Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cô cũng không biết mình có thể đi nơi nào.

Rời xa Hoa Ngọc Thành, cô còn có chỗ nào có thể đi đây?

Vốn nghĩ Giang Châu là nhà của mình, nhưng nghĩ kỹ một chút, coi như trở về nơi đó, lại không có chỗ nào chân chính thuộc về cô?

Hoa Ngọc Thành nhìn Cao Thanh Thu một cái, trong ánh mắt cô chứa đầy vẻ vô tội và bất đắc dĩ, giống như bị anh bỏ rơi.

Hoa Ngọc Thành nói: ” Anh không đi đâu hết.”

Chỉ có điều nhớ tới tình anh em nhiều năm như vậy đột ngột tan vỡ, cảm thấy tức không nhịn nổi, đi ra bên ngoài tĩnh tâm một chút

Anh vừa ra bên ngoài thì gặp xe của Kỷ Minh Viễn, hai người ngồi ở trong xe hơn nửa ngày.

Sau đó Kỷ Minh Viễn đi rồi, anh cũng trở về.

Kết quả vừa trở lại một cái, liền thấy Nhiếp Vân Đóa dám động tay động chân với vợ anh…

Cao Thanh Thu cúi đầu, trong lòng rất ủy khuất, nhưng mà, lòng tự ái bắt cô phải ngụy trang ra một vẻ ngoài mạnh mẽ lãnh đạm, ” Em làm sao mà biết được?”

Cô cảm thấy mình quá ỷ lại vào Hoa Ngọc Thành rồi.

Phụ nữ khi yêu đương vào liền sẽ biến thành kẻ ngốc, Cao Thanh Thu cảm giác mình bây giờ chính là như vậy.

Hoa Ngọc Thành nhìn thấy cô giả vờ lãnh đạm thờ ơ, nói: “Nếu như anh định đi, anh nhất định sẽ mang em theo!”

“Không phải anh vẫn đang tức giận chuyện của Đông sao?”

Cô đi theo sau lưng anh luôn rất thận trọng, sợ một lúc nào đó mình theo không kịp bước chân của anh.

Suy nghĩ lại cũng thật buồn cười.

Hoa Ngọc Thành đưa tay ra kéo cô vào trong ngực.

Cao Thanh Thu đẩy anh ra, lại bị anh càng thêm bá đạo ôm lấy, anh ấn xuống đầu của cô, xiết chặt cô vào trong lòng, trầm giọng nói: ” Anh rất giận Hoắc Chấn Đông. Anh coi cậu ta là anh em tốt, vậy mà…em cảm thấy anh nhìn thấy lá thư này, trong lòng có dễ chịu được không?”

Nhưng anh không hề giận lây sang Cao Thanh Thu.

Ở trong chuyện lần này, cho tới tận bây giờ anh cũng chưa từng trách cô.

Coi như Hoắc Chấn Đông thích vợ của anh thật,thì đó cũng là lỗi của cậu ta, không có quan hệ gì với vợ anh hết.

Bởi vì từ đầu tới cuối cô không làm gì hết, là chính anh dẫn sói vào nhà.

Đối với anh và cả những thứ thuộc về anh Hoắc Chấn Đông sẽ luôn có hứng thú cực lớn.

Cao Thanh Thu biết trong lòng Hoa Ngọc Thành không dễ chịu, dù sao đây cũng coi như là lần thứ hai Hoắc Chấn Đông phản bội anh rồi.

Cô cũng rất thương xót cho anh.

Cao Thanh Thu nói: ” Anh ta nói rồi, anh ta không hề có ý gì với em hết, hôm nay ở ngay trước mặt mọi người,anh ta còn mắng em, nói em là con bé quê mùa không biết chui ra từ xó xỉnh nào… Bằng không, anh cho rằng sao Nhiếp Vân Đóa lại chạy đến bắt nạt em? Cô ta cho là anh không cần em nữa, nhìn thấy Hoắc Chấn Đông đối xử với em như vậy cho nên mới nhân cơ hội tìm em gây sự.”

Vừa nhắc tới Nhiếp Vân Đóa và Hoắc Chấn Đông, Cao Thanh Thu liền hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Hoa Ngọc Thành nhíu mày một cái, lời nói của Cao Thanh Thu làm cho anh dừng một chút, không nghĩ tới Hoắc Chấn Đông… Lại còn làm loại chuyện này.

Anh nhìn Cao Thanh Thu, không truy hỏi ngọn nguồn,lồng ngực ấm áp dán sát vào cô, “Tốt rồi, đừng nóng giận, là do anh không tốt, không nên bỏ em lại một mình, để cho người khác bắt nạt em.”

Cao Thanh Thu nhìn Hoa Ngọc Thành, ánh mắt phá lệ thanh tỉnh, không hề bị đắm chìm trong sự ôn nhu của anh, ” Anh có muốn biết lúc Nhiếp Vân Đóa đánh em, trong lòng em nghĩ cái gì không?”

Hoa Ngọc Thành dừng một chút, hỏi: ” Thế em nghĩ gì?”

” Em nghĩ em không bao giờ muốn ở bên anh nữa.” Cao Thanh Thu hít một hơi, giận dỗi nói: ” Cô ta thích anh,anh còn che chở cho cô ta, đi dỗ dành cô ta. Anh tốt với cô ta như vậy, còn cần em làm cái gì? Anh đi mà lấy cô ta luôn đi.”

“…” Hoa Ngọc Thành nhìn Cao Thanh Thu, biểu tình trở nên nghiêm túc, bầu không khí quanh mình, cũng từ từ trở nên đông đặc.

Anh không thích nghe những thứ này.

Nếu như là bình thường, Cao Thanh Thu sẽ không dám nói gì, nhưng hôm nay không biết lấy dũng khí từ đâu ra.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK