Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hoa Ngọc Thành cười nói: “Được, để anh ru em ngủ, đại bảo bối nhà anh ngoan nhất.”

Nói xong, anh hôn nhẹ lên trên mặt cô một cái.

Cao Thanh Thu suýt nữa đắm chìm vào trong sự ôn nhu đó, cô gắng gượng nói: ” Em thật sự phải đi làm việc rồi.”

“Chờ anh.” Hoa Ngọc Thành đứng lên, xuống giường, đem sách và máy tính cầm của cô tới, thả ở trên bàn bên cạnh, Cao Thanh Thu từ trên giường bò dậy, ngồi xuống, bắt đầu xử lý công việc hôm nay.

Hoa Ngọc Thành ngồi ở mép giường, đánh giá lấy Cao Thanh Thu, thấy cô vẫn nhìn máy tính, hỏi: ” Em không mệt sao?”

“Cũng bình thường.” Cao Thanh Thu cúi đầu nói.

Hoa Ngọc Thành nói: “Nếu không chuyện của công ty, sau đó đều giao cho Tô Tề phụ trách, em cứ đi học, đừng đến công ty nữa.”

Mỗi ngày ba điểm trên một đường thẳng, chạy tới chạy lui, Hoa Ngọc Thành thật sự rất thương cô.

Cô chỉ là một cô bé mới lớn, chỉ cần ở bên cạnh anh hưởng thụ ngày tháng bình an tử đã đủ rồi.

Cao Thanh Thu nhìn Hoa Ngọc Thành, nói: “em không sao.”

” Anh nuôi em mà, lo gì!” Hoa Ngọc Thành đột nhiên cưng chiều nói: ” Có anh em còn lỡ chết đói sao?.”

Anh có thể nuôi cô, để cho cô không cần ra bên ngoài cực khổ, không cần đi nhìn sắc mặt người khác.

Cao Thanh Thu vốn muốn nói không cần, quay đầu lại, phát hiện vẻ mặt của Hoa Ngọc Thành đặc biệt nghiêm túc.

Trên mặt cô vẫn lộ ra vẻ mặt tươi cười, “Được! Vậy sau này liền dựa vào anh nuôi em nhé.”

Mà vốn dĩ Hoa Ngọc Thành đang nuôi cô thật, chi tiêu trong nhà toàn bộ là do anh cấp cho, tất cả mọi thứ đều là anh phụ trách, tiền Cao Thanh Thu kiếm được đều tự mình giữ lấy mua linh tinh.

Hoa Ngọc Thành nghe Cao Thanh Thu nói xong, hỏi lại “Thật nhé?”

Vợ nhà anh quá kiêu ngạo, thật ra có lúc, Hoa Ngọc Thành thật sự hy vọng cô có thể ỷ lại vào anh nhiều hơn.

Cao Thanh Thu gật đầu, “Thật mà, tốt rồi, em không nói nữa, em tập trung viết tiểu kết cho truyện ngày hôm nay đã.”

Nói xong, Cao Thanh Thu bắt đầu đem sự chú ý đều tập trung vào viết sách.

Sáng ngày hôm sau, trong phòng ăn, Cao Thanh Thu xuống trễ nhất, Hoa Ngọc Thành đang nói chuyện với Hoắc Chấn Đông.

Hoắc Chấn Đông nói: “Tôi chuẩn bị trở về rồi.”

Hoa Ngọc Thành nhìn anh ta, luyến tiếc nói ” Sao Không ở chơi thêm vài ngày?”

“Còn có chút chuyện.” Hoắc Chấn Đông nói: “Chờ Thanh Thu thi xong, cậu mang theo cô ấy cùng Tiểu Bạch qua nhà tôi một chuyến đi.”

Vốn sau tết, Hoa Ngọc Thành nên đến chỗ lão thủ trưởng chúc tết, nhưng lúc đó Cao Thanh Thu thân thể còn chưa khỏe con của hai người còn nhỏ, Hoa Ngọc Thành liền không đi qua.

Lão thủ trưởng đang rất nhớ mong Hoa Ngọc Thành.

Hoa Ngọc Thành gật đầu.

Mộ Thập Thất ngồi ở một bên, nói: “Tôi cũng phải đi về, đúng rồi, Thanh Thu đâu?”

” Cô ấy còn ở trên lầu.” Cao Thanh Thu thức dậy tương đối trễ, sau khi thức dậy, lại đi xem Bóng Đèn Nhỏ một cái, Bóng Đèn Nhỏ còn đang ngủ, dì Ngô đang chăm sóc nhóc, Cao Thanh Thu dặn dò đôi câu mới từ trên lầu đi xuống.

Nghe nói Mộ Thập Thất muốn trở về, Cao Thanh Thu cũng không nỡ rời, “Nhanh như vậy mà đã đi rồi sao? Không ở chơi thêm vài ngày đi?”

Mộ Thập Thất cười nói: “Ba mẹ tôi gọi về, lần sau tới nữa, đúng rồi, Thanh Thu, bao giờ cô đến thủ đô nhất định phải tìm tôi nha.”

“Được.”

Sau khi Hoắc Chấn Đông và Mộ Thập Thất đi, Cao Thanh Thu đi học, Hoa Ngọc Thành đem sang nhà họ Hoa rồi mới đi làm.

Buổi chiều, Cao Thanh Thu từ trường học đi ra, vừa tới công ty, nhận được tin nhắn của Hoa Ngọc Thành, “em tan học chưa?”

“Tan rồi, giờ em đang ở công ty.” Ánh mắt của Cao Thanh Thu nhìn chằm chằm lên cây xương rồng trên bàn làm việc, đem tài liệu lấy ra, ngồi xuống.

“Làm sao lại đến công ty nữa rồi?” Hoa Ngọc Thành nói: “Không phải đã nói anh nuôi em sao?”

Nhớ tới những lời tối hôm qua anh nói mình, Cao Thanh Thu cười một tiếng.

Cách điện thoại, Hoa Ngọc Thành nghe được tiếng cười của cô, anh giận dỗi ” Em lại gạt anh!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK