Mục lục
[Dịch] Thuận Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lý Mạnh cười khan mấy tiếng, chậm rãi nói:

- Bá phụ, cháu không tin vận khí nhưng lần này chẳng lẽ thực sự nhặt được bào bối rồi ư?

Trong quân Sơn Đông thiếu nhân tài, trong thủy quân càng như thế, Đặng Cách Lạp Tư ở Tây Ban Nha là lính đánh thuê, đương nhiên cụ thể thế nào không ai trả lời khẳng định được. Giao Châu doanh chẳng thể sang đó kiểm tra sự thực.

Nhưng Đặng Dương Nhân so với những người khác như đám hải tặc thủ hạ của Dương Tứ, còn biết nhiều hiểu rộng hơn mà hắn cũng khá biết chiến đấu, hiện giờ làm phó thống lĩnh thủy doanh một cách chói lọi, dù là Dương Tứ hay là quan binh thủy doanh đều phục hắn.

Quan binh tầm thường làm được tới thiên tổng đã là tới hạn, thăng lên nữa cực kỳ khó khăn, nhưng Đặng Dương Nhân chỉ biết chân đấm tay đá mà lại làm tới phó thống lĩnh.

Cấp bậc của thủy doanh cao hơn bộ doanh. Đặng Dương Nhân làm phó thống lĩnh so với thiên tổng bình thường còn cao hơn nửa cấp, thực sự làm nhiều người buồn bực. cứ như thủy doanh tự thành một hệ thống, nhưng mọi người chỉ nói sau lưng thôi, không có xung đột thực sự gì.

Mãn Thanh cho dù cũng có thuyền, hơn nữa có Khổng Hữu Đức. Thượng Khả Hỉ mang thủy thủ tới, nhưng năng lực hàng hải vẫn rất yếu, điều Lý Mạnh lo lắng là Mãn Thanh có thể tổ chức một đơn vị thủy quân ở Kim Châu, rồi đánh tới, nếu tên hán gian Khổng Hữu Đức có thể ngồi thuyền đi, có quỷ mới biết bọn chúng có ngồi thuyền về hay không.

Cho nên cả một dải Đăng Châu bố trí thủy doanh phòng ngự, hơn nữa tiêu rất nhiều tiền vào chiến hạm trong sự khó hiểu của nhiều người.

Hiện giờ có thể nhìn ra về sau Mãn Thanh bế quan tòa cảng, rốt cuộc nguyên nhân từ đâu, Mãn Thanh dù có thuyền nhưng dùng rất ít, đám thủy thủ Tam Thuận Vương và Tục Thuận Công đều bị điều tới nội địa làm lính.

Quan binh thủy doanh vốn hết sức cẩn thận, song về sau ngày càng chẳng kiêng dè gì, thậm chí đưa thuyền tới tận gần Liêu trấn, theo kết quả quan sát của bọn họ, phòng ngự ven biên của Mãn Thanh sử dụng thuyền bè của người Triều Tiên, hơn nữa khống chế rất nghiêm, không cho phép rời bờ quá xa.

Nghe đồn là Thát Đát sợ người Triều Tiên ngả về Đại Minh , thuyền đi quá xa sẽ chạy mất, lời này không biết đồn đi thế nào. dù sao hiện giờ đại quân Thát Đát xuất chinh, đều phái điều động lính cầm súng của Triều Tiên, trong pháo binh của Mãn Thanh cũng có không ít người Triều Tiên.

Thủy quân Mãn thanh không dám khinh xuất, làm thủy doanh Giao Châu doanh nhẹ nhàng không ít, Đặng Cách Lạp Tư bệnh lười nổi lên, gần đây đã hai lần xin nghỉ phép về nhà rồi.

Thân là quan tướng, dưới cục diện này dù uy hiếp với thủy doanh không lớn, song sao có thể nhàn nhã như vậy, Lý Mạnh chuẩn bị trách móc hắn một phen, không ngờ lần này khéo vậy, tiện thể hỏi hắn người “tới từ lính đánh thuê Châu Âu” chuyện của Âu Mạn.

- Trừ trường mâu và súng ra, những binh khí khác đều có thể bỏ đi rồi.

- Người cầm cờ phải đứng trong đội ngũ, hắn phải xem quân kỳ là sinh mạng của mình.

- Lính cầm súng khi chiến đấu, phải tranh thủ xếp trận trước, luân phiên xạ kích.

- Tác dụng hỏa pháo chủ yếu là áp chế hỏa pháo đối phương, sau đó mới là đối phó với đội ngũ của đối phương.

- Trận địa hỏa pháo của đối phương trừ dùng hỏa pháo áp chế ra, còn phải dùng kỵ binh đối phó, kỵ binh khi xông vào đội pháo binh, giết chết pháo binh và phá hỏng các loại công cụ.

- Động tác bắn súng phải tiêu chuẩn mỗi một động tác phải phân thành nhiều phần, tiến hành huấn luyện kỹ càng, để mỗi một động tác đều đạt tiêu chuẩn hết sức có thể. Đối với điều này, phải có sách tranh để học tập, kết quả tiến hành tiêu chuẩn hóa huấn luyện, chính là tận dụng hết khả năng làm đội ngũ lính cầm súng thêm dày đặc, tăng cường uy lực của súng đạn.

“Trước khi chiến đấu, nếu như có thể nhất định phải phái kỵ binh thọc sâu vào cánh trái của đối phương.”

Đủ các loại ý kiến, có cái không thích hợp với Giao Châu doanh, nhưng lại làm Lý Mạnh mở rộng thông suốt, cải tiến không ít cho Giao Châu doanh.

Những lời này đều là vị lính đánh thuê tới từ Saxony công quốc Germany nói, Lý Mạnh là người cầm quân, có rất nhiều ý tưởng hoặc tới từ kinh nghiệm tri thức hiện đại, hoặc ý tưởng bất ngờ, những suy nghĩ và sáng kiến đó có phù hợp với chiến trường không, trừ thảo luận trong trong phạm vi quan quân, còn phải kiểm nghiệm trong diễn tập.

Cái gọi là “thực nghiệm doanh”’ chính là không dựa theo thể chế của Giao Châu doanh, mà là đại doanh có hai nghìn người, chia làm hai bộ phận, một phe màu đỏ, một phe màu xanh, sắm vai các nhân vật trên chiến trường, kiểm tra hiệu quả của những sáng kiến kia.

Thực nghiệm doanh hoàn toàn do cựu binh tạo thành, thuộc về sự thống lĩnh của Vương hải, bình thường mà nói, Âu Mạn tự xưng hiểu các loại kỹ thuật đó, thì trước tiên phái tới thực nghiệm doanh, xem hiệu quả thế nào, xem xem là nhà mạo hiểm lớn tiếng nói càn, hay là quân nhân thực sự.

Ở nơi đại quân trú đóng thương hội Linh Sơn đều có phân nhánh, một là mua sắm quân nhu, vận chuyển cung cấp nhu yếu phẩm, hai là giám thị và báo cáo, coi như là nhân viên tình báo bán công khai.

Thực nghiệm doanh địa vị đặc thù, người của thương hội Linh Sơn là người thu thập các loại kiến nghị, diễn tập ứng phó.

- Ngươi thấy thế nào?

Lý Mạnh hỏi Đặng Dương Nhân đang đứng nghiêm trang, Đặng Dương Nhân không biết tiếng Hán vừa rồi Viên Văn Hoành đọc cho hắn nghe một lượt.

Nghe thấy Lý Mạnh hỏi Đặng Cách Lạp Tư vẻ mặt biến đổi như dang đấu tranh tư tưởng gì đó, đợi một lúc Lý Mạnh có chút bực bội không nhịn được nói:

- Ngươi sợ cái gì, ta dùng ngươi không phải vì ngươi là người Tây Dương, mà bởi vì ngươi có khả năng, ít nhiều hiểu được vài thứ, có thể liều mạng cho Giao Châu doanh ta, ngươi trù chừ có phải là sợ Âu Mạn tới giành chén cơm của ngươi? không cần phải nghĩ nhiều, hắn là hắn, ngươi là ngươi, cứ nói là được.

Lý Mạnh nói câu này hơi nặng, nhưng Đặng Dương Nhân nghe thấy tâm tình được thả lòng, lúc này mới phát hiện ra trán đã lấm tấm mồ hôi.

Đặng Dương Nhân thường ngày cười đùa cợt nhả, nhưng bản lĩnh chọc cười lúc này biến mất hút. chần chừ rồi nói:

- Đại soái, tiểu nhân rời khỏi phía tây đã mười năm rồi, điều mà Âu Mạn nói tiểu nhân không hiểu nhiều lắm, nhưng biết hắn nói rất có lý, nhưng khác với những điều tiểu nhân nhìn thấy khi làm lính đánh thuê, trước kia ở Châu Âu, tiểu nhân nghe người ta nói từ sau khi đội ngũ trường mâu hình vuông của người Thụy Sĩ xuất hiện, ứng dụng đội hình cho các loại vũ khí được các quốc gia mày mò phát triển, trong mười năm, thậm chí là trong mấy năm hoặc một năm, cách thức chiến đấu sẽ có đôi mới, có nhiều thay đổi mang tính cách mạng.

Thụy Sĩ là tiếng mẹ đẻ của hắn, nhưng chẳng ai để ý, Đặng Dương Nhân dừng lại một chút, thấy Lý Mạnh nghe rất chăm chú. mới thả lỏng nói:

- Tiểu nhân tới sớm, Âu Mạn tới muộn, mấy năm qua Châu Âu đủ có biến hóa rất lớn rồi, những điều hắn nói, tiểu nhân nhớ khi phục dịch trong quân, quan quân phía trên cũng đã nói qua với tiểu nhân.

Đặng Cách Lạp Tư dù trả lời không khẳng định, nhưng nói những kiến nghị này rất có đạo lý, không phải là nói xuông, trong lòng Lý Mạnh mừng thầm, nghĩ có một người như vậy gia nhập, quân đội của mình sẽ được hỗ trợ rất nhiều. Lý Mạnh lại hỏi:

- Ngươi thấy Âu Mạn năm đó sẽ có cấp bậc gì?

- Hồi bẩm đại soái, theo cách nói của Giao Châu doanh cũng ta, quân đội cơ sở của bên tiểu nhân cũng cùng loại với doanh, chỉ có điều người mỗi doanh nhiều hơn theo tri thức mà Âu Mạn nắm được mà xét, có lẽ là quan quân cấp bậc thiên tổng hoặc cao hơn.

Lý Mạnh gật đầu, miệng nở nụ cười, nhưng nhìn thấy Đặng Dương Nhân còn có lời chưa nói hết, tỏ ra lượng lự, liền nói:

- Có gì cứ nói thẳng ra đi, đừng ngại gì cả.

- Chuyện này...đại soái, công quốc Saxony này ở bên tiểu nhân thanh danh cực kém, cướp bóc đốt phá, vong ân phụ nghĩa, là chuyện như cơm bữa, loại phẩm chất này không đáng người ta tín nhiệm.
s Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK