Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kết Hôn Nhanh Chóng Cô chỉ là cảm thấy thắt lưng có chút không thoải mái, bảo anh xoa bóp cho một chút.

Anh dù sao cũng là một người đàn ông, đôi tay khá có lực,làm tay cô đau đến gào khóc thét lên.

Hoa Ngọc Thành ngồi ở trên ghế sa lon, nghiêm túc nhìn Cao Thanh Thu, “em chính là do lười tập thể dục nên mới thế này. Từ giờ, buổi sáng dậy sớm tập thể dục, anh bảo Lý Sơn giám sát em thay anh.”

Lại… Lại muốn bắt cô dậy sớm tập thể dục?

“…” Cao Thanh Thu trở vờ không nghe thấy, “Cái đó… Đúng rồi, bọn họ chắc ăn cơm xong rồi, em đi xem bạn em đã.”

Lúc cô và Hoa Ngọc Thành ở chỗ này nghỉ ngơi, Lâm Vi cùng Dao Dao bọn họ đều đi ăn cơm.

Cô cũng không thể không quan tâm bọn họ, dù sao cũng phải đi chào hỏi đã.

Hoa Ngọc Thành nói: “Đi thôi.”

Đinh Cẩn cùng Hoa Châu Du nói chuyện xong, từ phòng nghỉ đi ra, chuẩn bị đi tìm Tả Dục, sau đó về nhà.

Lâm Vi đột nhiên đi tới, “Đinh Cẩn.”

Hắn dừng bước lại, nhìn Lâm Vi, biết Lâm Vi là bạn của Cao Thanh Thu, lại cùng Lâm Vi là bạn học, cho nên, thái độ cũng coi như khách khí, “Có chuyện gì sao?”

Lâm Vi đi tới, cười một tiếng, đưa bình nước trái cây cho Đinh Cẩn.

Đinh Cẩn nhìn bình nước, không nhận, “Đây là cái gì?”

“Lấy lòng cậu đó.” Lâm Vi rất trực tiếp nói.

Đinh Cẩn nhớ tới ban đầu, lúc mình cùng với Cao Thanh Thu ở chung một chỗ, Vũ Minh Hân cũng là mượn cớ là bạn của Cao Thanh Thu nên mới có thể quen biết mình.

Hắn thích Cao Thanh Thu, cho nên, đối xử với bạn của cô cũng khá tốt…

Lại không nghĩ rằng, có một ngày lại bị Vũ Minh Hân lừa dối.

Vì vậy đối với Lâm Vi tràn đầy phòng bị: “Tôi có việc, đi trước.”

“Chờ một chút.” Lâm Vi ngăn hắn lại, “tôi tìm cậu có việc quan trọng.”

Đinh Cẩn tràn đầy hoài nghi nhìn Lâm Vi.

Hắn bình thường không có chuyện gì liên quan đến Lâm Vi, cô ta thì có chuyện gì quan trọng chứ?

Lâm Vi đem nước trái cây nhét vào trong tay hắn, “Chiến đội các cậu không phải là muốn tìm người quản lý sao? tôi nói với Tả Dục rồi, nhưng cậu ấy bảo tôi tới nói với cậu một tiếng. Cho nên… Cái này coi như là hối lộ đi!”

Cầm một bình nước trái cây tới hối lộ hắn? Cũng thật độc đáo.

Đinh Cẩn nói: “Không được.”

“Tại sao? Các cậu đã tuyển được người rồi hả? Nhưng mà Tả Dục nói với tôi, chưa tuyển được người cơ mà.”

Đinh Cẩn nhìn Lâm Vi, “cô có ý gì tôi biết.”

Lâm Vi thích hắn, hắn nhìn ra được.

Hắn chỉ là muốn tìm trợ lý giúp việc cho chiến đội, không phải muốn tìm một người phụ nữ suốt ngày chỉ muốn quấn lấy hắn.

“Cậu lo tôi gia nhập chiến đội sẽ quấy rầy cậu?” Lâm Vi cười nói: “Không nhìn ra, cậu còn rất tự luyến đấy!”

“…”

“tôi bảo đảm với cậu, nếu tôi quấy rầy cậu, cậu cứ trực tiếp đuổi tôi. Thật ra thì tôi chỉ muốn tìm việc làm thêm, điều kiện gia đình tôi cũng không khá lắm, hơn nữa, tôi rất thích trò chơi này. tôi nói cho cậu biết, tôi đứng nhất trong khu đấy.”

“Cô?” Đinh Cẩn đối với lời Lâm Vi nói tràn đầy hoài nghi.

Lâm Vi có tên trong khu, hắn không tin.

Lâm Vi nói: “cậu không tin? Nếu không chúng ta bây giờ liền đi đánh một trận, để cho cậu nhìn kỹ thuật của tôi.”

Vũ Minh Hân bị Hoa Châu Du giáo huấn một trận, mãi mới lấy lại được tinh thần,lúc đi ra ngoài, vừa vặn gặp Lâm Vi ở bên cạnh Đinh Cẩn, hướng về phía Đinh Cẩn vừa nói vừa cười.

Đinh Cẩn không để ý tới Lâm Vi, cô ta còn có tình tiếp cận, thật là một con tiện nhân!

Nghĩ tới đây, Vũ Minh Hân giận đến nắm chặt quả đấm.

Hết lần này tới lần khác… Hôm nay người nhà họ Hoa đều ở đây, cô ta lại không tiện phát tác, chỉ có thể nhịn. Trơ mắt nhìn Lâm Vi đi theo Đinh Cẩn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK