Mục lục
[Dịch] Thuận Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Minh Thái Tông Chu Nguyên Chương sau khi xây dựng lên Đại Minh, tôn sùng nho sĩ. nói là thiên tử và sĩ tử cùng nhau trị thiên hạ. kết quả là đến thời Kiến Văn Đế. đám thuần nho Hoàng Tử Trừng và Tề Thái nắm giữ triều chính, kết quả là Minh Thành Tổ Chu Lệ phát động chiến dịch bình nạn. Phiên Vương tay nắm binh quyền lại không có một ai xuất binh cần vương.

Rồi sau đó nữa đến tận những năm Sùng Trinh hiện giờ. nho sĩ văn thần đều áp đảo hơn so với võ tướng và hoạn quan trong triều, các đời hoàng đế của Đại Minh, từ hoàng đế trị vì thiên hạ, cho đến hoàng đế cùng sĩ tử trị vì thiên hạ. cục diện hiện này gần như sắp thành chỉ mình sĩ tử trị vì thiên hạ rồi.

Làm thế nào để nắm bắt được thái độ vừa phải đối với văn nhân sĩ tử, đối với Lý Mạnh mà nói quả thực là một sự khảo nghiệm. ít nhất là ở thái độ đối đãi với Khúc Phụ. sự ưu đãi khoan dung của hắn liên bị người ta xem là sự sợ hãi. ở sự đấu tranh về lợi ích này, Khổng phủ bị những món lợi vốn dĩ không thuộc về mình làm cho hoa mắt. bắt đầu tiến hành sự khiêu khích một cách ngu xuẩn.

Nhưng về việc này. Khổng phủ cũng không thể gióng trống khua chiếng phát động dư luận để đấu tranh với Lý Mạnh, hậu duệ của thánh nhân đi buôn muối lậu. điều này quả thực quá sức buồn cười.

Nhưng có một số việc ở trên quan trường là bí mật chỉ được hiểu ngầm trong lòng, nếu đã là đồng ý kết thông gia với binh bộ thượng thư Trần Tân Giáp, vị binh bộ thượng thư này tự nhiên cũng sẽ phải làm một số việc gì đó.

Lại nói quay trở lại. nếu như danh tiếng của Lý Mạnh ở Sơn Đông giống như của Tả Lương Ngọc ở Hà Nam hoặc Hạ Nhân Long ở Thiểm Tây, chắc chắn bất luận là Khổng phủ hay là binh bộ thượng thư Trần Tân Giáp đều sẽ không dám làm gì với hắn. nhưng danh tiếng hiện nay của Lý Mạnh trong thiên hạ là “Loại dung tục tầm thường” vẫn được xem là hiền hòa khiêm nhường, không hiểu những sự việc trên quan trường. Tức là nói hắn ít khi làm những chuyện sai vẫn xem là cung kính nghe lời triều đình, nhưng lại ít hiểu biết về một số quy tắc của quan trường.

Điều càng thú vị là, hiện nay Lý Mạnh xuất thân ti tiện, là một quân hộ lập nghiệp từ việc buôn muối lậu, thân phận này của hắn đương nhiên là bị người ta khinh thường, hiện nay là thời văn thần chuyẻn quyên Đông Lâm vi tiên, các võ tướng được thái giám đề bạt chắc chắn sẽ bị người cả thiên hạ khinh thường. Không những thế thái giám mà hắn dựa vào còn là một thái giám đã thất thế, bị đại thái giám của Tư Lễ Giám hiện nay và thái giám trấn thủ Nam Kinh xem như kẻ địch.

Mấy thứ này cộng gộp vào nhau, ấn tượng trong giai cấp quyền lực của Lý Mạnh chỉ cần nghĩ cái là có thể đoán ra, Lưu Trạch Thanh chẳng qua là đến thành Đăng Châu trước, vừa đến liền có quan hàm tả đô đốc. tổng binh Tào Châu, các đại công liên tiếp của Lý Mạnh nếu như được phong chức theo lệ thường, thì hiện giờ chỉ sợ là đã được phong tước vị rồi.

Kể cả những người từng giao chiến với Lý Mạnh, còn có những người được chứng kiến binh uy của Lý Mạnh đều biết được sự lợi hại của hắn. không dám có điều gì xúc phạm. Nhưng đại đa số các đại quan đều thường cho rằng Lý Mạnh không thể trụ được lâu ở Sơn Đông, một kẻ vừa không phải xuất thân con nhà võ tướng, lại không có trọng thần nào che chớ. thì làm sao có thể lâu bền được.

Từ khi Lý Mạnh dựng nghiệp đến giờ. cũng là rất ít khi rời Khỏi Sơn Đông, lúc nào cũng chỉ là chuyên tâm cho vùng trời đất nhỏ một phương này của mình, hắn căn bản là không có qua lại gì với những đại thần trong triều, sự hiểu biết về hắn của những đại thần trong triều cũng chỉ là nhìn thấy qua các bản tấu chương và văn kiện các bộ. căn bản là không cảm thấy hắn có chỗ nào hơn người.

Còn về Khổng phủ. thuộc vào dạng ếch ngồi đáy giếng, coi trời bằng vung, xem sự khoan dung của người khác thành sợ hãi. trên đòi trước giờ không thiếu những kẻ hồ đồ như chúng.

Giữa tháng chạp. Khổng phủ phái người đưa thư đến kinh thành. bên phía kinh thành cũng là đang bận bịu chuẩn bị đón năm mới. chắc là kể cả có hành động gì thì cũng phải đợi đến sau năm mới mới tiến hành.

Sơn Đông lại hồi phục lại sự bình yên tạm thời, nhưng ở Nam Trực Lệ lại có một chuyện đại sự xảy ra. sở dĩ gọi nó là đại sự. là do tất cả các quan viên trên dưới của Nam Kinh đều có liên quan đến chuyện này.

Danh gia vọng tộc của Dương Châu là Phương thị. tố cáo quân binh của vệ sở Từ Châu buôn muối lậu. xúc phạm nghiêm trọng đến luật pháp về buôn bán muối của triều đình...

Quả thực là chuyện đại sự va. vọng tộc Phương thị của Dương Châu là hào thương Dương Châu đời đời nhận thầu việc tiêu thụ muối quan, là ông chủ lớn được mệnh danh là “Muối Lưỡng Hoài mười thì Phương gia có năm”.

Trong thành Nam Kinh hễ là quan viên văn võ có tiếng nói. có ai là chưa từng nhận tiền hiếu kính thường lệ của Phương gia. còn cả những quan viên khói nghiệp bằng hai bàn tay trắng đó nữa. nếu như không có sự giúp đỡ về tài chính của Phương gia. thì làm sao có được ngày hôm nay.

Phương gia lại có không ít thân bằng cố hữu làm quan trong triều và địa phương, một gia tộc lớn như thế này. lời nói ở Nam Trực Lệ là vô cùng có trọng lượng. Phương gia đến tố cáo. vậy thì mọi người không thể không xem trọng.

Càng huống hồ vụ việc mà ông ta tố cáo. quả thực là quá sức kinh thiên hãi tục. quân binh của vệ sở Từ Châu buôn bán muối lậu. quân binh của vệ sở làm những việc như thế này. hoàn toàn không phải là hiếm, quan binh của Đại Minh đừng nói là buôn muối lậu. đến làm thổ phỉ cũng là có không ít. nhưng những chuyện như thế này có rất ít người lôi ra để nói chuyện.

Nhưng lần này thì bị lôi ra để nói rồi không những thế người đến tố cáo còn là Phương gia. vậy thì càng không thể xem thường. Theo lý mà nói những vụ việc có liên quan đến muối thì cần phải đến ti diêm chính của Hải Châu để tố cáo trước, nhưng đối tượng mà Phương gia tố cáo là quan binh của Từ Châu, ti diêm chính căn bản là không thể quản hạt. cho nên sự việc mới bị đẩy lên Nam Kinh.

Dân kiện quan, có lý thì dân cũng sẽ bị định tội ba phần, nhưng người kiện là Phương gia của Dương Châu, cho nên mọi người cũng là cho qua chuyện đó.

Sự thất bại của quan binh Từ Châu khi giao đấu với hải tặc tại thành Hải Châu đã là làm cho chúng mất mặt vô cùng, cộng thêm việc sau khi binh mã của Sơn Đông tiến vào Lưỡng Hoài, nam bắc Từ Châu đều có binh mã của Sơn Đông trấn thủ. những binh mã của Từ Châu này cũng theo đó không được sử dụng nhiều nữa.

Tình thế ở vùng Hà Nam và Hồ Quảng là tương đối khẩn cấp. để cho binh bộ thượng thư Nam Kinh, thái giám trấn thủ Nam Kinh và thủ bị Nam Kinh bắt đầu đề bạt những binh mã của Từ Châu đến những nơi nguy cấp. hiện giờ những quân binh lưu lại ở Từ Châu và đóng ở xung quanh chỉ là một vệ sở rách nát - Đãng Sơn Vệ.

Vệ sở này khi thành Hải Châu đánh nhau với bọn hải tặc của Dương Tứ là bị tổn thất lớn nhất, do binh lực của Giang Bắc Nam Trực Lệ là cực kỳ căng thẳng, cho nên không có được sự bổ sung, lúc điều binh các vị đại lão cũng là không muốn điều động cái vệ sở chẳng có sức chiến đấu gì này.

Từ Châu chỉ còn lại đội binh mã này. một đội ngũ không đến 2000 người, nhưng chiếu theo quy tắc cũ của Đại Minh, đều để đấy không quan tâm.

Lần kiện cáo này của Phương gia. có thể nói là nhân chứng vật chứng đầy đủ, nhìn những chứng cứ này cứ gọi là chứng cứ phạm tội rành rành, muốn cãi cũng không thể cãi.

Số tiền hiếu kính hàng năm hàng tháng không phải là bỏ ra một cách vô ích. quan địa phương báo lên trên, các quan viên của Nam Kinh đều vứt đấy không thèm để ý. nhưng Phương gia báo lên trên, mọi người lập tức trở nên thận trọng, còn phải hợp bàn với nhau để cho một câu trà lời.

Các quan viên binh bộ trong thành Nam Kinh cũng ngấm ngầm cho người đến hỏi Phương gia. nói là chuyện này cho qua đi. Đãng Sơn vệ sở đó kể cả là có ra sức liều mạng buôn muối lậu thì cũng không thể bằng một góc nhỏ của Phương gia. hà tất phải so đo tính toán với chúng?

Ai ngờ Phương gia lần này cắn chặt răng, nói là nếu như quân binh của cả Nam Trực Lệ này đều đi buôn muối lậu. vậy Phương gia chúng tôi còn có đường sống không, bắt buộc phải bắt những tên điển hình này để trị tội. làm gương cho kẻ khác.

Tên quan viên ngấm ngầm đến hỏi đó cũng là từng nhận bạc của Phương gia. còn là chịu không ít ân huệ của Phương gia. nghe ân chủ nói như chém đinh chặt sắt như vậy. cũng là không dám tiếp tục khuyên can.

Nhưng các quan viên của Nam Kinh hợp bàn với nhau cũng không tìm ra được giải pháp gì hợp lý. thái giám trấn thủ Nam Kinh Lô Cửu Đức cũng từng sống ở Hồ Quảng và Phụng Dương, hắn biết binh mã của vùng Phụng Dương. An Khánh không thể tùy tiện điều động, cũng như vậy. binh mã của Nam Kinh cũng không thể động đến. tính toán ra. xung quanh Nam Trực Lệ đã không còn binh mã có thể dùng.

Số binh sĩ chưa đến 2000 đó của Đãng Sơn vệ sở ở Từ Châu, suy nghĩ đắn đo cả nửa ngày trời mà không biết phải làm thế nào. mọi người không dám phái một quan văn đến để điều tra vụ việc này. những binh sĩ đầu to này hiện giờ. nếu như bị bức ép quá cũng sẽ tạo phản, đến cuối cùng thì triều đình cũng không biết phải làm thế nào với những quân binh làm phản này, còn truy cứu tội của quan văn điều tra xét hỏi.

Bí quyết trên quan trường là ai cũng không muốn phát biểu ý kiến, tránh phải gánh trách nhiệm, bên đó Phương gia thúc giục sát đít. bên này mọi người lại ở vào thế bí. cục diện nhất thời trở nên căng thẳng....

Lúc này, binh bộ thị lang Nam Kinh là Ngô Gia Vệ lại một lần nữa đứng ra. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK