Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kết Hôn Nhanh Chóng CHƯƠNG 237:

“Đúng, tôi mới 18, còn nhỏ hơn anh một tuổi.” Cao Thanh Thu nhìn Đinh Cẩn: “có điều trên giấy chứng minh thì tôi đã đủ 20 rồi. Cậu! Nên hết hi vọng đi.”

Đinh Cẩn không ngờ còn có việc này.

Anh luôn cho là chỉ cần họ vẫn chưa cưới nhau thì anh còn cơ hội, nhưng, ngờ đâu chứ……

Lại không ngờ sự việc lại trở nên như vậy.

Thấy vè mặt của Cao Thanh Thu thì dường như cô không nói dối.

Lòng anh rất đau, giọng nói tràn đầy bi ai: “Em và cậu tôi đã kết hôn, còn tôi đây? Tôi phải làm sao?”

Cả tối qua anh không ngủ, trạng thái rất kém, vành mắt đã hơi đỏ ửng.

Cao Thanh Thu chưa từng nhìn thấy bộ dáng như thế của anh, trước đây biết Đinh Cẩn, anh luôn kiêu ngạo, cho dù được Hoa Ngọc Thành dạy bảo, anh cũng chưa từng chật vật như hôm nay.

Anh nhìn cô, bi thương nhức nhói khó mà ức chế được: “Đã lâu thế rồi, tôi luôn thích em, luôn rất thích em. Dù đang ăn cơm, đi ngủ, đọc sách, chơi game, đều luôn nghĩ đến em! Tôi phải làm sau đây? Cao Thanh Thu, em cho tôi biết, sao em lại đối với tôi như vậy? Sao em lại có thể quên đi ước hẹn của chúng ta? Em gả cho người, còn tôi phải làm sao?”

Dạo gần đây hễ anh nhắm mắt là trong đầu toàn là giọng nói của cô:

“Đinh Cẩn, thấy đến lớp rồi, đừng ngủ nữa.”

“Đinh Cẩn, thật sự thì khi anh cười lên rất đẹp trai đó.”

“Đinh Cẩn, hôm nay em đã đọc một quyển sách, nam nữ chính cuối cùng lại chia tay rồi, anh nói đi, có ngày chúng ta cũng chia tay sao?”

“Đinh Cẩn, đợi sau khi tốt nghiệp, chúng ta cùng nhau đi du lịch được chứ?”

Lúc ấy tuy anh thích cô, nhưng lại cảm thấy mình là một thiếu gia nhà họ Diệp luôn ở trên cơ người khác. Cảm thấy cả thế giới này đều phải theo ý anh.

Khi nghe Vũ Minh Hân nói, mỗi ngày cô đều trốn tránh anh, không thích anh, chỉ đang diễn kịch với anh thôi, mà anh thì hẹn cô năm lần bảy lượt thì cô luôn có cớ từ chối, anh đã tức giận!

Làm bạn gái anh đã là phúc phần của cô, dựa vào gì mà đối với anh như thế?

Anh phải chia tay cô!

Anh phải tìm được một người con gái vừa xuất sắc lại dịu dàng hiểu chuyện hơn cô.

Nhưng giờ, anh hối hận rồi!

Kiêu ngạo cái gì chứ, Cố thiếu gia lại tính là gì?

Giờ, tên cô và Hoa Ngọc Thành đã cùng một chỗ, anh biết mình không còn cơ hội nào nữa.

Cao Thanh Thu nhing Đinh Cẩn đang hối hận không thôi, cười nói: “anh yêu tôi thì cả đời đừng yêu người khác, cả đời bảo vệ tôi là được rồi! Tình yêu không cần được đáp lại mới là tình yêu chân chính, có đúng không?”

“……” Đinh Cẩn không dám tin nhìn cô: “em quá coi trọng mình rồi đấy!”

Anh vốn rất đau long, nghe cô nói thể nhất thời đầy phẫn nộ, cô đã trở thành mợ anh, dựa vào đâu anh phải bảo vệ cô cả đời?

Cô là cái thá gì chứ!

Cao Thanh Thu nhíu mày: “tôi đã góp ý cho anh, anh lại không muốn, vậy đừng hỏi tôi nữa. Nhìn anh là đã thấy phiền!”

Cao Thanh Thu nói xong cũng không thèm quan tâm phản ứng của Đinh Cẩn, đi thẳng. Thấy Tả Dục và Lâm Vi đang đứng ở cucawr.

Cô và Hoa Ngọc Thành có hẹn ăn tối nên muốn sớm về nha, không muốn tiếp tục ở lại đây nữa.

Tả Dục và Lâm Vi thì cùng vào lại phòng học với Đinh Cẩn…

Tối đến, Hoa Ngọc Thành dùng bữa cùng người ta, dẫn Cao Thanh Thu đi cùng, Cao Thanh Thu ngồi bên yên lặng ăn, thì nhận được ảnh do Tả Dục gửi đến, bọn họ đang hát KTV, mà Đinh Cẩn thì đang uống rượu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK