Mục lục
[Dịch] Thuận Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trong quân Giao Châu doanh, chiến lực của binh mă Măn Thanh ngoài quan ngoại được phân chia hết sức rơ ràng. Quân Hán Bát Kỳ và hệ thống Tam Thuận Vương là kém nhất, quân Mông Bát Kỳ ở vị trí cao hơn c̣n mạnh nhất là quân Măn Bát Kỳ nhưng trong t́nh huống chiến đấu thực tế, sức chiến đấu của quân Hán Bát Kỳ và hệ thống Tam Thuận Vương thật ra không kém cỏi chút nào.

Quân đội bị gọi là “quân Thát” chính là quân đội Bát Kỳ Nữ Chân, đương nhiên là đội quân có sức chiến đấu mạnh nhất. Phân chia ra như vậy để binh lính coi trọng, không buông lỏng ḿnh.

Nhưng trên chiến trường ngày hôm nay, đội kỵ binh Măn Bát Kỳ có sức mạnh nhất tới lúc này mới xuất hiện. Đám lính Đăng châu vừa trải qua một hồi chém giết vất vả, tất cả đều mệt mỏi. Lúc này dùng lực lượng này không thoả đáng chút nào. Đúng là lực cũ đă dùng hết, lực mới đă sinh ra. Khi đội quân hùng mạnh này xuất hiện đă gây chấn động lớn trong quân Đăng Châu.

Hơn nữa lính quân Đăng Châu ở vào thế đối diện với ánh nắng mặt trời nên tầm nh́n bị hạn chế nhiều. Trận đánh vừa rồi đă khiến đội h́nh trước sau bị tách rồi, càng không nói thân thể mệt mỏi, cùng với tâm lư nao núng xuất hiện.

Khi quân Măn Bát Kỳ tấn công, cho dù là thể lực hay là tâm lư, binh lính quân Đăng Châu đang ở vào t́nh trạng yếu kém nhất.

Hơn nữa quan sát t́nh trạng đội kỵ mă Măn Châu, khi quân khinh kỵ Mông Cổ chạy tản hết ra bên ngoài, lính kỵ binh Nữ Chân bắt đầu bắt đầu xông lên, tốc độ chiến mă dần dần được đẩy lên cao.

Đối diện với cánh trái của quân Đăng Châu, có hai trận h́nh vuông quân kỵ binh Măn Châu. Hai trận kỵ mă h́nh vuông đó trải rộng tương đương với cánh trái quân Đăng Châu. Lính kỵ binh san sát bên nhau, điều khiển chiến mă, chậm răi gia tăng tốc độ tiến lên, chúng tấn công thẳng vào hướng ánh nắng mặt trời chiếu tới.

Đối với binh lính bộ binh quân Đăng Châu, hàng kỵ binh thứ nhất của quân Măn Châu đang xông tới giống như một bức tượng yêu ma màu đen, đang giương nanh, múa vuốt xông tới chỗ họ. Cho dù là người, hay ngựa th́ động tác của chúng rất trật tự. Vó ngựa cùng đạp trên mặt đất, hoàn toàn khác với quân kỵ binh Mông Cổ vừa mới chạy tán loạn.

Tiếng vó ngựa tiến tới gần hơn, giống như tiếng sấm rền không ngừng vang lên. Khi lính kỵ binh Nữ Chân quân Thát tấn công chúng dùng vũ khí là kỵ mâu, chiều dài ngắn hơn nhiều so với trường mâu của quân Đăng Châu nhưng từng đó cũng đủ lực sát thương.

Khi quân kỵ binh Nữ Chân vượt tới vị trí lúc trước quân khinh kỵ Mông Cổ đă rút đi, th́ có tiếng hô bằng tiếng Nữ Chân, rồi trong hàng ngũ kỵ binh vang lên những câu nói bằng tiếng Nữ Chân. Lúc này kỵ mâu vốn vẫn đang dựng thẳng được chuyển nằm ngang hướng lên trước, tốc độ chiến mă cũng tăng lên.

“B́nh mâu! Cự Mă! Quay về vị trí lập trận. Quay về vị trí lập trận”.

Đám binh lính Đăng Châu tiến lên trước thấy kỵ binh Nữ Chân đang lao tới th́ trở nên bối rối. Lúc này bọn họ không phải ở trong một thế trận chỉnh tề mà đă tách rời lên phía trước.

Kỵ binh của quân Măn cũng sử dụng đội h́nh h́nh vuông, ngựa cạnh ngựa, thậm chí chân của lính kỵ binh có thể chạm vào nhau. Với đội h́nh h́nh vuông chặt chẽ như vậy, hơn nữa với một lực lượng đă tích luỹ được thể lực khi tấn công sẽ vô cùng đáng sợ. Dựa vào hàng ngũ mong manh của quân trường mâu Đăng Châu nhô lên trước th́ căn bản là không thể ngăn cản được chúng.

Nhưng trong đám thống lĩnh ở phía sau đă có người nhận ra điều này, nhưng cũng có người có phán đoán khác. Bọn họ cho rằng chỉ với đội ngũ ở phía trước cũng đủ để ngăn cản quân kỵ mă Nữ Chân.

Một khi quan quân Đăng Châu ra những mệnh lệnh khác nhau càng khiến binh lính thêm bối rối.

Trận tuyến pḥng ngự vốn phải chặt chẽ để chống công kích bây giờ lại không nghiêm chỉnh càng khiến mọi chuyện trở thành một tai hoạ. Tốc độ tiến quân của kỵ binh Măn Bát Kỳ mỗi lúc một nhanh hơn nhưng trong lúc đó chúng vẫn điều chỉnh vị trí để đảm bảo đội ngũ không bị rối loạn. Mấy hàng quân kỵ binh Măn Bát Kỳ đầu tiên đều mặc áo giáp xếp miếng, đầu đội nón trụ chóp nhọn, kỵ mâu trong tay chúng đă để ngang, từ từ tăng tốc độ chiến mà.

Khi quân kỵ binh Măn Bát Kỳ đang tận lực xông tới, quân trường mâu Đăng Châu có kẻ chạy trốn về trận của ḿnh, có kẻ đứng lại ở trước b́nh mâu chống chiến mă.

Không phải cùng xông lên chống giặc, đẩy ḿnh lên trước chống giặc, c̣n đồng đội của ḿnh lại bỏ trốn về phía sau. Khi trên chiến trường nh́n thấy cảnh đó, khó tránh khỏi binh lính có suy nghĩ là ḿnh bị đồng đội bỏ rơi, hay bản thân bọn họ không c̣n niềm tin khi chống cự lại quân thù. Trạng thái tâm lư như vậy là điều cấm kỵ nhất trên chiến trường.

Lính bộ binh dựa vào cái ǵ để chống lại sự tấn công của kỵ binh kẻ thù? Đó là dựa vào ư chí của binh lính. Sĩ khí của binh lính c̣n kiên cố hơn cả thế trận. Bây giờ tất cả tinh thần và ư chí đều hỗn loạn, lại không thể thống nhất hành động. Sự t́nh có tính chất tại hoạ đă diễn ra ở một hướng. Binh lính trường mâu ở lại lập đội h́nh chống lại chiến mă chỉ c̣n một đội.

Quân kỵ binh Măn Bát Kỳ đang xông tới vẫn không gia tăng thêm tốc độ hay có định điều chỉnh. Trong một đội h́nh kỵ binh h́nh vuông chặt chẽ thế này, lính kỵ binh muốn chuyển hướng là chuyện cực kỳ khó khăn, cả đội h́nh chỉ có thể tiếp tục vận động tới một hướng đă định.

V́ vậy khi chạm vào đội h́nh trường mâu, lính kỵ binh sẽ không thể nào chuyển hướng hay né tránh. Sáu hàng trường mâu h́nh vuông không đủ độ dày, hơi mỏng. Khi đội h́nh h́nh vuông của kỵ binh áp sát tới, chạm vào đội h́nh trường mâu, hàng thứ nhất và thứ hai của lính trường mâu có thể đâm trúng kỵ binh nhưng tổn thất của đối phương cũng chỉ có thể mà thôi.

Giữa hàng thứ nhất và thứ hai của lính trường mâu vẫn có khe hở, lính kỵ mă có thể làm động tác né tránh vào đó. Nếu như là một thế trận h́nh vuông kiên cố th́ lính trường mâu ở hàng sau sẽ đâm ngay.

Nhưng với một đội h́nh áp sát, bị kỵ binh hai bên kẹp chặt, lính kỵ binh không thể nào chuyển hướng ngựa. Chiến mà không hề ngần ngại đụng vào hàng thứ nhất và thứ hai của lính trường mâu. Mật độ lính kỵ binh quân Măn Bát Kỳ dầy đặc trong trận, khi đụng trận sẽ có một lực như cả đội kỵ binh cùng va chạm vậy.

Binh lính trường mâu gánh chịu lực đó căn bản sẽ không thể chịu được, bọn họ sẽ bị đẩy ngă về sau. Nếu với một đội h́nh đầy đủ như trước th́ bọn họ có thể đứng vững nhưng giờ với sáu hàng đơn độc nhô lên trên thật sự rất mỏng manh. Hang trước binh lính bị đẩy lùi về sau khiến cho cả đội h́nh bị tán loạn.

Đội h́nh chống chiến mă chỉ là một tiểu đội, sau cú va chạm thứ nhất đă bị quân kỵ binh Măn Bát Kỳ vượt qua trong nháy mắt đă hoàn toàn tan ră. Mấy tên kỵ binh Măn cũng ngă ngựa thế nhưng không có kẻ nào để ư tới điều đó, thậm chí cũng không có kẻ nào thèm chú ư tiểu đội quân Đăng Châu đă bị phá vỡ đội h́nh.

Bọn họ tuyệt đối không c̣n khả năng sống sót, bọn họ sẽ bị chiến mă giẫm đạp tan xương nát thịt. Ngay khi đội kỵ binh thứ nhất của quân Măn Bát Kỳ vượt qua trận, một tên kỵ binh đưa ống tiêu lên miệng thổi âm thanh the thé của tiếng tiêu rất to, đội kỵ mă Măn Bát Kỳ đang xông tới đột nhiên dừng lại.

Nhưng đó chỉ là sự dừng lại trong giây lát, đội h́nh đó lại tiếp tục tăng tốc tấn công sâu vào đội h́nh quân Đăng Châu. Khi tiểu đội quân Đăng Châu vừa rồi ngăn cản đă hoàn toàn không có tác dụng ǵ hết, hay nói cách khác là thậm chí không thể khiến cho chúng ngừng lại.

Ngựa đương nhiên là nhanh hơn so với tốc độ bỏ chạy của con người, huống chi đó chính là những binh lính quân Đăng Châu đang bỏ chạy về trận quân ḿnh, trong tay c̣n cầm trường mâu. Từ lúc bon họ bỏ chạy về trận, khoảng cách với quân kỵ binh Măn Bát Kỳ không xa lắm, khi bọn họ quay về được trận, c̣n phải quay người lập trận chỉnh tề nhưng trong lúc vội vàng nhất định không thể nghiêm chỉnh được, xuất hiện một sự hỗn loạn ngắn ngủi.

Quân kỵ binh Măn Bát Kỳ chính là đă chờ đợi cơ hội này. Ngay khi đội h́nh quân Đăng Châu c̣n đang hỗn loạn, đội h́nh kỵ binh lại lập tức xông tới.

Dưới ánh nắng chói chang chiếu thẳng vào mặt, hành động của binh lính đương nhiên cũng chậm chạp hơn. Binh lính hỏa thương đă tổn thất khá nhiều, không thể có tác dụng ngăn chặn hiệu quả. Tất cả các yếu tố cộng lại khiến cho cánh trái của quân Đăng Châu rơi vào một t́nh cảnh cực kỳ bất lợi, hơn nữa lúc này trạng thái tinh thần của lính kỵ binh quân Măn Bát Kỳ cực kỳ tốt

Ba doanh quân Đăng Châu ở cánh trái lúc này đă bị quân kỵ binh Măn Bát Kỳ chia cắt. Lúc này thế trận h́nh vuông của quân Đăng Châu chỉ c̣n vẻ cứng rắn bề ngoài mà thôi.

Dùng quân cung thủ kỵ binh Mông Cổ tiến thoái chạy quanh, phá hoại vỏ cứng bên ngoài của quân Đăng Châu. Khi quân Đăng Châu rơi vào t́nh thế có nhiều bất lợi nhất, cókhả năng sẽ khoan thủng được một lỗ hổng, dùng quân kỵ binh Măn Bát Kỳ được dưỡng sức đă lâu đánh một đ̣n tấn công quyết định. Kiểu đánh này giống như cầm một cây chuỳ to, hung hăng đập vào một cái lỗ nhỏ.

Nơi xuất hiện lỗ hàng này chỉ là một vết nứt. Dùng một ngoại lực đủ mạnh đập xuống sẽ khiến cho cái vết nứt đó mở rộng ra. Cả một trận thế h́nh chữ nhật kiên cố sẽ bị nghiền nát.

Khí thế trận h́nh vuông c̣n sung sức th́ hoàn toàn không có vấn đề ǵ. Lính hỏa thương phối hợp với lính trường mâu. Với tố chất của lính bộ binh quân Giao Châu, hoàn toàn có thể chống đỡ quân kỵ binh tấn công. Nhưng lúc này không những hỏa thương binh bị tổn thất nghiêm trọng, lính trường mâu cũng bị tên bắn gây tổn thất khá nhiều. Mấy doanh này đă bị tổn thất nghiêm trọng.

Trận đánh lúc trước v́ thiếu hỏa lực từ xa nên lính trường mâu đă phải xông lên đánh nhau với lính cung thủ quân Mông Cổ, bị buộc phải rời khỏi đội h́nh tiến lên trước. Ánh nắng mặt trời và vị trí nhô lên chỉ là vấn đề nhỏ, vấn đề là v́ sự điều động đó đă khiến đội h́nh chính bị thiếu hụt lực lượng.

Ở chính diện có hai đội h́nh h́nh vuông lớn. Mỗi hàng có tám mươi người, mỗi đội h́nh có năm hàng. Quân Mông Bát Kỳ và quân kỵ binh du mục Mông Cổ không ngừng chạy xung quanh quấy rối, che khuất ánh nắng mặt trời, thu hút sự chú ư, khiến chủ lực quân lính hỏa thương và bộ binh phải đưa lên trước làm cho việc bố trí đội h́nh bên trái bị động.

Khi đội h́nh kỵ binh lớn xông thẳng vào trận quân Đăng Châu. Mấy đội h́nh không c̣n nguyên vẹn đó đương nhiên không chống đỡ được, bị phân tán ra.

Trên bốn hướng của đội h́nh quân Đăng Châu luôn có địch nhân mạnh yếu khác nhau ŕnh rập nên các hướng không thể tuỳ tiện điều động lực lượng của ḿnh tới trợ giúp cánh trái. Điều đáng hận là đội h́nh kỵ mă quân Măn Bát Kỳ đă ngăn cản khả năng tản mát, chạy ra ngoài trận v́ thế quân Đăng Châu không phải bị trúng tên ngựa giẫm chết mà bị ép thối lui vào trong trận.

Lính bộ binh hỗn loạn thối lui vào trong khiến cho đội h́nh bộ binh h́nh vuông không thể tổ chức pḥng ngự hiệu quả. Lính hỏa thương cần nhất là sự giăn cách đội h́nh. Bên trong đội h́nh là lính trường mâu nhưng quân bộ binh bị đội h́nh kỵ binh h́nh vuông của quân Măn Bát Kỳ giống như một bức tường ép tới phải lùi vào bên trong, bên trong trận vốn đă dày đặc bây giờ lại càng thêm chật chội. Với cục diện này lính bộ binh trường mâu thậm chí c̣n không thể hạ mâu xuống.

Kết thành trận, đối mặt với sự tấn công của kỵ binh chính là tập thể đối đầu với tập thể. Bây giờ một mặt phải đối diện với sức tấn công mạnh mẽ như núi của đối phương các tân binh quân Đăng Châu nh́n thấy kỵ binh Bát Kỳ Măn Châu đang đánh tới th́ trong ḷng vô cùng sợ hăi. Khi quân thù tới gần, bọn họ muốn chiến đấu nhưng hiện tại không có thế trận làm điểm tựa cho bọn họ, không có đồng đội che chở cho bọn họ, bọn họ vứt trường mâu bỏ chạy vào trong trận, va chạm với người ở phía sau. Cả một đội h́nh bộ binh h́nh vuông giống như bị nước xoáy vào cát bị cuốn trôi. Cả một chiến tuyến tràn ngập tiếng kêu kinh hăi đội h́nh bộ binh quân Đăng Châu ở cánh trái bắt đầu tan vỡ. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK