Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cao Thanh Thu cũng nhìn về phía quản gia, nghe quản gia nói tiếp: “Là Dương Nhạc Linh.”

“…” Dương Nhạc Linh ư?

Cao Thanh Thu có chút khiếp sợ, từ khi Hoa Ngọc Thành thiếu chút nữa bóp chết Dương Nhạc Linh, cũng buộc cô ta phải kết hôn xong, Dương Nhạc Linh không dám xuất hiện ở trước mặt Hoa Ngọc Thành, bây giờ lại chủ động đưa tới cửa?

Vẻ mặt của Bà Hoa lạnh xuống, “cô ta tới làm gì?”

“Nói là muốn chúc tết.”

“Ai muốn cô ta tới chúc tết chứ?” Bà Hoa ghét bỏ mà nói: ” Đuổi cô ta về đi! Thấy cô ta là khó chịu rồi.”

Căn bản Bà Hoa không muốn thấy Dương Nhạc Linh.

Quản gia nói xong, liền xoay người đi ra ngoài.

Cao Thanh Thu nhìn sang Hoa Ngọc Thành, nhỏ giọng hỏi: ” Anh nói xem vào lúc này bà cô ấy tới làm gì?”

Hoa Ngọc Thành lãnh đạm thờ ơ, “Không biết.”

Hoa Châu Du từ bên ngoài trở lại, cũng đã là hai giờ sau, nhìn thấy Dương Nhạc Linh còn đứng ở nơi đó.

Cô ta mặc cái áo choàng dài, thoạt nhìn rất đơn bạc, Hoa Châu Du đậu xe xong, mở cửa xuống xe, ” Cô ở nơi này làm cái gì?”

Chạy đến cửa nhà của chị giả vờ đáng thương sao?

Hơn nữa, nếu như chị nhớ không lầm, chắc thời gian này Dương Nhạc Linh còn trong ngày ở cữ chứ?

Sinh con còn chưa đầy một tháng mà đã chạy ra ngoài?

Quả thực là muốn chết mà!

“Chị ơi.” Dương Nhạc Linh nhìn Hoa Châu Du ủy khuất vô cùng.

Từ trước đến nay Hoa Châu Du cũng không phải là người máu lạnh, mặc dù rất tức giận, cảm thấy Dương Nhạc Linh rất đáng hận, nhưng nhìn thấy bộ dáng này của cô ta, vẫn mềm lòng nói với Dương Nhạc Linh: “Lên xe đi.”

Dương Nhạc Linh đi theo sau lưng Hoa Châu Du vào cửa, Hoa Châu Du để cho cô ta ngồi xuống ghế sa lon, nhìn thấy bộ dáng yếu ớt của Dương Nhạc Linh, hỏi ” Cô mới sinh con xong mà đã chạy ra ngoài làm gì? Muốn Chết trước cửa nhà chúng tôi để cho chúng tôi lên mặt báo sao?”

Dương Nhạc Linh cúi đầu, “Không phải đâu chị ơi, em chỉ muốn tìm Ngọc Thành có chút việc, nhưng anh ấy không muốn gặp em.”

“Nó không muốn gặp cô cũng là phải! Cô dựa vào cái gì mà muốn gặp nó thì nhất định nó phải gặp cô?” Hoa Châu Du hận chính mình, sao lại không kiên định được trước mấy người đáng thương.

Dù là lúc trước chán ghét Dương Nhạc Linh như vậy, hiện tại vừa nhìn thấy bộ dáng thảm hại này của cô ta đã lại mềm lòng.

Dương Nhạc Linh cúi thấp đầu, ” Em biết, nhưng em thật sự không có cách nào khác, trừ anh ấy ra, em không biết em còn có thể tìm ai.”

Chỉ có Hoa Ngọc Thành mới có quan hệ tốt với Hoắc Chấn Đông, cũng chỉ có Hoa Ngọc Thành mới có thể giúp cô ta liên lạc với Hoắc Chấn Đông.

Hoa Châu Du cầm điện thoại lên, gọi điện thoại cho người nhà họ Tô, để cho bọn họ tới đem Dương Nhạc Linh đi, rồi mới nhìn sang Dương Nhạc Linh, ” Cô đừng phí công giả bộ đáng thương nữa, hết thảy những thứ ngày hôm nay đều là do cô tự làm tự chịu. Nếu tôi là cô thì tôi sẽ trở về an phận sống với Thịnh Hy, trên đời này, cũng chỉ có người nhà họ Thịnh không ngại cô thôi.”

Chị cũng là không đành lòng, mới có thể nói với Dương Nhạc Linh những thứ này.

Dương Nhạc Linh cúi đầu, ” Chị giúp em nói với Ngọc Thành, nhờ anh ấy gọi Hoắc Chấn Đông hộ em có được không?”

“Làm sao? Bây giờ cô lại muốn quấn Hoắc Chấn Đông à?” Hoa Châu Du coi như đã nhìn ra rồi, người phụ nữ không biết xấu hổ này, lại còn muốn trèo cao Nhà họ Hoắc.

Cô ta lấy tự tin từ đâu ra vậy?

Dương Nhạc Linh nói: “Không, em thật sự yêu anh ấy, cảm thấy mình có lỗi với anh ấy, em yêu Hoắc Chấn Đông giống như chị yêu anh rể vậy, trước kia là do em không biết yêu là gì nên mới phụ lòng Hoắc Chấn Đông, hiện tại chị muốn em làm cái gì cũng được, chỉ cần có thể giúp em gọi điện thoại cho anh ấy.”

Bọn họ đã từng có tình một đêm, từng gần gũi da thịt, cô ta chỉ muốn nhìn Hoắc Chấn Đông một cái, chỉ như vậy mà thôi.

Hoa Ngọc Thành từ trên lầu đi xuống, nhìn thấy Dương Nhạc Linh ở đó, những gì cô ta vừa nói anh đều nghe thấy hết.

“Ngọc Thành.” Hoa Châu Du nhìn thấy em trai mình, nói, “Sao cậu lại xuống rồi hả?”

Nghe được là Hoa Ngọc Thành xuống đây, Dương Nhạc Linh cứng đờ, nhìn về phía anh, tỏ ra đáng thương để người khác rủ lòng thương hại.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK