Mục lục
[Dịch] Thuận Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Người sư gia này gật gật đầu. sau đó ra hiệu cho thuế đinh ở bên cạnh, lại có hai người bước đến cùng nhau kẻo tên thương nhân đó lên thuyền, tên thương nhân đó sau khi lên thuyền thì đã là nói không ra hơi. khoác lên người một tấm chăn bông ngồi đó run lẩy bẩy.

Nhìn những thuế đinh hung ác này, gia đinh và nô bộc của tên thương nhân đó đến thở mạnh cũng không dám. mấy người thuế đinh và mấy quan văn sử bắt đầu nghênh ngang kiểm kê hàng hóa. tính toán giá trị.

Những người trên các con thuyền đứng xem xung quanh, hiện giờ đều yên tĩnh, ai cũng không ngờ rằng những thuế đinh của Sơn Đông này lại hung hãn như vậy. vừa nãy tên thương nhân trên thuyền nhảy sửng cồ lên nói mình là người quản sự của thủ phụ đương triều, đại học sĩ nội các Chu Diên Nho. chiếc thuyền này là sản nghiệp của Châu đại học sĩ.

Các thủ hạ thuế đinh của Sơn Đông dường như không hề có chút nể mặt. trực tiếp ném người xuống sông, nhìn cái khí thế đó. nếu như không đồng ý cho họ kiểm kê hàng hóa, chỉ sợ là sẽ bị dìm chết dưới sông.

Lợi dụng những tiếng chửi bới này của tên thương nhân đó. sau đó thu hút các thuyền khác tụ tập đến xem náo nhiệt, sau đó dùng thủ đoạn dã man để lập uy. chuyên môn tìm đến tên thương nhân có chỗ dựa này để hạ thủ. càng là giết gà dọa khi. hiệu quả cực tốt.

Nhưng những thuyền đến xem náo nhiệt hoàn toàn đều thuyền từ bên ngoài đến. thuyền bè của châu Tế Ninh và của các nơi khác ở Sơn Đông từ sớm đã ngoan ngoãn áp sát bờ chủ động xin được kiểm kê hàng hóa, giao nộp tiền Ly Kim.

Những thuyền có thể chạy xuôi chạy ngược vào nam ra bắc trên Vận Hà Hà, thu được lợi cũng là không ít. 1 % giá trị hàng hóa, vẫn quả thực là có cũng được không có cũng không sao.

“Tơ lụa, gốm xanh, hương liệu tổng cộng 7 thuyền, tất cả .... tính theo giá cả của châu Tế Ninh, tất cả là 8 vạn 8 nghìn lượng bạc, tiền Ly Kim là 3 trăm 80 lượng bạc”.

Thuế đinh và kế toán kiểm kê các nơi sau một thời gian, đều tụ tập trên chiếc thuyền này. bắt đầu báo cáo những khoản hàng hóa mà mình kiểm kê được.

Đối với lần trưng thuế này. do thương hàng Linh Sơn và các đội thuế đinh thuế sử được tổ thành từ các muối đinh vũ trang có sự chuẩn bị rất đầy đủ kỹ càng, trước khi tiến hành thu thuế Ly Kim thì đã tiến hành tìm hiểu giá cả của các loại hàng hóa trên thị trường, sau khi kiểm kê xong hàng hóa, trực tiếp báo đơn giá cho đương sự, trên mui thuyền của chiếc thuyền này. mấy người kế toán nhanh chóng dùng bàn tính tính toán, rất nhanh tính ra được giá trị của hàng hóa.

Tên thương nhân đang khoác chăn lông bị lạnh đến người run lên bần bật. người trên thuyền vội vàng đi nấu bát canh, hắn đang ngồi đó uống từng ngụm lớn một. trong lòng nghĩ thầm chắc chắn lần này sẽ bị tổn thất nặng, những tên như sói như hổ này. há còn không tổng tiền mình một khoản lớn.

Ngồi ở mũi thuyền nghe thấy đối phương nói ra giá trị của hàng hóa và thuế cần phải đóng, tên thương nhân này lập tức cảm thấy kinh ngạc, ngơ ngác, giá trị mà đối phương tính toán là vô cùng công bằng.

Nói một cách nghiêm khắc, giá trị hàng hóa mà những thuế sử này tính toán ra vẫn là thấp hơn một chút so với giá trị thật, Bởi vì hàng hóa của phía nam vận chuyển đến kinh thành để bán lợi nhuận thường là lớn hơn rất nhiều so với bán ở khu vực Sơn Đông.

Không những thế. đối phương nói là thu 1 % thì chỉ thu 1 %. không hề thu thêm cái gì. cũng công bằng hợp lý. hoàn toàn khác với những gì mình nghĩ. Tên thương nhân lúc này không có gì để nói. chỉ là khép nép cho người đi lấy bạc để giao nộp.

Đầu tiên là thi hành sự uy nghiêm, sau đó thi hành sự công bằng, bước đầu tiên của công tác thu thuế này được làm một cách cực tốt. người sư gia cầm đầu trong các thuế đinh ghi lại số tiền thu được đầu tiên trên quyên số ghi chép, trong lòng không nên được có chút đắc ý. trước khi hành sự cũng là có nói chuyện rất lâu với Hầu Sơn và Hoàng Bình, rồi sau đó mới quyết định dùng hình thức này để thực thi.

ông ta cũng biết thuyền chủ của chiếc thuyền mà vừa nãy ông ta trung thu thuế hoàn toàn không phải hư ngôn dọa người, mà quả thực là có quan hệ với Chu Diên Nho. hàng hóa trên chiếc thuyền này sau khi được bán ở phía bắc, 70% lợi nhuận sẽ được nhét vào hầu bao của thủ phụ đương triều Chu Diên Nho. nhưng càng là có bối cảnh như vậy. thì hiệu quả giết gà dọa khỉ càng cao.

Bắt đầu từ ngày mùng 3 tháng giêng, các nhân viên tại vùng Lưỡng Hoài của Diêm Bang Sơn Đông đều đang tìm kiếm những con “gà” như thế này. đến cuối cùng thì mục tiêu được chốt là tên thuyền chủ có mối quan hệ với Chu Diên Nho. đừng thấy thu được 380 lượng bạc là nhiều, số tiền thực tế mà doanh trại Giao Châu phải bỏ ra để tìm được mục tiêu như thế này hoàn toàn vượt xa con số đó.

Sau khi biết được có con thuyền như thế này. gần như là dùng phương thức truyền thông tin tình báo khẩn cấp nhất, dùng khoái mã truyền tin về châu Tế Ninh, không những thế người của Diêm Bang Sơn Đông còn dùng tiền để mua chuộc một vài thủy thủ trên thuyền và gia đinh của tên thương nhân đó. đồng thời còn có người làm thủy thủ thay thế lên thuyền ở Từ Châu.

Cũng tức là nói, kể cả tên thương nhân này không làm ầm lên ở trên thuyền, thì cũng sẽ có người dùng cách khác để gây ầm ĩ. rồi sau đó diễn vở kịch này một cách trọn vẹn.

“Bọn gian tà nối giáo cho giặc các ngươi, tự mình đặt trạm thu thuế, thể diện của triều đình chính là bị bại hoại bới lũ người các ngươi”.

Xung quanh vốn dĩ đã được yên tĩnh hồi lâu. nhưng vị sư gia vừa nãy lại nghe thấy phía bên có người nói như thế này. thoáng cái đã có mấy tội danh “nối giáo cho giặc”, “gian tà”, “bại hoại thể diện triều đình” chụp lên đầu. người sư gia này mới có độ tuổi hơn 30. nghe thấy lời này. không kìm được có chút tức giận.

Quay đầu lại nhìn về phía âm thanh phát ra. thì nhìn thấy có một con thuyền hoàn toàn chưa rời đi. mũi thuyền có một thanh niên ăn mặc giống văn sĩ đang đứng đó. bộ dạng như thù địch, nhìn về phía bên này.

Các thuế đinh nghe thấy hắn nói như vậy. đều có chút nóng trong người, nhưng người sư gia cầm đầu lại cảm thấy không cần thiết phải gây chuyện thị phi với một tên sĩ tử trẻ tuổi như thế này. thấy đối phương tuổi tác không lớn. cách ăn mặc cũng là của con nhà có tiền, nghĩ chắc cũng là nhân vật không biết trời cao đất đày, tuổi trẻ sốc nổi liền vừa cười vừa trả lời:

“Triều đình đã nhiều năm chưa rót tiền xuống để tu sửa lòng Vận Hà Hà. Sơn Đông nếu như không tự mình thu tiền để sửa chữa, chỉ sợ vị công tử ca đây cũng không thể ngồi trên thuyền mà thong đong như vậy”.

Vốn dĩ cho rằng nói xong câu nói này là xong, ai ngờ tên thanh niên đó lại mở miệng nói một cách lạnh nhạt:

“Thuế vụ của triều đình thu từ đất đai là chính đồ. nhưng thuyền bè trên con sông này đều sản nghiệp của các thân sĩ quan viên, các ngươi lấy mạng ức hiếp yếu. cưỡng chế thu phí há chẳng phải là bôi nhọ triều đình và địa phương, còn để ý đến thể diện của triều đình hay không đây”.

Những lời này được nói một cách tràn đầy sự trượng nghĩa, nói cho vuông thì chính là nói thuế và các thân sĩ quan viên là không có liên quan mẹ gì đến nhau cả. những người thuộc tầng lớp hữu sản của Đại Minh này, hưởng thụ các khoản phúc lợi của đế quốc Đại Minh, trở thành người đứng trên người khác, nhưng lại không chịu gánh vác bất kỷ loại nghĩa vụ nào cả. những nghĩa vụ cần phải tận tâm tận lực, nộp các loại thuế má thì lại là để cho tầng lớp nhân dân phải gánh chịu.

Sắc mặt của vị sư gia đó dần dần trở lên lạnh lẽo. ông ta là một người đọc sách không có công danh, trước lúc vào doanh trại Giao Châu làm sư gia. nhà ông ta chính là vì không gánh vác được thuế má mà phải phá sản. người nhà bị chết đói nhưng những hộ có công danh cùng thôn, không phải gánh vác bất kỳ khoản thuế vụ lao dịch nào cả. lợi dụng cơ hội đó mà ra sức nuốt đất đai của người khác.

Sau khi vào doanh trại Giao Châu, vị sư gia này được truyền vào người một đạo lý. có trách nhiệm có nghĩa vụ, binh mã Sơn Đông trấn thủ ở vùng đất Tề Lỗ này. đảm bảo sự an toàn thông suốt cho tào vận. thu một chút tiền, cũng là lẽ đương nhiên.

Nhìn thấy sắc mặt lạnh lẽo đó của vị sư gia. sắc mặt của các thuế đinh cũng càng ngày càng khó nhìn, còn tên sĩ tử đứng trên mũi thuyền đó thì càng là cảm thấy mình oai phong, trong ngôn từ càng là khảng khái cao ngạo, nói lớn:

“Đừng tự cho rằng hoành hành bá đạo là có thể không coi ai ra gì. nhiều lắm cũng chỉ hống hách được nhất thời, các ngươi không biết cảnh ngộ của thuế giám, chức giám của Yêm Đảng tại Giang Nam. nếu như đi ngựợc lại lòng dân đến lúc đó lòng dân oán hận. kể cả các ngươi có hối hận thì cũng đã muốn rồi”.

Nghe thấy câu nói này, người sư gia cầm đầu các thuế đinh này trên mặt liền nở một nụ cười, khom khom người nói:

“Không cần công tử phải phí lòng nhọc sức, các nơi của Giang Nam không thu được thuế chủ yếu là do không đè nén được cục diện, bị người ta phá đám. ở vùng Sơn Đông này. kẻ nào đám làm loạn, nhìn trên bờ một chút thì cũng là phải cân nhắc cân nhắc”.

Vị sư gia này nói xong, cũng không thèm để ý đến tên công tử ca đứng ở mũi thuyền tự cho mình là trượng nghĩa trực ngôn đó nữa. trực tiếp dẫn người xuống thuyền, lên thuyền nhỏ chèo về phía một chiếc thuyền lớn khác, trước lúc đi còn lưu lại cho đội thuyền vừa bị thu phí một tờ “hóa đơn Ly Kim”. Tên sĩ tử đứng ở mũi thuyền đó không ngờ mình nói những lời như thế này mà lại bị đối phương phản ứng lại như vậy. nhất thời tức đến mặt mũi xám xịt. hắn đưa mắt nhìn theo hướng ngón tay vừa nãy sư gia chi. nhìn thấy trên bờ có 8 khẩu đại pháo đang nhăm chuẩn về phía lòng sông, bên phía đó còn có các thuyền binh trở đầy binh sĩ.

Nhìn những khẩu đại pháo đen sì sì. và những ánh kiếm lấp lóe dưới ánh nắng mặt trời, tên sĩ tử này khẽ rùng mình một cái. không còn dám đứng đó vênh váo nữa. chui vội vào trong khoang thuyền. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK