Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cô ta lại chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ như vậy đi ra ngoài.

“Mình đã nói cậu đừng gây chuyện rồi.” Dương Nhạc Linh bất đắc dĩ khuyên nhủ: “Coi như bọn họ thật sự ly hôn, đối với cậu cũng đâu có lợi lộc gì.”

Nếu mà Hoa Ngọc Thành và Cao Thanh Thu ly dị, nói không chừng liền sẽ chạy đến bám cô ta tiếp.

Phải biết cô ta là bởi vì nghe được tin Hoa Ngọc Thành kết hôn, cảm thấy an toàn rồi mới dám trở về nơi này.

“Không phải mình đang nghĩ cho cậu sao.” Nói tới chỗ này, Thẩm Niệm Niệm không nhịn được trừng Dương Nhạc Linh một cái, “sao cậu lại có thể giữ được bình tĩnh như vậy chứ, Hoa Ngọc Thành đã ép nhà cậu đến ngõ cụt rồi, cậu còn chưa chịu đi cầu xin anh ấy, cúi đầu một cái thì chết sao?”

“Bảo mình đi cầu xin anh ta?” Dương Nhạc Linh cảm thấy buồn cười: “có chết mình cũng không đi.”

“Cậu cố chấp như thế làm gì, mình tin chỉ cần cậu cầu xin thì anh họ mình sẽ mềm lòng.”

Dương Nhạc Linh cô ta, nói: “lúc vừa trở về mình đã đi tìm anh ta rồi, thái độ của anh ta ngang ngược như thế. Cậu cảm thấy mình còn có thể làm cái gì? Lên giường với anh ta để mua vui cho anh ta sao?”

Nếu như Hoa Ngọc Thành vẫn là dáng vẻ trước kia, dù có bảo cô ta làm gì cô ta cũng chấp nhận, kể cả có cởi sạch nằm trên giường chờ sẵn cô ta cũng không chối từ, nhưng, một người đàn ông ngồi trên xe lăn, cô ta quả thực không có hứng thú.

Thẩm Niệm Niệm nhìn Dương Nhạc Linh tỏ rõ thái độ như vậy, không biết nên nói cái gì, “chẳng lẽ cậu không sợ ba cậu bị tức chết?”

“Mình sợ chứ! Nhưng cũng không có cách gì,cậu biết tính cách của mình mà.” Dương Nhạc Linh tỏ vẻ bất đắc dĩ, nói: “cậu đừng gán ghép mình và anh họ của cậu nữa. Vài ngày nữa mình chuẩn bị đi thủ đô một chuyến.”

“Đi thủ đô?”

” sinh nhật mẹ nuôi mình.” Dương Nhạc Linh bây giờ có tình nguyện lấy lòng người khác, cũng sẽ không cúi đầu trước Hoa Ngọc Thành: ” năm ngoái sinh nhật mẹ nuôi mình đã không đi rồi.”

Năm ngoái vì tránh Hoa Ngọc Thành, cô ta ra nước ngoài, hiện đang phải nhờ vả đương nhiên muốn đi đến đó.

Trọng điểm là cô ta còn muốn đến gặp Chấn Đông.

Lần này trở về, Dương Nhạc Linh liền trực tiếp chuyển mục tiêu sang Chấn Đông

Người mà Dương Nhạc Linh muốn lấy làm chồng, phải là người đàn ông tốt nhất trên đời, sẽ không bao giờ có khả năng cô ta cùng một người tàn phế sống hết đời.

Điều làm cho cô ta buồn bực là, lần trước Chấn Đông về Kinh Châu, cô ta gọi Chấn Đông ra gặp mặt, anh ta đều lấy cớ từ chối.

Cho nên lần này đến thủ đô, cô ta nhất định phải nắm chặt cơ hội này.

Lý Sơn và Hoa Ngọc Thành ra khỏi thang máy trước, Cao Thanh Thu và Tô Tề đi ở phía sau.

Cô nhìn Tô Tề, nói: “Vậy hôm nay tôi về trước.”

Cùng Tô Tề trò chuyện lâu như vậy, coi cũng rất thỏa mãn rồi, chờ sau này ở công ty, còn có thể tiếp tục hỏi anh ta.

Tô Tề gật đầu, “Được.”

Hai người đi ra, nhìn thấy Hoa Ngọc Thành đã lên xe, đang ngồi trên xe nhìn bọn họ.

Tô Tề và Cao Thanh Thu chỉ nói chuyện công việc, cũng không cảm thấy có cái gì không ổn cả, kết quả lúc đi ra, đụng phải ánh mắt của Hoa Ngọc Thành, nhất thời cảm thấy có chút chột dạ.

Tô Tề nhìn thế nào,cũng cảm thấy ánh mắt của Hoa Tổng có chút đáng sợ?

Tô Tề nhìn Hoa Ngọc Thành một cái, tôn kính gật gật đầu, nói với Lý Sơn vài câu mới tạm biệt Cao Thanh Thu.

Cao Thanh Thu nói: ” Vậy tôi đi trước, bye.”

Cô lên xe, thừa dịp xe mở cửa vẫy tay chào tạm biệt Tô Tề.

Dường như hận không thể cùng Tô Tề trò chuyện thêm hai giờ nữa vậy.

Hoa Ngọc Thành ngồi ở một bên, nhìn thấy bộ dạng thoải mái của bà xã nhà mình khi nói chuyện với người đàn ông khác, nhíu mày một cái, sao anh không phát hiện Cao Thanh Thu ở trước mặt anh nhiệt tình như vậy?

Cao Thanh Thu ngồi ở bên cạnh, nhìn Hoa Ngọc Thành một cái, phát hiện anh đang nhìn mình cằm chằm, hỏi: “anh sao thế?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK