Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cao Thanh Thu cảm thấy, Là một người phụ nữ thì nhất định phải có tôn nghiêm, phải biết yêu bản thân mình trước rồi hãng yêu người khác.

Cô yêu Hoa Ngọc Thành, cũng là vì anh chưa bao giờ hoài nghi cô, rất tin tưởng cô.

Ngược lại, nếu như anh không còn sự tin tưởng tối thiểu đó nữa, mà dễ dàng bị loại người như Vũ Minh Hân khích bác, Cao Thanh Thu cũng dùng lý trí ép bản thân rời xa anh

Hoa Ngọc Thành đưa tay ra, để tay ở trên đầu cô, không nhịn cười được một tiếng.

Nụ cười này làm cho thần kinh Cao Thanh Thu đang cẳng thẳng được nới lỏng.

Cô kinh ngạc nhìn lấy anh, đây có phải… Không tức giận phải không?

Hoa Ngọc Thành ngưng mắt nhìn Cao Thanh Thu, âm thanh ôn nhu, ” Hoắc Chấn Đông thích ai anh không cần biết, nhưng em thích ai thì anh là người rõ ràng nhất.”

Nghe anh nói vậy, Cao Thanh Thu thở phào nhẹ nhõm, “Làm em sợ gần chết.”

Cô còn tưởng rằng, anh thật sự ăn giấm rồi.

Hoa Ngọc Thành phì cười nói: “anh đã làm gì dọa em rồi hả?”

“Vậy anh tìm em qua đây làm gì? Còn bảo chú quản gia đi gọi em, không tự mình đi qua.”

Làm cô thật sự nghĩ vớ vẩn rất nhiều.

Hoa Ngọc Thành nhìn cô, đi về phía một bên, trên bàn bày một cái hộp, “Qua đây.”

Cao Thanh Thu cùng đi theo qua đó, Hoa Ngọc Thành nói: “Cái này tặng cho em.”

Cao Thanh Thu không dám tin nhìn về phía anh, đưa tay mở cái hộp ra, bên trong là một chiếc váy, thoạt nhìn rất đẹp mắt.

Cao Thanh Thu hỏi: “Làm sao lại tặng váy cho em?”

“Đi thử để anh ngắm xem nào.” Hoa Ngọc Thành nói với cô.

Cao Thanh Thu ôm lấy cái hộp, vẫn có chút không yên lòng mà nhìn lấy Hoa Ngọc Thành, ” Anh thật không tức giận chứ?”

Hoa Ngọc Thành nhìn cô vợ ngốc nghếch, bất đắc dĩ lặp lại, ” Có gì mà phải tức giận.”

Cao Thanh Thu đổi quần áo, lúc đi ra ngoài, Hoa Ngọc Thành đã không có ở trong phòng.

Cao Thanh Thu nhìn mình ở trong gương, thật sự bộ váy này vô cùng đẹp mắt, chắc anh thấy cô ăn mặc đơn giản quá nên mới đưa váy cho cô cũng nên?

Cô cũng không nghĩ nhiều, từ trong phòng đi ra, trực tiếp đi tìm Cao Thanh Đức.

Cao Thanh Đức còn đang lo lắng cho Cao Thanh Thu, thấy cô thay quần áo khác đi ra, thiếu chút nữa không nhận ra chị gái, “Chị, chị mặc bộ này đẹp quá.”

“Muốn nghe em nói câu êm tai cũng không dễ dàng nhỉ.” Cao Thanh Thu nhìn em trai, cười một tiếng.

Cao Thanh Đức hỏi: “Anh rể không giận chứ?”

” Không có gì.” Mặc dù như vậy, nhưng Cao Thanh Thu nhớ tới Vũ Minh Hân, vẫn không nhịn được.

Cô hỏi Cao Thanh Đức nói: “Hoắc An An đâu rồi?”

“Trong phòng.”

“Chúng ta đi dạo vài vòng đi.” Cao Thanh Thu đi vào, gọi Hoắc An An và bọn Tả Dục cùng đi xuống.

Cao Thanh Thu liếc trong đám người, thấy Vũ Minh Hân đang nói chuyện với Phan Hiểu Ý – cô em họ kênh kiệu, con gái của cô Tôn Tình, Phan Hiểu Ý sùng bái nhìn Vũ Minh Hân nói, ” Em là fan ruột của chị nè, chị có thể ký tên cho em được không?”

Vũ Minh Hân cười nói, “Được.”

Không nghĩ tới ở chỗ này còn có thể gặp được idol, Phan Hiểu Ý vô cùng sung sướng.

Cao Thanh Thu đi thẳng tới, Cao Thanh Đức đi theo sau lưng Cao Thanh Thu, giống như hộ vệ.

Phan Hiểu Ý lúc nào cũng xem thường Cao Thanh Thu, coi như biết hiện tại Cao Thanh Thu cùng với Hoa Ngọc Thành ở bên nhau thì cô ta cũng vẫn xem thường.

Một ngày nào đó, cô ta chắc chắn sẽ lấy được một người chồng tốt hơn cả chồng của Cao Thanh Thu, đến Cao Thanh Thu còn có thể mèo mù vớ cá rán thì cô ta cũng thừa sức tóm được đại gia.

Hơn nữa Hoa Ngọc Thành và Cao Thanh Thu ly hôn lâu như vậy rồi, còn không biết hai người quan hệ thế nào đây.

Vũ Minh Hân nhìn Cao Thanh Thu, ” Cô nhìn tôi làm gì?”

Vũ Minh Hân ký tên cho Phan Hiểu Ý, nhưng ánh mắt vẫn nhìn về phía Cao Thanh Thu đầy cảnh giác.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK