Mục lục
[Dịch] Thuận Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhưng những điều hắn nhìn thấy rõ ràng là không bằng Chu Diên Nho. một võ tướng có khiêm nhường thận trọng hơn đi chẳng nữa. chỉ cần thực lực không bị tổn hại. thì triều đình không bao giờ có thể làm gì được anh ta, kiểm kê binh mã. thăng chức cho thân tín của anh ta, các thủ đoạn này dùng với đối phương, còn hi vọng đối phương sẽ ngoan ngoãn nghe lời mình điều động thay đổi địa điểm đóng quân, đúng là nực cười.

Bên phía tổng binh Sơn Đông Lý Mạnh không nóng không lạnh, chiếu theo lễ nghi và trình tự để trả lời lại triều đình rằng “lão tử đếch đi đâu cả. chúng mày làm gì được ông”. Triều đình và binh bộ thượng thư hoàn toàn không làm gì được hắn đại quân của đối phương đóng quân ở đó. chẳng nhẽ còn có thể dùng càng nhiều quan binh hơn đến để cưỡng chế đối phương đổi nơi đóng quân chắc. còn về việc dùng quân lương để chặn họng chẳng hạn thì càng là CMN chết cười, đã gần mười năm các ngươi chưa phát cho Lý Mạnh ta một đồng một cắc tiền quân lương nào. ngươi cho rằng ông thật sự quan tâm đến số tiền quân lương đó ư?

Tên Tiêu thái giám nghe Lý Mạnh nói một cách đường hoàng về lý do hắn không nghe chỉ ý. Tiêu thái giám không dám phản bác lại nửa câu. chỉ là đứng đó mỉm cười lắng nghe, thần sắc vô cùng cung kính.

Tuần phủ Nhan Kế Tổ và tổng binh Sơn Đông Lý Mạnh, sau khi tiếp chỉ xong liền trực tiếp rời đi. họ cũng không cần thiết phải ở nơi này lâu hơn.

Thấy những người này rởi khỏi chính đường nơi tiếp chỉ. trong phòng chỉ còn lại Tiêu thái giám và các cẩm y vệ hộ tống. Tiêu thái giám lúc này mới kéo kéo vạt áo phía sau của mình, thở một hơi dài khượt. tự chế giễu mình, nói:

“Công việc truyền chỉ này quả thực là không dễ dàng, sau lưng bị mồ hôi thấm ướt cả rồi có điều vẫn xem là xong xuôi, mấỵ huynh đệ chúng ta tranh thủ thời gian về kinh thành, ở đây ở thêm một ngày ta cũng cảm thấy không tự tại”.

Mấy người cẩm y vệ bên cạnh đang định mở miệng phụ họa thêm mấy câu. nhưng đều đồng loạt ngậm miệng lại. nháy mắt ra hiệu cho Tiêu thái giảm. Tiêu thái giám quay đầu lại nhìn, thấy Viên Văn Hồng đang bước vào trong.

Tiêu thái giám lập tức cảm thấy trong lòng loạn lên, nghĩ thầm mấy câu nói vừa nãy. nếu như để đối phương nghe được thì sẽ rất không hay. nhưng Viên Văn Hồng hoàn toàn không nhắc đến chuyện vừa nãy hắn nói những gì. cười hihi. nói:

“Khâm sai đại nhân, lần này ngài đến đây. đúng là đến rất đúng lúc, đại soái nhà chúng tôi ngày mai nạp thiếp, các ông đến vừa khéo làm khách quý được mời. lần này cũng không có khách bên ngoài đến. mấy người các vị đúng là vừa khéo”.

Vừa nghe đến chuyện nây. Tiêu thái giám lờ mờ hiểu ra tại sao mình được đối đăi tốt như vậy trên đường, tham gia hỉ sự của người khác, rượu ngon thịt ngon chắc chắn là không chạy đâu được, càng huống hồ một người có thân phận địa vị cao như Lý Mạnh, chắc chắn sẽ không tiếc tiền lì xì lễ vật. quả nhiên Viên Văn Hồng lại vừa cười vừa nói:

“Phong bao với tiền lễ thì cũng xin miễn, đại soái nhà tôi có nói. nếu như đã đến đây tức là có duyên phận, ở đây chúng tôi cũng là có mấy đồng trà nước ngựa xe cho các vị”.

Được, có rượu thịt ăn, có náo nhiệt để xem. lại còn có tiền cầm về, chuyện tốt như thế này. cả đám người Tiêu thái giám lập tức cảm thấy hình tượng của Lý Mạnh bồng chốc biến thành thân thiện hơn rất nhiều, hóa ra là một người tốt.

Viên Văn Hồng nói một cách khách khí:

“Nếu đã là khách quý của đại nhân nhà tôi ở trong nhà trọ có chút hơi sơ sài. đại soái nhà tôi có dặn dò. chuẩn bị cho các vị nhà khách tốt nhất của thành Tế Nam này. các vị đến đó nghỉ ngơi nha”.

Chuyện tốt nối tiếp nhau đến. những người có xuất thân vốn dĩ không cao như Tiêu thái giám và các cẩm y vệ chỉ ý thì truyền xong rồi, công việc cũng là hoàn tất rồi còn được tham gia một lễ cưới lớn như thế này. ai nấy đều vui mừng hớn hờ. cả đám người cũng là không còn thể thống gì cả. hô lên rồi bước ra ngoài theo Viên Văn Hồng.

Tiêu thái giám và Viên Văn Hồng đi đầu. kéo giãn một khoảng cách với những người phía sau. Viên Văn Hồng hơi hạ thấp giọng xuống, vừa cười vừa nói:

“Nghe người ta nói Tiêu công công và lão thái gia của soái phủ chúng tôi từng có giao tình?”.

Lão thái gia của soái phủ. tự nhiên chính là nhắc đến lão thái giám Lưu Phúc Lai. lão thái giám bị kéo xuống từ vị trí thái giám trấn thủ Nam Kinh, cách chức thành thường dân. Lúc thân không quyền không thế. được “đứa cháu” làm đại tướng là Lý Mạnh nhận nuôi dưỡng. Nghênh đón vào trong nhà hiếu thuận phụng dưỡng. Thái giám kể cả là có quyền lực thông thiên, nhưng đến khi già thường là cô đơn không chỗ nương tựa. cho nên đều đi làm những trò như là thu nhận nghĩa tử.


Nhưng những tên nghĩa tử này thường đều những tên tiểu nhân hám lợi. căn bản là không dựa giẫm được gì. cho nên sự may mắn của lão thái giám Lưu Phúc Lai. được truyền tụng rất rộng trong triều đình, đều nói là Lưu Phúc Lai kiếp trước tích đức tích được đến mức độ nào mà kiếp này lại có được sự may mắn như vậy. ngay đến đại thái giám Vương Thừa Ân cũng từng nói với các thân tín của mình rằng:

“Lưu Phúc Lai hiện giờ tuy không bằng một bạch đinh, nhưng lại là có phúc hơn ta rất nhiều”.

Không những thế trong nội đình còn là nơi luận tư cách để xếp cấp bậc, Lưu Phúc Lai xét cho cùng thì cũng là đại nhân vật từng đảm nhiệm chức vị thái giám chấp bút của Tư Lễ Giám và thái giám trấn thủ Nam Kinh, tên Tiêu thái giám này là nhân vật vô danh tiểu tốt. đây xét cho cùng cũng là địa bàn của đối phương, không những thế nói ra thì lúc hai người ở kinh thành cũng quả thực là từng có qua lại với nhau.

Tiêu thái giám vội vã khách khách khí khí nói:

“Hai chữ công công quả thực không dám nhận, lúc tôi còn ở trong nội đình học viết chữ. Lưu công công đã chỉ điểm dạy dỗ cho tôi không ít. đến nay vẫn là cảm thấy lợi ích thu được là không ít. lúc nào cũng muốn có cơ hội được báo đáp tạ ơn. nhưng tôi cũng là chẳng ra làm sao. đến nay vẫn là bộ dạng như thế này. hihi..

Câu nói này được nói ra. hai bên tự nhiên liền trở nên thân thiết với nhau hơn rất nhiều, Viên Văn Hồng cười cười, không quan tâm đến sự khách khí của Tiêu thái giám, tiếp tục hỏi:

“Trong nhà Tiêu công công có người thân ở không?”“.

Tiêu thái giám lờ mờ cũng là doán ra được đối phương đang muốn nói gì. nhưng cũng là không dám chắc lắm. hắn có chút hưng phấn, không ngờ mình lại có cơ hội được mua chuộc như thế này, lập tức cố gắng hết sức có thể giả vờ trấn tĩnh, nói:

“Tôi là người Nhiệm Khưu. lúc nhỏ nhà nghèo, liền tìm người quen đưa tôi vào cung, huynh trưởng của tôi năm ngoái bị mắc bệnh phổi qua đời. chị dâu nuôi hai đứa con một nam một nữ. cuộc sống rất gian nan. Tôi tuy có tiếp tế cho họ. nhưng đến tự chăm sóc cho mình cũng chưa chắc đã chăm sóc được....aizzz, đó là hương hỏa của Tiêu gia chúng tôi va”.

Viên Văn Hồng trên mặt lúc nào cũng nở nụ cười ôn hòa, nghe thấy Tiêu thái giám nói như vậy. nét cười càng là đậm hơn mấy phần, quay đầu lại nhìn, cẩm y vệ và những quan sử của doanh trại Giao Châu đang nói chuyện vui vẻ với nhau, không có ai để ý đến bên này, Viên Văn Hông hơi giảm tiếng xuống, nói:


“Nhiệm Khưu là nơi mà thường xuyên có quân đội qua lại. không thái bình mà cũng rất nghèo. ở Sơn Đông mấy năm này niên cảnh không tồi. chi bằng chuyển đến Sơn Đông sống, cũng là dễ chăm sóc hơn. ông và lão thái gia cũng là từng có giao tình, đây cũng là mối quan hệ người nhà mình, chắc chắn sẽ không đối xử tệ bạc với lệnh tẩu và điệt tử điệt nữ”.

Nếu như là những đại thái giám có chút quan chức, những lời này của Viên Văn Hồng chắc chắn sẽ làm đối phương hoài nghi, nghĩ thầm không biết họ mua chuộc như thế này là vì điều gì.

Nhưng tên Tiêu thái giám này vốn dĩ xuất thân bần cùng, do ném xúc xắc bị thua nên mới được phái đến Sơn Đông này. thời đại này ai cũng đều rất xem trọng việc truyền giống nòi duy trì hương hỏa, tên Tiêu thái giám này nào sẽ nghĩ ra được có gì cổ quái, ra sức đồng ý.

Nhưng những lời của Viên Văn Hồng sau khi nói xong. Tiêu thái giám chần chừ một hồi. sau đó mở miệng nói:

“Điệt tử đó của tôi nhìn nó thông minh hơn người, sau khi đến Sơn Đông liệu có thể sắp xếp cho nó đi đọc sách, viết chữ không?....”.

Nghe thấy lời này Viên Văn Hồng liền thở phào một hơi nhẹ nhõm, vẫn cho rằng đối phương sẽ để xuất điều kiện không thể tiếp nhận nào đó. một yêu cầu nhỏ như thế này. trường công ở trong điền trang cũng có thể đáp ứng được, điệt tử của Tiêu thái giám này. thậm chí có thể vào trường tư thục phục vụ bình dân. quả thực là quá đơn giản.

Lập tức ra sức đáp ứng. Tiêu thái giám lúc này mới tâm mãn ý túc, bên phía doanh trại Giao Châu làm đầy đủ mọi việc như vậy. chắc chắn là có yêu cầu đối với Tiêu thái giám, đến lúc đó tự nhiên là sẽ đề xuất ra. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK