Đại soái, thế tử Khổng Tự Lễ của phủ Diễn Thánh Công bái kiến.
Cùng với tiếng truyền báo bên ngoài trong một căn phòng ở trang viên huyện Ninh Dương. Lý Mạnh và Khổng Tam Đức đối diện với nhau.
Từ sau khi vào Duyệt Châu, quan viên lớn nhỏ liên tục tới cầu kiến, hai bên đều giả tình giả ý khách sáo một phen.
Có thể được Lý Mạnh khách sáo đối đãi, quan viên Duyệt Châu bị lãnh đạm bao lâu đã sung sướng lắm rồi, nam chinh tuy tự tin tất thắng, nhưng vẫn phải ứng phó với đám quan viên địa phương không tác dụng gì này, tránh tới lúc lại rước thêm phiền toái.
Sau khi khách sáo bề ngoài với đám người này xong, Lý Mạnh chuẩn bị toàn lực nam hạ trong lộ trình còn lại.
Hành động của binh mã Sơn Đông gây áp lực lớn cho liên quân, tin tức trước kia vốn đã làm bọn chúng sau khi hạ được Nhữ Châu không dám đông tiến quá xa, chỉ đành đi về phía nam, nhưng quan binh và Cách Tả ngũ doanh chém giết ở Nam Trực Đãi, tình thế này không chỉ Lý Mạnh động lòng, mà ngay cả liên quân La Lý cũng thấy đây là cơ hội tốt.
Lý Mạnh đích thân nam hạ, hiện giờ Lý Tự Thành và La Nhữ Tài tuy nói có chút kiêng dè binh mã Sơn Đông, nhưng không thể nói là sợ hãi, nhưng liên quân và binh mà Sơn Đông đều ai nấy có địa bàn riêng, không phải lúc cần thiết thì không va chạm trong lúc mở rộng mà thôi.
Lúc này nhìn thấy Giao Châu doanh hành động, bất kể là có phải nhắm vào mình hay không, liên quân Lý La vẫn cứ né tránh mũi nhọn chuyên hướng sang Nam Dương.
Hiện giờ liên quân Lý La đã không phải là loại ô hợp chạy các nơi cướp bóc nữa. mà là muốn lập chính quyền, mưu toan dựng nước rồi.
Mấy lần muốn vây công Khai Phong, muốn biến tòa thành lớn này thanh trung tâm, mưu đồ trung nguyên, nhưng Khai Phong vì có Hoàng Hà, nên rất dễ được binh mà Sơn Đông viện trợ, đồng thời vì chuyện đánh Khai Phong mà bị thiệt lớn bởi Giao Châu doanh, nên chỉ đành bất đắc dĩ từ bỏ.
Vị trí và quy mô của Lạc Dương đều không đủ làm kinh đô. Nhữ Châu vị trí cũng không thích hợp hơn nữa quan binh nơi này kháng cự khá quyết liệt, cho dù cuối cùng bị đánh bại nhưng làm cho thành bị tổn hại cực lớn cũng không nằm trong phạm vị suy tính.
Tới phủ Nam Dương vì nơi này có một lựa chọn, thành Tương Dương được xưng tụng là tòa thành vững chãi của thiên hạ, dù là quy mô hay vị trí đều khá thích hợp cho thành lập kinh đô, hơn nữa có một cái lợi là cách Sơn Đông rất xa tránh được rất nhiều phiền phức.
Sau khi hạ quyết định này, liên quân Lý La bắt đầu chuyển hướng xuống phủ Nam Dương, tiến thẳng tới Tương Dương.
Lúc này Trương Hiến Trung cũng suất lĩnh quân lính của mình tả xung hữu đột ở Hồ Quảng, quân binh không thể kháng cự, nhưng liên quân La Lý vừa tới, Trương Hiến Trung liền không còn nơi nương thân nữa.
Chỉ là liên quân hành động, làm Cách Tả ngũ doanh càng thêm kiên định, bọn họ hiện giờ bọn họ đã bị cô lập rồi, dù liên quân Lý La, hay quân lính của Trương Hiến Trung đều cách xa Thọ Châu, hiện giờ trừ một lòng đi theo Giao Châu doanh ra thì không còn lối thoát nào khác.
Quân Hoài Dương giúp bọn họ chỉ vẻn vẹn để khẩu tướng quân pháo xuất hiện, bắn phá công Sự của Lưu Lương Tá mà thôi.
Tất nhiên thứ vũ khí cường đại này mang tới sự bất ngờ và chấn động tâm lý làm Lưu Lương Tá sụp đổ, Lưu Lương Tá dẫn chưa tới một nghìn người chạy về Thọ Châu.
Có được đại thắng này, nhưng sau cuộc chiến quân Hoài Dương không dựa vào ưu thế của mình mở rộng, cũng không hề tham dự trong cuộc chiến.
Lúc này đã có ưu thế rõ ràng với quan binh, nhưng không phải là ưu thế quyết định, mỗi ngày vây mấy thành trì đánh dữ đội, nhưng quan binh vì rút vào mấy chỗ tập trung quân lực, nên kháng cự cục bộ được tăng cường.
Đặc biệt Lô Cửu Đức trị quân hiệu quả, mà Hoàng Đắc Công cũng là mãnh tướng, Cách Tả ngũ doanh muốn hạ gục đối phương nhanh gọn, phải nếm không ít thiệt thòi, cũng không có được tiến triển gì.
Nhưng quân Hoài Dương ở phía sau thúc giục, nhất thời, cao tầng còn Cách Tả ngũ doanh cho rằng quân Hoài Dương muốn xua bọn họ chém giết lưỡng bại câu thương với quan binh, nhưng trong lúc đánh nhau phát hiện quân Hoài Dương luôn khống chế tiến độ tấn công, lúc đánh lúc ngừng.
Muc đích là để chiến đấu giằng co, hay nói chính xác hơn là trước khi Lý Mạnh tới, trận chiến này không được kết thúc.
Quay lại phía Sơn Đông, cỗ máy chiến tranh Giao Châu doanh dần tăng tốc vận chuyển, các nơi đều có quy luật riêng, chỗ cần Lý Mạnh chú ý thực sự không nhiều, ngược lại chuyện dân chính lại phải quan tâm, ví dụ như thu thuế.
Hôm nay Khổng Tam Đức tới cũng là vì báo cao chuyện này, vốn Khổng Tam Đức và Lý Mạnh tương xưng bằng hữu, nói chuyện không kiêng kỵ gì, hiện giờ trên dưới phân biệt, Lý Mạnh thường tiếc nuối vì thiếu đi một bằng hữu, nhưng Khổng Tam Đức lại lấy đó làm may mắn.
- Đại soái mấy ngày nay, có vài tên tham ô thuế bị chặt đầu thị chúng, đây coi như tăng thêm chút huyết khí vì đại soái, là điềm lành.
Khổng Tam Đức rất biết nói chuyện, cho dù là thành thuộc hạ của Lý Mạnh, nhưng hắn vẫn khá thoáng đạt, đám thuộc hạ của mình cứ nghiêm mặt làm việc cũng không nên, có kẻ vui cười thế này cũng coi như có cái làm vui, huống chỉ có giao tình trước kia, Lý Mạnh cũng không yêu cầu quá nghiêm khắc, chỉ cần làm việc là được rồi.
- Vận chuyển mới chừng được chừng mấy tháng mà đã đã kẹt cứng rồi, Chu đồng tri và Ninh sư gia sẽ phái người tới phối hợp kiểm tra, ngươi cũng không cần suy nhĩ nhiều, đây chỉ là làm theo thông lệ.
Lý Mạnh cười nói, hai bên nói rất thoải mái, nhưng vào tháng chín, có người tố giác, nói trong cục thuế vận có người thu thế nhận hối lộ, cố ý đánh giá thấp giá trị thuyền qua lại để kiếm tiền riêng, mấy đầu mục ở Giao Châu doanh hợp kế, quyết định tịch thu tiền tham ô mỗi người, đánh cho mấy chục gậy rồi thôi.
Tiền tài của cục thuế vận mỗi ngày đổ vào như nước, không muốn nhúng chàm là rất khó, một số chuyện nhỏ mọi người chỉ nhắm một mắt mở một mắt cho quạ không ngờ báo cáo tới chỗ Lý Mạnh, được phê là “thói quen này không được kéo dài, kẻ phạm tội chém đầu, người nhà thành hộ truân điền, nghiêm khắc xử lý.”
Nhìn thấy công văn sát khí ngùn nhụt này, ở Duyệt Châu ai nấy đều toát mồ hội lạnh, không ngờ Lý Mạnh lại phẫn nộ vì chuyện này như vậy.
Với Lý Mạnh mà nói thu nhập của người trong cục thuế vận rất cao, vậy là đủ rồi, nếu không thỏa mãn thì không cần phải làm nữa, nếu như tham ô, đợi bọn chúng chỉ là chặt đầu soát nhà.
Lý Mạnh hiểu, trả lương cao, trừng phạt nặng, có lẽ trong thời gian ngắn sẽ có hiệu quả, nhưng về lâu dài chuyện tham ô này không thể nào ngăn chặn.
Nhưng dù không thể nghịch chuyển không đại biểu cho Lý Mạnh không làm gì, hắn vẫn cố gắn để cục thuế vận giữ trạng thái liêm khiết hiệu quả nhất có thể.
Thấy Lý Mạnh bình thản nói chuyện tra sổ sách, Khổng Tam Đức ngoài mặt tuy cười cợt, nhưng trán đã lấm tấm mồ hôi, bất giác lấy khăn ra lau.
Lý Mạnh liếc hắn một cái, thản nhiên hỏi:
- Tam Đức. chẳng lẽ ngươi cũng tham gia vào vụ này?
Khổng Tam Đức hoảng sợ đứng bật dậy, cuống quít nói:
- Đại soái, gia nghiệp của tiểu nhân ngài cũng biết, đại soái ân điển cho tiểu nhân làm đốc sát cục thuế vận, nếu tiểu nhân giữ cho vận chuyển thông suốt, thì làm ăn một chút cũng tiêu không hết, cần gì phái kiếm món tiền bẩn này, nhưng...
Hắn nói chuyện có chút ấm úng, nhìn thần sắc của Lý Mạnh, quyết tâm nói:
- Không giấu đại soái, lần tra sổ sách này không khéo có rất nhiều người phải rơi đầu, đều là tiểu nhân đốc thúc bất lực, để phía dưới có nhiều sơ hở như vậy.
Lý Mạnh lắc đầu lạnh lùng nói:
- Lần này ta nói với ngươi một câu, về sau không nói nữa, chuyện tiền tài là thứ hủy người ta nhất, buông lỏng một chút thôi là trở nên không cứu vãn được, nhất là nơi phát tài như cục thuế vận, nếu không quản lý nghiêm, đợi tới sau này chuyện đồ vớ rồi thì khỏi nói nữa. Lần này bản soái hứa trước với ngươi, bất kể phía dưới tra ra chuyện gì, chỉ cần ngươi không dính vào là bình an, lần sau... không còn lần sau nữa đâu.
Nghe thấy lời này của Lý Mạnh, Khổng Tam Đức nuốt nước bọt, cuối cùng nhận định mình không dính líu, vội rời chỗ ngồi, quỳ xuống trước mặt Lý Mạnh:
- Tiểu nhân đa tạ ân điển của đại soái.
- Đứng dậy đi, lời này không phải nhắm vào ngươi, nghe nói ngươi ở cục thuế vận vất vả, gầy đi tới hai mươi cân, ngươi vất vả ta biết, chuyện cục thuế vận không chỉ là thu bạc vào, mà còn phải quản lý tốt kẻ dưới, đó mới tính là có công lao.
Khổng Tam Đức lại dập đầu mấy cái tạ ơn mới quay về chỗ ngồi, mấy lời an ủi của Lý Mạnh làm hắn mau chóng khôi phục được nụ cười, nhưng không khí không còn sôi động như lúc nãy nữa.
Hơi yên tĩnh một chút, Khổng Tam Đức lấy từ trong lòng ra một cái hộp, cười nói:
- Tiểu nhân nghe nói trong nhà đại soái lại sắp tăng thêm nhân khẩu, không thể đích thân tới chúc mừng thức là thất lễ, tiểu nhân chuẩn bị một món lễ vật cho đại soái, cũng là cấp thêm chút phúc lộc cho tương lai.
Chúc phúc cho đứa con chưa ra đời của Lý Mạnh, lại lấy lòng rất khéo. Lý Mạnh cũng vui vẻ nhận lấy, mở hộp ra thấy một cái khóa bạc.
Khổng Tam Đức cười nói:
- Đó là chiếc khóa trường thọ mà Trương chân nhân ở Long Hổ sơn đã làm phép, rất là linh nghiệm, vốn nên khắc lên hai chữ phú quý, nhưng tiểu nhân nghĩ đại nhân tương lai đại phú đại quý rồi, có thể sống lâu trăm tuổi mới là tốt nhất, còn thứ khác không thiếu gì cả, khắc vào lại thành thêm tục khí
Nhưng lời này làm Lý Mạnh rất cao hứng, không khí gượng gạo vừa rồi trong phòng được hòa hoãn đi nhiều, nhưng Khổng Tam Đức biết, Lý Mạnh không nói đùa. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
Danh Sách Chương:
Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK