Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tả Dục nói: “Tôi biết, sau đó trên đấu trường, đừng hy vọng tôi sẽ đối với cậu thủ hạ lưu tình.”

“Ừm.” Cao Thanh Đức nói: “Em sẽ cố gắng.”

Lâm Vi đứng ở một bên, bọn họ nhìn nhau nở nụ cười, phảng phất lại trở về ban đầu chiến đội mới vừa thành lập, lúc đó mấy người bọn họ thường ở chung một chỗ.

Cố Đinh Cẩn uống chút ít rượu, đứng ở trên hành lang bên ngoài, trong miệng ngậm điếu thuốc lá không có đốt.

Lâm Vi nhìn anh ta, luôn cảm thấy bộ dạng cô đơn trong lộ ra mấy phần lãnh khốc của anh ta, ngầu tới cực điểm.

Tả Dục đi ra, đứng ở sau lưng Lâm Vi, thấy cô ta nhìn về Cố Đinh Cẩn, nói: “Em chính là giống như trước, thích xem anh ta.”

Lâm Vi cứng một cái, quay đầu lại nhìn Tả Dục, trên mặt có chút hốt hoảng, muốn che giấu, nhưng lại rất vụng về, che giấu không được.

Cô ta nhìn Tả Dục, “Em xin lỗi.”

Sắc mặt của Tả Dục trầm xuống, “Em nói xin lỗi làm gì?”

Hình như cô ta thật làm chuyện gì có lỗi với anh ta

Nhìn như vậy khiến Tả Dục càng tức giận.

Anh ta căn bản không muốn nghe cô ta nói xin lỗi!

Lúc bọn họ ở chung với nhau, anh ta luôn cưng chiều cô ta, cũng không cần cô ta ăn nói khép nép.

Nhưng bây giờ cô ta nói ra ba chữ kia, để cho anh ta nhất thời có một loại cảm giác phiền muộn, không thểhình dung ra được, luôn cảm thấy trên đầu nhiều hơn một mũ quan.

Lâm Vi không nghĩ tới Tả Dục sẽ tức giận, có chút xấu hổ mà cúi thấp đầu, cô ta gần đây vẫn đang nghĩ chuyện muốn chia tay với Tả Dục, nhưng bởi vì anh ta không đồng ý, cô ta cũng không có kiên trì nói lại nữa.

Bây giờ nói tới đây, cô ta cảm thấy chính mình có mấy lời, không thể không nói ra, “Em biết anh đối với em rất tốt, nhưng là Tả Dục… Em vẫn thích anh ta, em cũng không biết em nên thế nào, ta vốn nghĩ là sau chúng ta yêu đương, em sẽ quên anh ta rồi, nhưng chẳng những không thể quên được anh ta nữa, còn càng ngày càng sâu…”

“…” Tả Dục đứng ở trước mặt Lâm Vi, anh ta rất cao,phải cúi đầu nhìn cô ta.

Nghe Lâm Vi nói như vậy, lại có cảm giác trái tim mình đang bị hàng tram hàng nghìn kim đâm vào thế.

Mặc dù khi bọn họ bắt đầu yêu đương, là Lâm Vi chủ động, nhưng, cô ta muốn làm bạn gái mình, Tả Dục liền cảm thấy, bản thân mình phải đối với cô ta tốt một chút.

Đã nhiều năm như vậy, coi như là tảng đá, cũng nên bị ấm áp hóa rồi đi!

Nhưng cô ta lại nói, cô ta còn thích Cố Đinh Cẩn.

Anh ta nhìn Lâm Vi, cười một tiếng, không biết tại sao trong lòng cảm thấy rất chua xót, “Cho nên, anh ở trong lòng em, một chút phân lượng cũng không có, đúng không?”

Phàm là cô ta có để ý một chút đến anh ta, giờ phút này thì sẽ không nói ra lời nói như vậy ngay trước mặt anh ta.

Nếu như cô ta không nói, anh ta còn có thể làm bộ như không biết, nhưng cô ta hiện tại nói hết ra, để cho anh ta không có một chút cơ hội cho ngụy trang nữa được.

Lâm Vi nhìn Tả Dục một cái, chậm rãi cúi đầu, “Thật xin lỗi Tả Dục, là em không tốt.”

Đã yêu đương nhiều năm như vậy, là cô ta phụ lòng anh ta.

Cho nên anh ta hiện tại nổi giận, cũng là cô ta nên chịu.

Tả Dục nhìn Lâm Vi, muốn nặng lời một chút , cuối cùng vẫn là nhịn lại, xoay người đi rồi.

Chanh Tử từ bên trong đi ra, nhìn thấy Tả Dục, “Anh Dục.”

Luôn cảm thấy bộ dạng Tả Dục rất đáng sợ.

Đây là thế nào?

Vừa còn rất tốt mà?

Bởi vì không yên tâm, Chanh Tử đi theo ra ngoài.

Lâm Vi đứng tại chỗ, khoảng thời gian này, chuyện này luôn giống như tảng đá đè trên trái tim của cô ta.

Giờ phút này, chọc đến Tả Dục tức giận, khiến nội tâm cô ta cảm giác rất áy náy.

Cố Đinh Cẩn không lâu lắm cũng rời đi, cũng không chú ý đến chuyện giữa cô ta và Tả Dục.

Lâm Vi chỉ có thể một mình tời đi từ quán bar.

Cao Thanh Thu đang giúp Bóng Đèn Nhỏ tắm rửa, Hoa Ngọc Thành đi vào, “Điện thoại em vang lên rồi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK