Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

hai ngày nay tình hình của Cao Thanh Thu đã khá hơn một chút, mặc dù vẫn ói, nhưng ít ra có thể ăn đồ ăn, hơn nữa ói cũng so với trước kia nhẹ đi nhiều.

Ở trong mắt Hoa Ngọc Thành, cô vẫn luôn rất nhỏ yếu, nhưng, có lúc cô lại dũng cảm đến mức làm cho anh phải kinh ngạc.

Hoa Ngọc Thành cũng không vội vào nhà, cùng Cao Thanh Thu ở trong sân nhà đi dạo một chút, mới về phòng.

“anh Hoa.” Lý Sơn nhìn thấy anh trở lại, có chút kích động, ánh mắt rơi vào trên người Cao Thanh Thu, ” Chào chị Hoa.”

Cao Thanh Thu nhìn anh ta một cái, cười nói: “Gọi tên tôi là được rồi.”

Lý Sơn kiêng kỵ mà nhìn Hoa Ngọc Thành một cái, ” Tôi sao dám.”

Ở ngay trước mặt Hoa Ngọc Thành, không dám gọi như vậy.

Cao Thanh Thu nhìn ông xã nhà mình biểu tình rất nghiêm túc, từ khi thân thể của cô không thoải mái đến giờ, Hoa Ngọc Thành nhìn ai cũng như có thâm thù đại hận với mình.

Cao Thanh Thu có một chút không khỏe, anh đều có thể sử dụng ánh mắt giết người nhìn người khác.

Hoa Ngọc Thành đem đồ của Cao Thanh Thu bỏ qua một bên, nhìn thấy Cao Thanh Thu nằm trên ghế sa lon, bộ dáng hạnh phúc, “Vẫn là ở nhà thoải mái nhất, em không bao giờ muốn đến bệnh viện nữa.”

Ở trong phòng bệnh mỗi một ngày thật sự đều là hành hạ.

Hơn nữa cô luôn không thích nằm viện.

Vừa đốt tiền lại còn chịu tội.

Hoa Ngọc Thành ngồi xuống, đưa tay cởi Cúc áo, Cao Thanh Thu nhìn lấy bộ dáng nghiêm túc của anh, nói: ” Chú à.”

“Gọi ông xã.”

“Anh không vui à?” Cao Thanh Thu hỏi.

Hoa Ngọc Thành thâm tình mà ngưng mắt nhìn cô, ” Đùa như thế không vui chút nào.”

Nhưng Chỉ cần cô vui thì anh làm gì cũng được

Cao Thanh Thu nói: “Vậy anh cười một cái cho em xem nào.”

Lý Sơn ở một bên trộm nhìn trộm Hoa Ngọc Thành, nhìn thấy trên mặt sếp tổng nhà mình thật sự lộ ra nụ cười, có chút không thể tưởng tượng nổi.

Cao Thanh Thu nằm trên ghế sa lon, vui vẻ cười lên.

Hoa Ngọc Thành nhìn cô, dịu dàng hỏi “Mệt không? Có muốn đi nghỉ ngơi một chút không?.”

“Không có việc gì, em ở chỗ này là tốt rồi.” Cao Thanh Thu nói: “Không muốn lúc nào cũng nằm.”

Hoa Ngọc Thành cầm cho cô một cái chăn mỏng ” Vậy em cứ ở nơi này nghỉ ngơi đi.”

“Ừm.” Cao Thanh Thu nói: “Anh cứ đi làm việc của anh đi, không cần phải để ý đến em.”

Hoa Ngọc Thành đắp chăn cho cô xong, lại đem máy tính bảng đưa cho cô, tìm cho cô bộ phim truyền hình mới ra, mới cùng Lý Sơn cùng đi thư phòng.

khoảng thời gian Cao Thanh Thu nằm viện này, công việc của Hoa Ngọc Thành chất đống không ít, hiện tại cô khá hơn một chút, anh mới có tâm tư xử lý.

Cuối tuần, Cố Sâm mang theo An An tới đây chơi, An An ngồi ở trên ghế sa lon, cầm tay Cao Thanh Thu, “Thanh Thu, chị sắp sinh Bảo Bảo rồi hả?”

Cao Thanh Thu nhìn An An, rất có cảm giác thành công gật đầu, “Ừm.”

An An hâm mộ nói: ” Em cũng muốn sinh.”

“Vậy em phải hỏi Cố tổng rồi.” Cao Thanh Thu nhìn về phía Cố Sâm, “Cố tổng và An An dự định lúc nào muốn sinh con?”

Cố Sâm nhìn cô vợ gì cũng không hiểu của nhà mình một cái, ho khan một tiếng, “Chúng tôi không gấp.”

Cao Thanh Thu nói: “Hẳn là gấp gáp rồi.”

Cố Sâm so với chồng cô còn lớn một chút.

Hoa Ngọc Thành nhìn lấy Cao Thanh Thu, bưng ly lên, nhấp một ngụm trà, ” Anh từ khi nào quản nhiều như vậy rồi hả?”

Lúc này mới mới vừa từ bệnh viện đi ra mà cô đã bắt đầu nghĩ kế cho người khác.

” Em cũng là sốt ruột thay An An có được không?”

Cố Sâm nhìn An An, cô ấy đang như thế này, nếu để cho cô ấy mang thai, anh ta có chút không dám tưởng tượng.

Cố Sâm và An An dùng cơm tối xong mới trở về.

Anh ta có một căn hộ ở thành phố , mỗi lần qua đây đều sẽ ở đó.

Buổi tối, Cố Sâm còn đang làm việc, An An tỉnh lại, không thấy anh đâu, chủ động tới thư phòng tìm anh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK