Mục lục
[Dịch] Thuận Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trước khi bên phía quân Hoài Dương phái khoái mã đến Tế Nam. trước đó khoảng 4. 5 ngày Lý Mạnh đã nghe được thông tin, tai mắt của hắn ở kinh thành trước đó đã dùng khoái mã đưa tin ở kinh thành đến chỗ hắn.

Sự đầu tư và thu lợi của hệ thống tình báo Sơn Đông đều rất lớn. nhưng trong tầng quan chức lãnh đạo cao cấp thực sự thì vẫn là không có, điều này có mối quan hệ rất lớn với việc doanh trại Giao Châu có sự khởi đầu nhỏ bé.

Trong kinh thành, các quan cao huân quý vô số. đến một tầng cấp nhất định, anh kể cả là muốn mang tiền đến biếu cũng biếu không được, thủ tục là cực kỳ phiền phức, ngay đến một tên quản sự trên nhị môn, lỗ mũi cũng là hướng lên trời.

Không những thế, Sơn Đông khi hành sự cố ý khiêm nhường thận trọng, các quan viên đều xem Sơn Đông như cà chua thối nghèo kết xác, khinh thường, cũng không thèm để ý đến việc thay người của Tả Bình Tặc (biệt hiệu của Tả Lương Ngọc) đến hoạt động.

Kết quả là thương hàng Linh Sơn và Diêm Bang Sơn Đông hoạt động ở kinh thành nhiều năm như vậy, bạc cũng là bỏ ra không ít, nhưng vẫn là không có hiệu quả gì lớn lắm, những thông tin mà doanh trại Giao Châu cần thực sự thông thường đều không nghe ngóng được.

Nhưng cả kinh thành lại là không có gì được bảo mật cả. có lúc một vị đại thần nào đó gặp mặt riêng với hoàng đế, bản thân hoàng đế còn cho rằng đó là chuyện cơ mật trọng đại, kết quả là đến ngày hôm sau tất cả những gì hai người nói đều được truyền đi khắp kinh thành, tiết lộ chuyện cơ mật vốn dĩ là trọng tội thời cổ xưa kể cả là tể tướng nếu như gặp phải tội này thì cũng sẽ bị cách chức, nhưng hiện giờ thì cũng chẳng có ai quan tâm đến điều đó.

Các nội thị thái giám trong triều đình, còn có những quan sử ở các trường hợp khác, thường thường đều có thói quen bán thông tin lấy tiền, chỉ cần mấy lượng bạc là có thể truyền thông tin ra ngoài, cho mấy trăm lượng thì thậm chí họ có thể trộm bản thảo mà ngự bút viết để đưa cho ngươi. Các đại thần trong triều, các ngôn quan ngự sử, vì tranh đấu chính trị hoặc vì các loại nguyên nhân khác nhau, cũng là chấp nhận bỏ tiền mua thông tin. năm đó sự khởi nguồn của việc Đông Lâm Đảng hoành hành thiên hạ, chính là bắt nguồn từ việc hộ bộ thượng thư Nam Kinh kết nối với Thiên Vương Lý Tam Tài, lén lút sao chép lại tấu chương của thầy mình là Vương Tước Tích viết cho hoàng đế. sau đó phát động xu hướng chính trị mà giành được thắng lợi.

Cái được gọi là đế quốc, cũng giống như một con thuyền lớn. nhưng là một chiếc thuyền bị thủng, đế quốc Đại Minh cũng là như vậy, trăm nghìn lỗ thủng, muốn giữ được bí mật cũng khó.

Các mật thám của Sơn Đông dựa vào điều này thăm dò được rất nhiều thông tin. hai năm nay. thậm chí có người thông minh còn bắt đầu thu thập những bản nháp vứt đi của nha môn các bộ. theo thói quen, thông thường là bên dưới viết bản thảo, chủ quan sao chép lại một bản. những bản thảo được sao chép lại này. còn có cả bản thảo ban đầu của hạ cấp. liền bị bán ra ngoài như là giấy phế liệu, các mật thám của Sơn Đông chính là đóng giả người thu mua rác phế liệu, nhờ đó mà có được không ít thông tin. Lý Mạnh dựa vào những thông tin như thế này. không ngờ Cũng có thể nắm được một cách đại khái động hướng của triều đình, cũng làm cho người ta cười không được khóc không xong.

Vị Lâm chủ sự của binh bộ này. là thành quả duy nhất của thương hàng Linh Sơn và Diêm Bang Sơn Đông có được trong các quan viên của 6 bộ. phân hiệu của thương hàng Linh Sơn ở kinh thành, trong một cơ hội ngẫu nhiên biết được hoàn cảnh sống túng quẫn của Lâm chủ sự. các quan viên ở kinh thành có cuộc sống nghèo khó là không ít. nhưng ở binh bộ. rồi còn là tình cảnh như thế này thì quả thực là hiếm thấy. cho nên Lâm chủ sự đối với doanh trại Giao Châu mà nói quả thực là quá đáng giá.

Phương pháp nắm thóp của vị chủ sự này hoàn toàn không có gì là khéo léo cả. những nhân viên tình báo có xuất thân là quân hán của doanh trại Giao Châu này thậm chí còn là thực hiện một cách rất thô lỗ. đầu tiên là bắt cóc ba đứa con trai của Lâm chủ sự. đật lên xe hàng đưa ra khỏi kinh thành, sau đó mang 3000 lượng bạc đến biếu.

Vị Lâm chủ sự này cũng không do dự quá lâu. nhanh chóng đưa ra sự lựa chọn, chỉ giữ lại 2 trăm lượng, sau đó đem số tiền còn lại và vợ mình cũng đưa đến Sơn Đông, để cho bà ta được đoàn tụ với ba đứa con. bản thân ông ta ở lại kinh thành, vị Lâm chủ sự này cũng là muốn đánh một canh bạc.

Thông qua tin tức mà vị chủ sự đó đưa đến. Diêm Bang Sơn Đông được xem là truyền những thông tin quan trọng khẩn cấp nhất về Sơn Đông, nhưng sau khi thông tin đến tay Lý Mạnh, sau khi cùng nhau xem với Tôn Truyền Đình, phản ứng của Lý Mạnh chỉ là nhếch mép cười nhạt một cái.

Tôn Truyền Đình đọc được thông tin này, tức giận đập bàn một cái. quát lớn:

“Triều đình này, thiên hạ này hoàn toàn là bị bọn hại nước hại dân này làm cho thối nát hết rồi....”.

Trong lòng Tôn Truyền Đình có một số định thức tâm lý rất khó có thể thay đổi. trong lòng ông ta vẫn là có vài phần thái độ không nỡ đối với triều đình và thiên hạ Đại Minh. Sau khi nói xong câu nói này. Tôn Truyền Đình lập tức trở nên lo lắng, nói:

“Lý đại nhân, cần phải ứng phó sớm mới được, vùng đất Giang Bắc Lưỡng Hoài, là bức bình phong che chắn của Sơn Đông chúng ta, lại là quê hương của cá cơm. là nơi chỉ có thể vào không có thể cố thủ. tuyệt đối không được để dễ dàng mất đi, hiện giờ khâm sai chắc vẫn đang trên đường đi. Tế Nam phái khoái mã truyền lệnh hoàn toàn vẫn còn kịp. điều Trần tướng quân về Sơn Đông”.

Lý Mạnh cười một tiếng, nói:

“Trần Lục Tử giống như là huynh đệ ruột với Lý mỗ ta. anh ta ở Lưỡng Hoài ta vô cùng an tâm. hà tất phải điều quay về”.

Nghe thấy Lý Mạnh nói như vậy, Tôn Truyền Đình còn cho rằng đối phương đang coi trọng đến tình nghĩa huynh đệ. lập tức ông ta cảm thấy lo lắng sốt ruột, vội vàng lên tiếng:

“Đại nhân, lúc này không phải là lúc chú ý đến tình nghĩa huỵnh đệ. nếu như Trần tướng quân vì chức vụ phó tổng binh này mà có tư tưởng muốn độc lập tách ra, thì còn gì là tình nghĩa huynh đệ nữa?”.

Tôn Truyền Đình thì cuống cuồng như vậy. nhưng Lý Mạnh thì lại là cười lớn thành tiếng, nói:

“Tôn tiên sinh, nếu thủ đoạn này của triều đình mà dùng với Tả Lương Ngọc thì sẽ thế nào?”.

“Tả Lương Ngọc tuy có thể trấn áp được binh sĩ. nhưng giữa các bộ hạ của hắn chắc chắn sẽ sinh lòng nghi ngờ đố kỵ nhau, làm không tốt có khi còn có cả chém giết lẫn nhau, nhưng lại nói ngược trở lại. tên Tả Lương Ngọc này trước giờ hống hách tàn bạo. chỉ ý như thế này được phát xuống, chỉ sợ hắn sẽ gây loạn, đến lúc đó triều đình lại phải vỗ về vuốt ve. cho nên triều đình sẽ không làm những chuyện như thế này với Tả Lương Ngọc”.

Tuy Diêm Bang Sơn Đông xem chuyện này như là thông tin tình báo khẩn cấp quan trọng. Tôn Truyền Đình cũng là khắp mặt lo âu. nhưng Lý Mạnh thì lại bình thản như không, vừa cười vừa nói:

“Hóa ra là do Lý mỗ không đủ hống hách tàn bạo. cho nên triều đình mới quan tâm đặc biệt như vậy”.

Thấy Tôn Truyền Đình lại muốn nói gì đó. Lý Mạnh giơ tay lên ngăn lại. một nhân vật như Tôn Truỵền Đình lúc nào cũng cần dùng lễ nghĩa đối đãi, trêu dùa quá đáng không biết chừng sẽ sinh ra hiệu quả ngược, nhưng chuyện này quả thực hắn không hề quan tâm lắm. ít nhiều cũng phải giải thích vài câu:

“Tôn tiên sinh, sự giàu sang quyền thế của tên Tả Lương Ngọc đó là ai cho hắn?”.

- Là triều đình phong thưởng...

“Không sai. không có sự phong thưởng của triều đình. Tả Lương Ngọc hắn có hống hách càn quấy thế nào đi nữa thì cũng chỉ là một tên lưu tặc mà thôi, chỉ sợ đến binh mã dưới trướng còn không băng quân của Sấm vương, còn sự phú quý quyền thế của Trần Lục Tử là do ai cho anh ta?”.

- ... Là Lý đại nhân..

“Triều đình tại sao cho họ danh phận địa vị. còn không phải là vì một số thực lực trong tay hắn. những thực lực này là của ai. tất cả căn nguyên bắt nguồn từ đâu. ta chắc trong lòng mỗi người đều hiểu. sự vinh hoa phú quý của trên dưới cả doanh trại Giao Châu này đều do Lý Mạnh ta tạo ra. nếu như kẻ nào có dị tâm. những thứ mà Lý mỗ cho họ thì Lý mỗ cũng có thể lấy lại”.

Những lời này được nói xong. Tôn Truyền Đình liền như có suy tư gì đó. Lý Mạnh tiếp tục nói lớn:

“Suy nghĩ của Tôn tiên sinh là vì sự lâu dài của doanh trại Giao Châu, nhưng chuyện này, tiên sinh quả thực là nghĩ quá nhiều, cứ yên tâm là được”“.

Lời đã nói đến mức độ này. Tôn Truyền Đình cũng biết Lý Mạnh chắc chắn sẽ có những cách thức tương ứng. nhưng trong lòng từ đầu chí cuối đều cảm thấy không yên tâm lắm, nhưng Tôn Truyền Đình bất luận thế nào cũng phải biểu lộ thái độ này, cùng xem là một sự thể hiện của lòng trung thành.

Nhưng nghĩ kỹ một chút, những điều mình có thể nghĩ ra được, lão thái giám trấn thủ Nam Kinh Lưu Phúc Lai càng là có thể nghĩ ra được, mình lo lắng sốt ruột như vậy, nhưng lão thái giám lại là cứ bình chân như vại, điều đó cho thấy doanh trại Giao Châu từ lâu đã có phương án ứng phó với những sự việc như thế này. hiện giờ chỉ là chờ đợi nó xảy ra mà thôi. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK