Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bà Bùi biết Dương Nhạc Linh mắt để trên trán, vì từng là vị hôn thê của Hoa Ngọc Thành, lại được Hoắc Chấn Đông nâng niu, làm sao cam tâm làm vợ của Thịnh Hy?

Buổi sáng, sau khi Hoa Ngọc Thành rời giường, mới vừa ra cửa, Lý Sơn liền tới, đứng ở bên cạnh anh, nói: “Dương Nhạc Linh đã đi từ sớm, hình như trở về Giang Châu rồi.”
Hoa Ngọc Thành không lên tiếng, Lý Sơn nói: “cô ta cũng chạy thật mau, đoán chừng là sợ anh tìm cô ta tính sổ.”
” Cậu thấy cô ta biết sợ lúc nào sao?”
Lý Sơn cúi đầu, “Nghe nói mấy tháng nay cô ta lưu lại nơi này, đều là vì Hoắc Chấn Đông, lần này lại bị lão thủ trưởng mắng, hẳn là sẽ không trở lại nữa.”
Cô ta một mực ôm lấy ý nghĩ, muốn gả vào nhà họ Hoắc, hiện tại lão thủ trưởng ghét cô ta như vậy, cô ta hẳn là không có mặt mũi trở lại.
Hoa Ngọc Thành nói: “Chuyện này trở về rồi hãy nói đi.”
Muốn lợi dụng Cao Thanh Thu, Dương Nhạc Linh rơi vào kết cục như thế cũng là đáng đời.

Buổi trưa, Thịnh Hy vẫn còn đang ở công ty, liền nhận được điện thoại của Dương Nhạc Linh, “Thịnh Hy, chúng ta gặp mặt một lần, được không?”
Dương Nhạc Linh dường như ở trên xe, bởi vì có thể nghe được âm thanh xe cộ bên kia.
Thịnh Hy biết Dương Nhạc Linh ít ngày trước trở lại một lần, bất quá cũng không có cùng hắn liên lạc qua.
Giờ phút này, nhận được điện thoại của cô ta hắn cảm thấy khá ngoài dự liệu, “Không phải em ở Thủ đô sao?”
Dương Nhạc Linh thích Hoắc Chấn Đông, đi tìm Hoắc Chấn Đông, mấy tháng này hẳn là sinh sống rất tốt đi!
Dương Nhạc Linh khá ngạc nhiên, không nghĩ tới chuyện của mình, Thịnh Hy đều biết.
Dương Nhạc Linh nói: “Tôi muốn gặp mặt Hạ Hạ, có thể không?”
Đi một vòng lớn như vậy, cô ta mới phát hiện, mình khốn khổ theo đuổi Hoắc Chấn Đông, còn không bằng cùng với Thịnh Hy ở chung một chỗ, ít nhất Thịnh Hy yêu cô ta, ít nhất bọn họ còn có một đứa con.
Trong tay Thịnh Hy nắm bút máy, nghe Dương Nhạc Linh nói, lãnh đạm trả lời: “Hạ Hạ sẽ không thích em, cũng không muốn gặp em, em đừng lãng phí tinh lực làm gì cho mệt. Còn nữa, sau này em đừng gọi điện thoại cho anh nữa, bạn gái của anh biết được sẽ tức giận.”
Hắn thích Dương Nhạc Linh là thật, nhưng mà, tình cảm theo thời gian sẽ từ từ phai nhạt.
điều kiện của Thịnh Hy cũng không phải thật sự kém cỏi, cần gì phải vì một người phụ nữ như Dương Nhạc Linh trôn vùi quãng đòan còn lại.
Dương Nhạc Linh có chút ngoài ý muốn, ” Anh có bạn gái rồi hả?”
Thịnh Hy nói: “Đúng vậy! Cô ấy rất tốt, cô ấy chưa bao giờ coi thường anh, càng không bao giờ đem anh ra số sánh với những người đàn ông khác. Em tốt như vậy, anh không xứng với em, chỉ xứng với những cô gái bình thường như cô ấy mà thôi.”
Hắn cũng không phải là không có sĩ diện, làm gì còn quấn chặt lấy một người phụ nữ không yêu mình?
Dương Nhạc Linh nắm chặt quả đấm, “Thịnh Hy, em muốn nhìn thấy Hạ hạ. Em là mẹ nó…”
Cô ta biết Thịnh Hy hay mềm lòng liền đổi xưng hô, xuống giọng cầu xin.
“Ban đầu em khăng khăng muốn bỏ con, vậy thì bây giờ em cứ coi như lúc đấy em đã phá thai rồi đi.” Thịnh Hy cứng rắn nói.
Thật sợ mình sẽ mềm lòng với người phụ nữ này!
Người nhà cũng muốn hắn tìm một cô gái khác, đừng nhớ tới Dương Nhạc Linh, bởi vì chuyện của Dương Nhạc Linh, mẹ của Thịnh Hy thương tâm không ít, hắn cũng không muốn lãng phí khí lực nữa rồi.
Dương Nhạc Linh nghe thấy lời của Thịnh Hy, phát hiện thái độ của hắn thay đổi rất nhiều, rõ ràng trước kia ly hôn, hắn còn đối với mình tốt vô cùng.
Cô ta ngồi ở trên xe taxi, có một loại cảm giác đau lòng chua xót, “Ngay cả anh cũng không muốn để ý đến em sao?”
Trong lòng cô ta tràn đầy mong đợi từ thủ đô trở lại, quyết định sau này mình phải cố gắng cùng với Thịnh Hy ở chung một chỗ.
Vô luận là Hoắc Chấn Đông hay Hoa Ngọc Thành đều có thể bỏ rơi mình, nhưng thật không nghĩ đến, liền ngay cả Thịnh Hy cũng không cần mình nữa!
Chẳng lẽ Dương Nhạc Linh này làm người thất bại đến vậy sao?
Tại sao?
Tại sao rõ ràng những người này lúc trước đều thích mình, từng bước từng bước đều ruồng bỏ mình?
những lời này của Dương Nhạc Linh làm cho Thịnh Hy sửng sốt, từ trong giọng nói của Dương Nhạc Linh nghe được mấy phần tuyệt vọng. Hắn cúi đầu không có lên tiếng, cơ hồ liền muốn mềm lòng.
Đột nhiên nghe được điện thoại bên kia truyền tới “Phanh ——” một tiếng.
Sau Tiếng vang kịch liệt,, cả thế giới như yên tĩnh lại…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK