Mục lục
[Dịch] Thuận Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Xông lên phía trước, đâm”.

V́ để duy tŕ thế trận nghiêm chỉnh, việc di chuyển của binh lính trong trận đều phải theo nhịp trống hành tiến. Trên chiến trường, đội h́nh h́nh vuông của quân trường mâu chính là một toà thành di động, c̣n hỏa lực tấn công quân thù chính là hỏa thương binh.

Bây giờ hỏa thương binh v́ để bắn áp chế đang đối đầu với quân cung thủ Mông Cổ. Hơn nữa cả hai bên đang trong tầm bắn hiệu quả nên hỏa thương căn bản không có ưu điểm đáng kể nào. Một khi mất sự bảo vệ của hỏa thương binh, hàng ngũ quân trường mâu sẽ bộc lộ ra ngoài cho cung tên bắn chụm của đối phương.

Dưới t́nh huống như thế này, chú trọng di chuyển tập thể chưa phải là ư hay. Xông lên phía trước tấn công những cung thủ Mông Cổ kia mới là điều quan trọng nhất.

Lúc này khoảng cách giữa lính trường mâu và quân kỵ binh Mông Cổ là khoảng ba mươi bước, hơn nữa trường mâu có chiều dài. Cộng thêm trường mâu th́ lính trường mâu chỉ c̣n cách đám cung thủ Mông Cổ khoảng chừng hơn hai mươi bước mà thôi.

Lúc này liên tục có thêm cung thủ Mông Cổ gia nhập vào đội ngũ. Lúc này quân Mông Cổ tầng tầng lớp lớp, tư thế bắn đă cố định một chỗ. Trong mười tên th́ có chín tên xuống ngựa bắn, một tên ở lại dắt ngựa. Chưa nói ǵ là linh hoạt, nếu không có chiến thuật đột phá, chỉ sợ là quân trường mâu Đăng Châu sẽ bị bắn chết hết.

Tất cả các Thiên tổng, bả tổng đều lớn tiếng ra lệnh. Lính trường mâu để ngang trường mâu, mạo hiểm trong mưa tên sải bước chạy lên trước. Trong ṿng khoảng cách hai mươi bước, liên tiếp có người trúng tên ngă xuống nhưng rồi lỗ hổng đó liên tục lại có binh lính từ sau xông lên bổ khuyết. Trong cục diện này, bị địch nhân bao vây bốn bề, hơn nữa đối phương lại đang chiếm thế thượng phong, đang tiến hành tàn sát. Trong t́nh huống có thể nói đă lâm vào tuyệt cảnh, nếu như đổi là quân Minh , chỉ sợ cả đội h́nh đă hỗn loạn, chỉ chờ tới lượt ḿnh bị giết.

Nhưng binh lính quân Giao Châu doanh đă được huấn luyện và giáo dục để bọn họ không có suy nghĩ đó. Phản ứng đầu tiên của bọn họ chính là chiến đấu. Cho dù ta chết, ta cũng gỡ hoà vốn.

Sau khi bắn xong lượt tên thứ tư, cánh tay và bả vai các cung thủ bắt đầu có hiện tượng mỏi. Đám quân cung thủ Mông Cổ đang cần nghỉ ngơi và hồi phục, tuyệt đối không thể ngờ quân trường mâu Đăng châu lại xông lên đánh giết, v́ cánh tay mỏi nhừ và tâm trạng lúng túng khiến cho lượt bắn tên tiếp theo của quân Mông Cổ chậm hơn một chút.

Nhưng chỉ với khoảng cách mấy chục bước không thể tốn nhiều thời gian di chuyển. Chỉ trong nháy mắt quân Đăng châu đă tiến tới trước mặt quân Mông Cổ. Lúc này lính quân Đăng Châu ai cũng nhớ là phải lay động trường mâu ở mức độ tối thiểu để tiết kiệm sức lực, tất cả đều nghiến răng nghiến lợi, dựa theo động tác đâm đă được huấn luyện, tất cả hung hăng đâm mạnh trường mâu về trước, đương nhiên không thể thiếu câu nói tăng thêm sĩ khí “Giết!”.

Quân Đăng Châu ở tuyến ngoài đều theo thứ tự xông lên đánh giết theo mệnh lệnh, những binh lính xông được tới trước trận quân cung thủ cũng khá đông. Gần như chỉ trong nháy mắt. Tiếng hô “giết” gần như vang lên khắp nơi, dường như là lấn át tất cả những âm thanh khác trên chiến trường.

Quân cung thủ Mông Cổ chỉ mặc trên người áo giáp da thuộc. Đối với lực đâm của trường mâu mà nói th́ không có bất kỳ tác dụng bảo vệ nào. Cho dù là quân Bát Kỳ Mông Cổ, ngoại trừ những quư tộc cao quư c̣n những người khác cũng chỉ mặc áo giáp da thuộc mà thôi. Đối với áo giáp da thuộc, đâm trường mâu không gặp trở ngại ǵ hết.

Tiếng kêu gào nổi lên, theo sau đó là hàng loạt tiếng kêu thảm thiết. Các cung thủ với cung trong tay đương nhiên không thể nào chống chọi lại được với trường mâu đâm tới. Cho dù các cung thủ ở hàng thứ hai lập tức rút loan đao xuống chống lại quân trường mâu nhưng so với đ̣n tấn công tập thể này của quân Đăng Châu, những loại phản kháng đó coi như không có tác dụng.

Tiếng kêu la thảm thiết lại vang lên lần thứ hai. Quân Mông Bát Kỳ và kỵ binh Mông Cổ ở trước trận tuyến đă bỏ chạy tán loạn. Những kỵ mă liều mạng có thể chạy thoát xa ra bên ngoài nhưng trong lúc vội vàng, ngựa vẫn đang cọc lại nên không kịp tháo dây buộc ngựa khiến chúng đành phải chạy bộ ra bên ngoài. Lúc này cục diện trở nên vô cùng hỗn loạn.

T́nh h́nh Cánh phải khác rất nhiều. Ngoại trừ kỵ binh hàng thứ nhất xuống ngựa bắn tên, các hàng khác đều ngồi trên ngựa bắn loạn xạ nên một khi rút lui cũng rất nhanh chóng.

Nhưng bên cánh trái, sau khi các cung thủ quân Mông Cổ bị quân trường mâu Đăng Châu áp sát, có kẻ chạy thoát, có kẻ c̣n bắn tên chống cự, hay có kẻ cầm đao xông lên đánh nhau giáp lá cà với quân trường mâu.

Khi quân Đăng Châu mới xông lên th́ thế trận có vẻ tán loạn. Nhưng v́ ngày thường huấn luyện theo nhịp trống, dần dần quân Đăng Châu sắp xếp lại đội h́nh, dùng trận tuyến đấu với trận tuyến.

Vũ khí có uy lực từ xa chỉ có sử dụng từ một khoảng cách nhất định mới phát huy tác dụng. Khi gặp phải trường hợp đánh giáp lá cà đương nhiên trở thành miếng mồi cho quân trường mâu.

Sau khi có rất nhiều quân cung thủ Mông Cổ bị đâm ngă xuống, bên cánh tả bắt đầu trở nên quang đăng. Bây giờ th́ không c̣n quân Mông Cổ liều mạng xông tới. Tất cả những tên c̣n lại đều vội vàng nhảy lên ngựa nhanh chóng chạy khỏi trận đánh, thoát khỏi phạm vi sát thương của những quân Minh điên cuồng kia. Nhưng điều làm quân trường mâu Đăng Châu kinh ngạc là quân kỵ binh Mông Cổ vừa mới lên ngựa, chỉ quay ngựa lượn một ṿng nhỏ rồi ngay lập tức quay trở lại.

Lúc này ngựa không thể tiếp cận ở cự ly quá gần, chúng chỉ miễn cưỡng lập đội h́nh đối đầu với quân đăng Châu. Lúc này kỵ binh Mông Cổ có thể tấn công trở lại nhưng thực sự hiệu quả rất hạn chế, không thể dễ dàng bắn như khi bắn dưới đất, lại không tới gần được v́ chỉ tiến tới gần một chút là bị đâm chết.

Mặt trời càng ngả về tây. Trên b́nh nguyên, ánh nắng mặt trời không có ǵ che chắn, rất nhiều lính trường mâu quân Đăng Châu bắt đầu cảm thấy khó chịu. Từ khe hở đội h́nh quân Mông Cổ. ánh nắng mặt trời chiếu chói chang, rất chói mắt, ở xa đối phương hơn một chút là màn đen sẫm.

V́ để duy tŕ sự vững chắc của đại trận. Bên cánh trái quân Đăng Châu không dùng một doanh, hay hai doanh xông lên truy kích quân kỵ binh Mông Cổ, cũng không phải chỉ mấy hàng bên ngoài xông ra mà cả trận bên trái đột nhiên nhô lên, giống như là một con nhím đột nhiên xù lông, bắn ra ngoài.

Vành đai bao vây quân Đăng Châu bất ngờ đă bị đâm thủng lỗ chỗ, không thể h́nh thành trạng thái bao vây như trước. Các binh lính trường mâu và thống lĩnh Đăng Châu thở phào một hơi nhẹ nhơm. Rơ ràng quân cung thủ Mông Cổ ở phía trước đă bị đánh tan tác, đây lùi một h́nh thức tấn công mới. Tuy quân Đăng Châu bị thương vong nặng nề nhưng dù sao th́ cũng đă đẩy lui được quân Mông Cổ.

Sa cơ lỡ vận. Một số người có học trong quân Đăng Châu bắt đầu nghĩ tới từ này. Từ này dùng để chỉ quân Mông Cổ cũng đúng thế nhưng dùng với quân Đăng Châu th́ càng thích hợp hơn.

Ở mặt chính diện, sau khi bị hoả khí quân Đăng Châu quét sạch một đám, quân bộ binh Hán Bát Kỳ, Tam Thuận Vương và lính hỏa thương Triều Tiên vón cục với nhau lui lại. Triệu Năng vẫn có thể nắm giữ được quân đội của ḿnh nhưng thế công trước mặt không dừng lại. Quân khinh kỵ Mông Cổ sau một lúc nghỉ ngơi và hồi phục lạu bắt đầu tụ tập, chuẩn bị tấn công.

Xem ra A Ba Thái không muốn để cho quân Đăng Châu có thời gian để thở, Nói ǵ th́ nói A Ba Thái muốn dùng một lực lượng nhất định kiềm chế đối phương, khiến cho lực lượng bên ngoài của đối phương không dám có giây phút nghỉ ngơi.

Hai mắt Tham tướng Đăng Châu Triệu Năng vằn đỏ. Ngay lúc này trong tay hắn vẫn có nhiều lực lượng nhưng bị đối phương dùng thủ đoạn này chèn ép khiến bó tay bó chân. Bốn phía xung quanh đang phải chịu áp lực rất lớn nhưng binh mă ở trung tâm lại không có cách nào đi ra thay phiên được v́ lúc này thế trận đă éo lại quá dày đặc. Lúc này mà các doanh thay đổi vị trí của nhau là cực kỳ khó khăn.

Với t́nh huống như thế này, bên ngoài có rất nhiều kỵ binh tuần tra tới lui t́m khe hở của đại trận. Chỉ cần thay đổi một chút là lập tức gặp phiền phức, sẽ bị đối phương nhân cơ hội chộp lấy khe hở của trận, đột nhập vào trong trận như vậy th́ toàn bộ trận quân Đăng Châu sẽ tan nát.

Đây là khổ chiến mà cũng là huyết chiến. Ngay lúc này Triệu Năng đang tập trung tất cả tinh thần t́m ra phương pháp có thể đánh lui triệt để thế công của quân Thát trước mặt, khiến cho hắn có thể rảnh rỗi hơn điều động lực lượng, thay phiên và bổ sung.

Tinh thần Triệu Năng rất ổn định, lúc này hắn vẫn đang thực hiện phần công việc của một Đại tướng quân nhưng binh lính quân Đăng Châu và các quan quân các cấp từ trước tới nay mới chỉ trải qua quá tŕnh huấn luyện, lần đầu tiên rơi vào t́nh trạng khổ chiến trong một thời gian dài khiến cho bọn họ phần nào không chịu đựng được.

Lúc này bọn họ vẫn đang có thể chém giết nhưng trạng thái tinh thần của bọn họ th́ phải dùng hai từ “yếu ớt” để h́nh dung, giống như một cây cung đă được kéo căng hết móc, nếu tiếp tục kéo nữa th́ sẽ đứt cho dù trên các hướng binh lính vẫn dũng mănh xông lên chém giết.

Cánh trái của quân Đăng Châu bị ánh sáng mặt trời chiếu thẳng vào mắt khiến binh lính rất khó chịu. Cũng may vào lúc này khinh kỵ Mông Cổ cố lấy dũng khí tấn công đều đă bị đánh tản mát ra xa, trước mặt lính trường mâu chỉ c̣n là những thi thể.

Không ai chú ư tới một điều là lúc này đại đội kỵ binh Mông Cổ bao vây xung quanh bên ngoài đă ngừng di chuyển, chúng chia làm bốn hướng, hoặc là đứng lại, hoặc là tấn công.

Ở bên cánh trái, quân trường mâu Đăng Châu liên tục dùng trường mâu đâm quân kỵ binh Mông Cổ khiến cho bọn họ hiện nay rơi vào t́nh trạng y như đám lính Mông Cổ khi năy: họ cần nghỉ ngơi và hồi phục một thời gian ngắn th́ mới có đủ sức khoẻ để tiến hành chiến đấu tiếp.

Trên chiến trương lúc trước chỉ có tiếng trống, tiếng kèn và tiếng c̣i nhưng lúc này tất cả đă dừng lại, chỉ c̣n tiếng nhịp trống và tiếng kèn điều động quân lính của quân Đăng Châu vang lên trên chiến trường.

Đột nhiên vào lúc đó, hai tiếng tiêu kỳ cục vang lên, nghe như tiếng c̣i hơi vậy đó. Mặc dù lúc này chiến trường vô cùng ầm ĩ nhưng cũng khiến người khác cảm thấy cực kỳ chói tai.

Quân kỵ binh Mông Cổ đang tận lực chống đỡ ở trước trận nghe tiếng c̣i đó, giống như được đại xá, chúng cuống cuồng chạy về trận ḿnh.

Chẳng lẽ quân Thát không chịu được nữa, bỏ chạy sao? Những lính trường mâu quân Đăng Châu xông ra đánh nhau, đều nghĩ như vậy. Trong ḷng bọn họ thầm cảm thấy dễ chịu hơn nhiều nhưng sau khi tiếng vó ngựa tán loạn dần dần qua đi, bọn họ bắt đầu nghe thấy âm thanh trầm, nặng nề như tiếng sấm rền. Âm thanh đó quân Đăng Châu đă nghe thấy trong sương mù và sau này mới biết đó là âm thanh của rất nhiều đội kỵ mă cùng xông lên gây nên như một cơn động đất. Nhưng từ khi cuộc chiến bắt đầu tới giờ cũng chỉ mới có quân kỵ binh Mông Cổ, bây giờ âm thanh đó mới xuất hiện. Tại sao bây giờ mới xuất hiện?

Quân khinh kỵ Mông Cổ đột nhiên bỏ chạy khiến cho tầm nh́n ở Cánh phải quân Đăng Châu thông thoáng hơn rất nhiều. Ánh nắng mặt trời không c̣n ǵ ngăn cản chiếu thẳng tới. Theo bản năng mọi người đều nhắm mắt lại rồi mở mắt ra, nheo lại, ở phía đối diện, nơi vang lên âm thanh trầm thấp đó h́nh như có một bức tường đang chậm răi di động, hơn nữa lúc này tốc độ của nó bắt đầu nhanh hơn.

Ở khoảng cách hơi xa như thế này quan sát th́ chỉ có thể nh́n thấy một khối đen đen, mơ hồ như một “bức tường. Quân trường mâu Đăng Châu ở tuyến đầu đều cảm thấy chiến trường như đột nhiên yên tĩnh cả lại. Nhiều người kiên tŕ mở to mắt để đánh giá t́nh h́nh chiến trường.

“Là quân Thát. Là kỵ binh quân Thát!”. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK