Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cố Sâm là người quan tâm đến Đinh Cẩn nhất, Đinh Cẩn bị Cao Thanh Thu làm cho tổn thương sâu sắc như vậy thì đáng nhẽ Cố Sâm phải ghét Cao Thanh Thu mới đúng, đằng này lại tốt với cô như vậy, điều này làm cho Dương Nhạc Linh có chút không thể hiểu được.
Cố Sâm nói: “Được rồi, cô thôi ngay cái trò trẻ còn đấy đi, đừng nghĩ rằng có thể khiêu khích được tôi.”
Dương Nhạc Linh “…”

Hoa Ngọc Thành hôm nay trở lại hơi trễ, bởi vì lúc trước bị bệnh hai ngày, cho nên tối nay tăng thêm.
Lúc anh trở lại, Cao Thanh Thu đang học bì, Bóng Đèn Nhỏ vẫn ở bên nhà ông bà nội, anh đứng ở sau lưng, nhìn thấy Cao Thanh Thu đang ngẩn người, ” Em đang suy nghĩ gì đấy?”
Ngay cả anh trở về mà cũng không có phản ứng.
Cao Thanh Thu ngẩng đầu nhìn Hoa Ngọc Thành, hậu tri hậu giác mà phản ứng lại, ” Anh trở về lúc nào? Tại sao lại về trễ như vậy? Không phải em đã bảo anh về nhà sớm đừng làm thêm giờ nữa sao?”
“Tạm thời có chút việc.” Hoa Ngọc Thành ở bên tai cô hôn một cái, âm thanh rất là từ tính, “en đang suy nghĩ gì đấy?”
“Không có.”
Thấy cô không nói, Hoa Ngọc Thành cũng không vội hỏi, thừa dịp cô đang học bài, tranh thủ đi tắm.
Tắm xong, Hoa Ngọc Thành ngồi xuống ghế sa lon, Cao Thanh Thu nhìn anh, thu hồi sách đi tới, ngồi xuống bên cạnh anh, ” Ông xã.”
“Ừ?” Hoa Ngọc Thành cầm lấy sách, cũng không nhìn cô.
Cao Thanh Thu có chút ủy khuất, “Anh làm gì mà không để ý tới em?”
Tầm mắt anh nhìn chằm chằm vào sách, cô cùng anh nói chuyện, anh cũng không liếc nhìn cô một cái.
Cao Thanh Thu trong lòng bây giờ phiền muộn vô cùng, muốn tìm một người trò chuyện một chút.
Hoa Ngọc Thành nói: “Đợi lát nữa, để anh đọc sách xong đã.”
Cao Thanh Thu nhìn mặt bìa, phát hiện không phải là quyển tối hôm qua anh đọc gở, chắc là hắn tối hôm anh mới cầm về, “Lúc nào anh mới đọc xong?”
“Chắc hai ngày.”
“…” Cho nên, thế này căn bản không muốn nghe cô nói chuyện?
Cao Thanh Thu cảm giác có chút châm tâm, cô đứng lên, giận dỗi nói: “Vậy anh từ từ mà xem đi, em đi ngủ trước.”
Cao Thanh Thu mới vừa đứng lên, liền bị một cái tay của anh níu lại.
Cô nhìn về phía anh, không phải là không muốn để ý đến cô sao? Cái này là đang làm gì?
Hoa Ngọc Thành kéo cô ngồi lên chân mình, để cho cô ngồi xuống, nhìn cô, ” Có gì không vui à?”
“Em nào có không vui?” Cao Thanh Thu ủy khuất nói: “người không vui là anh đi?”
Nhìn dáng vẻ của anh, rõ ràng đang giận cô.
Hoa Ngọc Thành ôm lấy cô, “Đùa với em thôi mà, đại bảo bối của anh nói cho anh nghe xem, Xảy ra chuyện gì nào?”
“… Giờ em lại không muốn nói nữa.” Mới vừa lúc nãy muốn nói anh không muốn nghe, hiện tại cô cũng không muốn nói gì nữa.
Hoa Ngọc Thành dương khóe miệng lên, nhìn cô, “Ngoan nào, nhanh nói cho anh biết, để anh xem có thể giúp em hay không?”
“…”
Cao Thanh Thu mím môi, một chữ cũng không muốn nói.
Hoa Ngọc Thành uy hiếp nói: ” Em nói đi, không nói anh liền hôn em đấy!”
“Anh là biến thái sao?” Lúc nào cũng hôn ra để uy hiếp.
“Em có thể thử xem có phải anh là biến thái hay không.” Hoa Ngọc Thành lẽ thẳng khí hùng mà nói.
Cao Thanh Thu bị anh làm cho không biết phải nói gì, suy nghĩ một chút, cô hỏi: “Chúng ta khi nào đi thủ đô?”
“Sao thế?” Hoa Ngọc Thành cười nói: “em muốn đi à?”
Cao Thanh Thu cúi đầu xuống, nghịch ngón tay của mình, “Hôm nay em gặp Dương Nhạc Linh, hình như cô ta đã nói gì linh tinh ở trước mặt Mộ Thập Thất rồi ý.”
Ba chữ Dương Nhạc Linh này làm cho Hoa Ngọc Thành nhíu mày một cái.
Lại là Dương Nhạc Linh!
Người phụ nữ chết trệt kia thật là bám dai như đỉa!
Anh kiên nhẫn hỏi: “cô ta nói cái gì?”
“Hình như cô ta nói với Mộ Thập Thất là Hoắc Chấn Đông thích em. Anh nói xem, làm sao cô ta lại có thể bịa chuyện như vậy? Rõ ràng chuyện không hề có, nhất định phải khích bác ly gián, nếu để cho Thập Thất tưởng thật, vậy làm sao bây giờ?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK