tin chém đầu sáu vạn tên địch, công lao này ít nhất phải phong hầu rồi. hắn vì sao lại không muốn.
Hơn nửa tuy trong triều Lý Mạnh chẳng được ưa mấy, nhưng không hề có các lời bình phẩm như “ngang ngược" “kiêu ngạo”, xem ra là quân tướng rất bình thường, vì sao có công lại không muốn.
Chém đầu sáu vạn đúng là không tưởng tượng được, nhưng Lưu Nguyên Bân biết chuyện này là sự thực. Lý Mạnh sẽ làm như vậy.
Vì Lý Mạnh khẳng định có dị tâm...
Rõ ràng biết kẻ nào đó có dị tâm. nhưng nói ra lại chẳng ai tin cảm giác này đúng là làm người ta buồn bực vô cùng, lo lắng này trong mắt người khác là hoàn toàn vô lý.
Bất quá đối với Lưu Nguyên Bân mà nói. Lý Mạnh muốn tới kinh sư. so với lưu tặc Hà Nam. Thát Đát quan ngoại, thì gần hơn rất nhiều.
Cho nên Lưu Nguyên Bân bố trí binh mã trọng điểm ở Thông Châu, nhiều người nghĩ rõ ràng Thát Đát và lưu tặc ở phía tây và phía bắc. nhưng lại bố trí ở phía nam. còn nói gì tới hành quân đánh trận quả nhiên là hạng bị thiến.
Trong thời gian Lý Mạnh ở phủ Dương Châu. Phương Ứng Trung luôn ở bên phủ Hoài An bên đó có sản nghiệp của Phương gia. ở đó khẳng định không ai có ý kiến gì.
Phương gia luôn rất kín tiếng, bất quá lần này Phương Ứng Trung ở phủ Hoài Nam. thì khách khứa tam giáo cửu lưu ra vào không ngớt, náo nhiệt vô cùng, làm người ta kinh ngạc, không hiểu vì sao Phương Ứng Trung đột nhiên lại đổi tính.
Diêm bang Sơn Đông vừa mới triển khai hoạt động ở vùng Lưỡng Hoài, các loại tin tức còn chưa hoàn thiện có điều nghe được phong thanh, nói binh mã phụ cận Phụng Dương Trung Đô đang chuẩn bị phân binh, nghe nói tới đóng ở Hoài An và Dương Châu.
Hiện giờ bên Phụng Dương đại quân lưu tặc áp sát. binh mã Phụng Dương không đủ dùng, sao lại còn muốn phân binh.
Hai phủ huyện này rõ ràng là phạm vi phòng giữ của Giao Châu doanh, người ngoài nhúng tay bừa vào làm gì?
Giang Hiển Xước cũng tỏ ra cảnh giác vô cùng, trong tay còn có ba doanh, thủ vệ điền trang và quân doanh đã không đủ. nếu đại quân áp tới. đúng là không cản nổi.
Diêm bang Sơn Đông và thương hội Linh Sơn dùng hết vốn liếng tìm hiểu, thủy chung không có tin tức chính xác, nhưng tình thế ngày càng không ổn.
ở giao giới Hoài An và Phụng Dương vốn có địa chủ điền trang truân điền phụ thuộc, gần đây lại bị “phỉ đồ” tập kích, cả nhà bị giết.
Diêm bang xâm nhập vào giang hồ, lục lâm rất sâu, đâu ra có sơn tặc gì. không ngờ dám có mưu đồ với những nơi phụ thuộc vào Giao Châu doanh. đúng là mù mắt rồi.
Nhưng toàn lực điều tra, dù Nam Trực Đãi. hay Sơn Đông, thậm chí là Hồ Quảng cũng nghe ngóng, hoặc nói chính xác hơn tất cả đoàn thể lớn nhỏ đều chủ động nói mình vô tội.
Vậy hoài nghi cuối cũng chỉ có thể là binh mã ở Phụng Dương cùng với Hoàn Vũ rồi. loáng thoáng tin đồn càng lúc càng thật.
Giang Hiển Xước và Cao Khoa một mặt gửi tin cho Lý Mạnh, một mặt gửi tin cho Mã Cương và Triệu Năng phòng thủ ở Sơn Đông, nếu có gì khác lạ. binh mã vùng Lỗ có thể nam hạ dẹp loạn bất kỳ lúc nào.
***: Nước Lỗ xưa, thuộc Sơn Đông.
Bất quá đại chiến kéo dài không lâu. trước tiên là Lý Mạnh báo tin chiến thẳng lên triều, cả bề ngoài lần bên trong đều yên tĩnh hơn rất nhiều, sau đó có tin riêng chém đầu mười vạn quân giặc, mỗi người nghe thấy tin tức này đều há hốc mồm kinh hãi, rồi trầm mặc không nói.
Có người không tin. nhưng phần tin nhiều hơn.
Vùng Lưỡng Hoài dòng chảy ngầm cuồn cuộn đột nhiên trở nên yên tĩnh vô cùng, những địa chủ và các tiểu thương chuẩn bị chuyển tới điền trang truân điền đều yên tâm ở lại tại chỗ. không gặp phải nguy hiểm gì.
Giang Hiển Xước đột nhiên phát hiện, bất kể mình vận đụng quan hệ gì. đều không tra ra chút động tĩnh nào. giống như đối phương đình chỉ mọi hoạn động vậy.
- Đại gia. tiểu nhân về Dương Châu, lão thái gia đóng chặt cửa không cho tiểu nhân vào. gia quyến tiểu nhân đều bị đuổi ra ngoài, phái thuê trach viên ở.
ở phủ Hoài An. trong trạch diện Phương gia đã không còn người xe như nước nữa, cửa lớn đóng chặt, Phương Ứng Trung ngồi thẫn thở trong phòng khách, bên cạnh một tên gia đinh mặt mũi tấng bệch bẩm báo. những tên hạ nhân khác đều trốn hết rồi.
- Lão Nhị và lão Tam đâu?
Phương Ứng Trung khàn giọng hỏi. tên gia đinh bối rối nói:
- Nhị lão gia và tam lão gia đều giống nhau, đóng chặt cửa. nói trong nhà có ma ám. không dám cho người ngoài vào.
“Choang" một tiếng. Phương Ứng Trung đập vỡ chén trà. chửi lớn:
- Ma ám. ám cái mẹ gì. ta thấy trong lòng lão nhị lão tam có ma quỳ thì có...
Nói xong đứng dậy. tức tối đi lại trong phòng, tên gia đinh đứng im thít một bên.
Đi được vài vòng Phương Ứng Trung lại ngồi xuống. cầm lấy một bầu rượu, rót ra chén, đo dự một lúc rồi đưa cho tên gia đinh, nhẹ nhàng nói:
- Phương Lộc. ngươi qua lại bôn ba mấy ngày cũng vất vả rồi. uống chút rượu cho thông máu.
Phương Lộc nhìn chằm chằm vào chén rượu, mặt cắt không ra máu. nhưng vẫn nhận lấy chén rượu, khom người nói:
- Đa tạ ý tốt của đại gia, người nhà tiểu nhân không biết gì hết. con nhỏ năm sau cũng phải thành thân, tiểu bà nương chân trái có phong hàn. trong nhà tiểu nhân còn có thúc thúc bị bệnh nằm giường, cả nhà dựa vào tiểu nhân nuôi dưỡng...
Tên gia đinh đột nhiên nói liến thoắng. Phương Ứng Trung cũng chăm chú lắng nghe, cuối cùng thở dài nói:
- Ta nhớ kỹ rồi!
Phương Lộc cười thảm, ngừa đầu uống cạn chén rượu, sau đó ôm quyền vài một cái loạng choạng đi ra khỏi cửa. Phương Ứng Trung ngây ra nhìn, rồi đưa tay che lấy mặt.
Người hầu thiếp thân của trường tử Phương gia là Phương Lộc bị bệnh cấp tính ra đời. thể diện Phương gia ở Hoài An đúng là rất có tác dụng. Phương Ứng Trung báo là bị bệnh chết, nha dịch chẳng hề khám nghiệm tử thi.
Sắp cuối năm. Phương Ứng Trung ở bên ngoài ở đủ rồi. dẫn người nhà lặng lẽ về phủ Dương Châu.
Người ngoài chẳng thấy có gì không ổn nhưng vào tháng mười, Phương lão gia tuyên bổ một điều làm người Dương Châu kinh ngạc vô cùng, nói trường tử Phương Ứng Trung bất hiếu, không cho hắn kế thừa gia nghiệp, đuổi tới Huy Châu trông nom mộ tổ. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
Danh Sách Chương:
Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK