Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Quả thực là coi Cao Thanh Thu như tâm cần bảo bối.

Liền ngay cả buổi sáng khi cùng Hoa Ngọc Thành nói chuyện, Kỷ Minh Viễn cũng có thể cảm giác được Hoa Ngọc Thành thực sự lo lắng đến mất hết lý trí.

Sau khi Kỷ Minh Viễn rời đi, Hoa Ngọc Thành trở về, hôm nay anh có chút việc gấp, đi một chuyến đến công ty.

Sau khi vào cửa, anh cởi áo khoác âu phục xuống, chỉ mặc áo sơ mi, ngồi xuống ghế, nhìn thấy bộ dáng gầy gò của Cao Thanh Thu, nắm tay cô, xót xa nói “Không ngủ à?”

Cao Thanh Thu nhìn Hoa Ngọc Thành, cũng không cùng anh vòng vo, dứt khoát hỏi: ” Bác sĩ Kỷ nói, anh muốn em bỏ đứa bé này?”

Hô hấp Hoa Ngọc Thành ngưng trệ, không nghĩ tới Cao Thanh Thu đều đã biết, trên đường trở về anh còn đang nghĩ vấn đề này, ý định từ bỏ đứa bé cũng càng ngày càng mãnh liệt.

Anh thậm chí còn nghĩ xong sẽ giải thích ra sao với người nhà.

Giờ phút này, đối mặt vấn đề của Cao Thanh Thu, Hoa Ngọc Thành gật đầu một cái, dùng ngữ khí ôn nhu nói: ” Đúng sức khỏe của em quá kém, cứ như vậy em sẽ chịu không nổi. Hai ngày nay cứ phát sốt. Em còn trẻ, còn của chúng ta có thể để sau này cũng được.”

“Không muốn.” Hoa Ngọc Thành mới vừa nói xong, Cao Thanh Thu liền quả quyết đưa ra ý nghĩ của mình, ” Em muốn sinh nó ra.”

“Không muốn.” Hoa Ngọc Thành mới vừa nói xong, Cao Thanh Thu liền quả quyết đưa ra ý nghĩ của mình, ” Em muốn sinh nó ra.”

“Bảo bối…” Hoa Ngọc Thành cầm tay cô, “em cứ như vậy làm anh đau lòng lắm, mỗi ngày nhìn thấy em nôn ói thành như vậy, trong lòng anh rất khó chịu.”

Cao Thanh Thu giữ vững ý nghĩ của mình, ” Anh biết mẹ chờ đứa bé này bao lâu rồi không? Chúng ta cũng mong đợi lâu như vậy, hiện tại anh làm sao có thể không cần nó nữa? Anh cứ như vậy, em sẽ không thích anh nữa.”

Mặc dù là vì muốn tốt cho cô, nhưng mà cô thật sự không có yếu ớt như anh nghĩ.

“Không phải là không muốn…” Anh chẳng qua thật sự không chịu nổi khi nhìn thấy cô bị dày vò như vậy nữa.

Nếu như chẳng qua chỉ là phản ứng nôn nghén thì không có chuyện gì.

Nhưng bây giờ, ngày cả bác sĩ cũng tiên lượng tình trạng của cô đang ngày càng xấu đi.

Anh nhìn còn thấy thống khổ như vậy, huống chi là cô?

Cao Thanh Thu cầm tay anh, âm thanh mềm nhũn ra, ” Ông xã, anh đừng như vậy có được không? Em có thể kiên trì, thật đấy, em không hề có một chút vấn đề nào hết. Chờ vượt qua liền tốt thôi! Lúc này dừng lại, vậy cũng không bảo đảm lần sau sẽ không ói? Chúng ta không có khả năng cả đời cũng không cần có con, đúng không?”

Ánh mắt của Cao Thanh Thu rất kiên định, Hoa Ngọc Thành nhìn vào đôi mắt đó, ánh mắt rất phức tạp.

Anh không nghĩ tới, ban đầu người không muốn có con là Cao Thanh Thu, cuối cùng lại có thể so với anh kiên định.

tâm tình Hoa Ngọc Thành lập tức liền mềm nhũn ra, anh cầm tay cô, an ủi: “Sinh non xong em có thể quay về đi học, không phải em thích đi học nhất sao?”

“Em không muốn.” Cao Thanh Thu cảm thấy thái độ của anh cũng rất kiên quyết, mình cũng không biết làm sao giải thích cho anh hiểu, cô có chút nóng nảy mà nhìn lấy anh, ” Em không biết, nếu như anh không cho em sinh đứa bé này ra, em sẽ không thèm để ý tới anh nữa, chúng ta đường ai nấy đi.”

“…” Những lời này làm cho Hoa Ngọc Thành ngẩn ra.

Đường ai nấy đi?

Thế mà cô cũng nghĩ ra được!

Mặc dù biết cô chỉ uy hiếp, nhưng Hoa Ngọc Thành vẫn có chút ngây ngẩn.

Anh sợ cô sẽ bởi vì chuyện này giận anh,rời xa anh.

Hoa Ngọc Thành ôm lấy Cao Thanh Thu, không nói gì.

Không phản bác lời nói của cô, nhưng cũng không có đáp ứng.

Cao Thanh Thu bị anh ôm vào trong ngực, thừa cơ hội này an ủi anh nói: ” Em thật sự sẽ khá hơn, anh phải tin tưởng em chứ! Hai ngày trước em còn nằm mơ, nằm mơ thấy bảo bối của chúng ta ra đời, là con trai, đáng yêu muốn chết. Ông xã, anh đừng vứt bỏ con có được không? Bằng không khi nó ra đời mà biết được, nhất định sẽ rất buồn.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK