Buổi tối cầm bản sao ý chỉ xem lui xem tới, gã nhìn tới nhìn lui vẫn cảm thấy có điều gì không đúng, dường như Sơn Đông vô sự. nhưng vì sao không phái binh mã Sơn Đông tới đây giúp.
Kết hợp công báo, đường báo và tình báo ở các nơi. ngoại trừ ở Hoài Bắc có một nhânh binh mã Sơn Đông bảo vệ diêm trường, những chỗ khác trong thiên hạ, đều không dụng binh. Hơn nữa bên trong tỉnh Sơn Đông, mặc dù báo lên nhiều lần có chỗ có loạn, quan binh mau tới, nhanh chóng bình định, nhưng thủy chung vẫn không có loạn tử nào không thể thu thập.
Từ đủ loại dấu hiệu có thể phân tích ra, binh mã bên trong tỉnh Sơn Đông căn bản không có động tĩnh lớn gì. nhưng tuyệt đối có lực lượng thừa.
Sơn Đông có binh, Sơn Đông thái bình, nhưng thiên hạ lại không biết, ở phương diện này nhất định có chỗ kỳ quặc, không chừng còn có kiệng kỵ gì đó không thể đụng vào. Chu Vương cũng là hạng người cẩn thận, biết rõ mặc dù phiên vương là thận phận hoàng thân quốc thích, nhưng nhất cử nhất động đều ở trong sự chú ý của triều đình và quan phủ địa phương, hơi có hành động không thỏa đáng, thì liền tước chức tống giam. Nữ Chân Đông Lỗ lần thứ hai xâm nhập, tàn sát bừa bãi ở vùng kinh kỳ.
Đường vương Chu Duật Kiện muốn khởi binh cứu vua, tự chiêu mộ mấy nghìn binh mã, kết quả không thua trên tay Thát Lồ. mà lại bị quan quân vây quét. Đến cuối cùng Vương gia đầy nhiệt huyết này rơi vào kết cục giam lỏng.
Mình nếu xúc phạm đến điều kiêng kị này. có thể cũng rơi vào kết cục giống Đường vương hay không. Chu Vương Chu Cung Hiếu suy đi nghĩ lại có chút không chắc.
Có điều, Chu Vương nghĩ tới Sơn Đông liền cảm thấy tức giận trong lòng. Mặc dù không hoạt động trong triều đình, nhưng từ "Sơn Đông" này cũng là kiêng kỵ trong phủ Chu Vương, ngoại trừ mấy gã thân tín hiêu rõ nội tình, quan viên vương phủ còn lại và bọn vú già gia đinh đều biết nhắc hai chữ "Sơn Đông" này trước mặt Vương gia là kiệng kỵ rất lớn. nếu ai nhắc tới, Vương gia sẽ nổi trận lôi đình. Ai cũng sẽ không chủ động đụng vào rủi ro này.
Đương nhiên, tất cả mọi người đều giải thích được, nghĩ thầm Quận chúa Chu Vân Dao mà Chu Vương yêu thương nhất đột nhiên bạo bệnh bỏ mình. Vương gia có điều gì không đúng cũng là bình thường.
Chu Vương cực kỳ bất mãn với hành động của con gái mình là thà rằng sống ở địa phương hẻo lánh như Giao Châu Sơn Đông, cũng không muốn trở về phủ Khai Phong, có chỗng quên cha. có điều trong lòng cũng hiểu được, một cô gái ngây thơ hoạt bát như vậy, nếu tương lai bị giam lỏng trong Khai Phong Thành này. hoặc là ở những thành trì khác cả đời. vậy thật sự không thể có hạnh phúc gì. nhảy ra khỏi nhà giam như vậy cũng không phải là chuyện xấu gì.
Hơn nữa nghe nói Lý Mạnh cũng là một nhân vật hào phách, tài mạnh thế lớn. thủ hạ như sói như hổ ở Sơn Đông, dù sao cũng sẽ không bạc đãi con gái của mình, cũng yên lòng không nghĩ về nàng nữa.
Nhưng cục diện bây giờ khẩn cấp như thế. mặc kệ có kiêng kỵ gì. cũng phải đuổi bọn "Tống Giang" ngoài thành đi trước đã, Chu Vương này càng nghĩ càng thấy nên mời Lý Mạnh tới cứu viện, con gái của bản vương cũng đã tặng cho tiểu tử ngươi, ngươi tới cứu cha vợ chẳng phải là chuyện hiển nhiên sao.
Sau khi đưa ra kết luận này. Chu Vương càng nghĩ càng thấy nên như thế, lúc "Tống Giang" dẫn đại đội nhân mã đi một vòng ngoài thành, hơn nữa ba ngày sau đó chiếm cứ độ khẩu Hoàng Hà trước thành, Chu Vương rốt cuộc cũng hạ quyết tâm. hơn nữa còn phái người mời Tuần phủ Hà Nam vào vương phủ nghị sự.
Quan văn địa phương có trách nhiệm giám thị phiên vương, nhưng với tình huống trước mắt, Tuần phủ Hà Nam và Chu Vương đã là người trên một thuyến bất cứ cách nào có thể giải vây, mặc kệ là dây dưa đến hậu đài gì. đều phải lấy ra thử, phạm vào người kiêng kỵ. dù sao vẫn tốt hơn kết quả thành mất thân vong.
Chuyện đúng là khẩn cấp. Tuần phủ Hà Nam phái người mang tấu chương đi kinh thành bốn lần kết quả ở lần thứ tư mới chạy tới nơi. những lần còn lại đều bị tặc binh chặn lại.
Tấu chương vừa đưa tới kinh thành, chư công trong triều lúc này mới kinh ngạc phát hiện, không ngờ Sơn Đông còn có binh mã có thể điều động, chuyện này lại nói tiếp giống như là trò dùa, nhưng đã xảy ra thật.
Trên thực tế, ngoại trừ cục diện coi thường do Dương Tự Xương cố ý tạo thành, cố ý chèn ép. xử lý lạnh, ấn tượng mà binh mã Sơn Đông cho ngự mã giám kinh thành và Binh bộ cũng không tốt. chứ chuyện Hà Nam sinh loạn, điều động binh mã Sơn Đông đi bình định, cũng không phải là lúc này mới có người nhớ tới.
Trước đó Tổng binh Tào Châu Lưu Trạch Thanh ở Duyệt Châu nhiều lần dùn đẩy mệnh lệnh của triều đình điều động gã rời khỏi chỗ trú đóng Sơn Đông, tác chiến ở chỗ ngoài Sơn Đông, chưa bao giờ chịu tuân theo; hoặc là giả bộ bệnh, hoặc là nói lương thảo chưa đủ. quan viên trong triều đều hận đến nghiến răng nghiến lợi. nhưng lại không thể làm gì. Còn Tổng binh Sơn Đông tiền nhiệm Khẩu Lỗi cũng không khác là bao. Triều Tiền bị Hậu Kim đánh hạ. sứ thân Triều Tiền tới triều đình Đại Minh cầu cứu, Binh bộ thúc giục Khẩu Lỗi dẫn binh ra biển cứu viện, kết quả Khẩu Lỗi chậm chạp trì hoãn.
Chờ tới lúc Đăng Châu ra biển. Triều Tiền đã đầu hàng Hậu Kim gần một tháng, đường đường đế quốc Đại Minh, ngay cả nước thuộc địa cũng không bảo vệ được, chuyện này giống như là tát mạnh một cái lên bộ mặt của triều đình, mà đồng dạng, đại tướng mang binh như vậy, thật đúng là không cách nào dựa vào.
Bây giờ Khẩu Lỗi hổ thẹn tự sát. Lưu Trạch Thanh chết ở trong đột tập (đánh bất ngờ) của tặc binh. Tổng binh mới nhậm chức Lý Mạnh cũng không phải là hạng lương thiện gì. ngày nào thư lui tới với triều đình đều chỉ hai chuyện, khóc than và đòi tiền, triều đình bây giờ căn bản không cho phép phát tiền cho binh mã không tác chiến ở tuyến đầu. sau đó Lý Mạnh liền khóc than nói. không tiền không lương thực, quân đội không thể chiến đấu. binh lính không có sĩ khí. Tổng binh như vậy cực kỳ khó dây dưa.
Dù sao là do Dương Tự Xương quyết định xử lý lạnh binh Sơn Đông, mọi người cũng biết thời biết thế. để Tổng binh Sơn Đông và binh mã dưới tay hắn ở sau não.
Lần này Tuần phủ Hà Nam nhắc tới. Tuần phủ Hà Nam không quan hệ với Sơn Đông, nếu không tới lúc vạn phần quẫn bách, cho dù thế nào cũng sẽ không tính tới quân binh tỉnh khác, Lại nói tiếp chuyện này thật khiến người ta thương xót. dù sao điều động binh mã chỉ cần triều đình hạ ý chỉ xuống mà thôi.
Hơn nữa hoàng đế Sùng Trinh mặc dù cay nghiệt, nhưng lại cực kỳ coi trọng Phiên vương, những phiên vương quý tộc này nếu có sơ suất gì. quan viên địa phương và quan viên triều đình trong cuộc sẽ có trách nhiệm rất lớn, trên cơ bản cách tội mất đầu không xa. Chư công trong triều và chư vị thái giám chấp bút của Tư lễ giám rất nhanh liền thống nhất ý kiến.
Ý kiến này nhanh chóng báo lên hoàng đế Sùng Trinh. Trước mắt vị "Thánh thượng cần cù" này đều cả ngày chú ý vào chiến báo mà Đốc sư Dương Tự Xương báo lên. còn cả kế hoạch quân sự với quan ngoại của Tổng đốc Kế Liêu Hồng Thừa Trù. Hà Nam và Sơn Đông, với hoàng đế Sùng Trinh mà nói. thật là chuyện nhỏ không thể nhỏ hơn được nữa.
Nếu đại thần phía dưới đã thống nhất ý kiến. Sùng Trinh cũng biết nghe lời phải, chuẩn tấu chuyện này. hạ chỉ cho Tuần phủ Sơn Đông Nhan Kế Tổ và thái giám giám quân Lưu Nguyên Bân. bảo hai người bọn họ dẫn binh giúp Khai Phong ở Hà Nam. bình định tặc binh.
Bây giờ Bắc Trực Đãi và Sơn Đông đều vùng thái bình, thái giám truyền chỉ ở dưới sự hộ tống của cầm ỵ vệ. rất nhanh liền tới thành Tế Nam. nghênh ngang đem ý chỉ tuyên đọc cho Nhan Kế Tổ và Lưu Nguyên Bân nghe, sau đó chờ Tổng binh Sơn Đông Lý Mạnh tới. lại thông báo sơ qua là được.
Không nói tình huống ngầm bên trong là gì, nhưng binh mã các tỉnh bên ngoài đều thuộc về Tuần phủ và thái giám giám quân, cấp của Tổng binh. Tham tướng chỉ là soái lĩnh cấp dưới mà thôi, trên thực tế võ tướng trước mắt dù ương ngạnh thế nào. văn thần đại thể cấp trên vẫn có thể huy động, thái giám truyền chỉ tất nhiên nghĩ Sơn Đông cũng tình huống giống vậy.
Tuần phủ Sơn Đông Nhan Kế Tổ và thái giám giám quân Lưu Nguyên Bân hiển nhiên không thể nói ở Sơn Đông, có một số thứ ở mặt ngoài cũng không có tác dụng. Tổng binh Sơn Đông Lý Mạnh làm việc luôn không cần trưng cầu sự đồng ý của hai người bọn họ. có điều Bởi vì nhược điểm bị đối phương nắm trong tay. nên Lý Mạnh làm việc như vậy bọn họ cũng chỉ có thể vẻ mặt vui cười nhìn nhau.
Cũng may Lý Mạnh vẫn coi như là nể mặt ở một số thứ; hạ nhân cũng nhìn không ra sơ hở. hai người sau khi tránh được trận đại họa Dương Tự Xương đánh giá ưu khuyết điểm kia. đều nản lòng thoái chí, chờ cho mãn nhiệm thì về quê. cũng không chủ động hạ mệnh lệnh gì cho Lý Mạnh, tự làm mất mặt.
Không ngờ triều đình lại đột nhiên hạ ý chỉ xuống, yêu cầu Sơn Đông xuất binh cứu viện Hà Nam. điều này làm cho hai người ngay cả muốn khóc cũng không khóc được, cầu viện Hà Nam. Hà Nam kia cũng đã nghèo đến độ ngay cả con chuột cũng không sống nổi. xuất binh qua cứu viện, một chút chỗ lợi không có không nói. còn tốn rất nhiều lương thực, tiền tài.
Bây giở trong thiên hạ nào có võ tướng trung nghĩa như vậy. nếu trong tay Lý Mạnh không có nhược điểm của hai người, binh này chưa chắc điều động, huống chi là người không lợi không dậy sớm như Lý Mạnh.
Tổng binh Sơn Đông Khẩu Lỗi hổ thẹn tự sát. hai người mặc dù nói tốt ở trong tấu chương, nhưng tình huống thực tế hai người cũng hiểu đại khái, sợi dây thừng trên cổ Tổng binh Sơn Đông Khẩu Lỗi kia, rốt cuộc là tự mình tròng vào hay là Lý Mạnh tròng vào. đây chính là một việc mà lòng mọi người đều biết rõ. nhưng ở công án lại vờ hồ đồ.
Nếu Lý Mạnh không tuân theo mệnh lệnh này. triều đình sốt ruột, Tuần phủ Sơn Đông Nhan Kế Tổ và giám quân Lưu Nguyên Bân sẽ mang tội lớn, nếu Lý Mạnh nổi giận. Nhan Kế Tổ và Lưu Nguyên Bân nghĩ có phải cũng bị người khác tròng lên cổ một sợi dây thừng, sau đó hai người cũng vì hổ thẹn mà tự sát hay không.
Nhắc tới cũng kỳ quái, Lý Mạnh làm việc bên ngoài, có chút trầm thấp, nội liễm. ở trong dân Sơn Đông được khen như nước thủy triều, riêng danh nhân nghĩa, đã hơn danh tiếng Tả Lương Ngọc nhiều lắm, nhưng Nhan Kế Tổ lại luôn cảm thấy Lý Mạnh này nguy hiểm cực kỳ. chuyện ngang ngược gì cũng đều có thể làm ra được, mặc dù thoạt nhìn qua Lý Mạnh giống như chưa từng làm qua.
Tuần phủ Sơn Đông Nhan Kế Tổ khách khách khí khí mà thuật ý chỉ của triều đình lại cho đồng tri phủ Tế Nam Chu Dương. Chu Dương tiếp nhận ý chỉ khiêm tốn cực kỳ. nhưng không đưa ra câu trả lời cụ thế nào. an bài khoái mã đưa cấp cho cho Lý Mạnh đang ở trên đường, loại đại sự này. đương nhiên phải chủ của mình mới có thể đưa ra quyết định.
Hành tung của Lý Mạnh bản thân Nhan Kế Tổ cũng biết rõ, tính thử trở lại nhiều nhất cần thời gian ba ngày, có điều ở buổi sáng thứ ba khi đưa tin ra ngoài dưới tình huống vẫn không có hồi âm gì, Tuần phủ Sơn Đông Nhan Kế Tổ trái lại vẫn trấn định, gặp tình huống như vậy mà vẫn thản nhiên đối mặt được.
Buổi trưa dù sao nha môn Tuần phủ cũng không có việc gì. Nhan Kế Tổ liền trở lại nhà mình, dùng ngữ khí rất là nhẹ nhàng mà giao chuyện tương lai cho người nhà, ngược lại dọa người nhà của gã sợ hết hồn. Bởi vì ngữ khí này thật giống như là trăn trối.
Sáng sớm ngày thứ tư. đại đội lão doanh doanh Giao Châu và đội ngũ thân quyến của Lý Mạnh rốt cuộc cũng tới thành Tế Nam. dựa theo quy củ. khi Tổng binh tới. Tuần phủ và thái giám giám quân không cần nghênh đón. Tổng binh sau khi đến liền phải chủ động đi bái kiến hai vị chỉ huy này. Nhan Kế Tổ đã có chút nản lòng, vốn thái độ ở bên trong với Lý Mạnh là dựa theo cùng cấp thậm chí là đối với cấp trên, nhưng lần này lại không phải người đi tới tiếp đón.
Thái giám giám quân Lưu Nguyên Bân lại không như thế. ngay cả thủ lĩnh thân binh và quản gia tốt nhất bên người mình cũng phải qua. Hơn nữa còn mời dự yến tiệc an bài vào buổi tối.
Kết quả nghi thức nghênh đón còn chưa xong, thái giám giám quân Lưu Nguyên Bân liền vội phái người đưa tin cho Nhan Kế Tổ. hóa ra Lý Mạnh cũng không tới Tế Nam. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
Danh Sách Chương:
Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK