Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hoa Ngọc Thành thử nhiệt độ bình sữa, mới đưa tới cho Bóng Đèn Nhỏ ăn, thằng nhóc há mồm liền ngậm chặt lại, nhắm nghiền mắt thưởng thức.
Ánh mắt của Cao Thanh Thu dồn hết vào người Bóng Đèn Nhỏ, nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của nó.
Rất nhanh, Bóng Đèn Nhỏ ngủ thiếp đi.
Hoa Ngọc Thành nói: ” Để con cho anh trông đi, trễ lắm rồi, em ngủ đi.”
“Không sao đâu mà, không cần vội.” Cao Thanh Thu nhìn chằm chằm thằng nhóc cười khúc khích, “anh ngủ đi, để em bế con một lúc.”
Hoa Ngọc Thành: “…”
Tên thằng nhóc này mặc dù đáng yêu, nhưng cũng không thể để vợ anh nhìn nó chằm chằm lâu như vậy được!
Luôn cảm thấy sự chú ý của Cao Thanh Thu, trong nháy mắt đều bị con trai hút đi.
Cao Thanh Thu ôm lấy Bóng Đèn Nhỏ, đột nhiên nghe được Hoa Ngọc Thành thở dài một tiếng, lúc này mới nhìn về phía anh, ” Sao thế anh?”
Hoa Ngọc Thành ra vẻ nhức đầu, “Mệt quá! Cả tối phải làm việc với Lý Sơn, mới vừa về tới phòng nhóc con này lại khóc.”
“Vậy anh ngủ đi.” Cao Thanh Thu nói: “em bế con là được rồi.”
Cô cũng biết Hoa Ngọc Thành cũng mệt mỏi và cực khổ cả ngày.
Một bên muốn tự thân chăm sóc vợ con, một bên còn phải làm việc. Mặc dù nói, cô sinh con rất cực khổ, nhưng kỳ thật phần lớn mọi chuyện đều là Hoa Ngọc Thành làm, cô ngược lại rất an nhàn.
Hoa Ngọc Thành giả vờ mệt mỏi, chính là muốn để cho Cao Thanh Thu quan tâm mình một chút, kết quả phát hiện Cao Thanh Thu lại còn ôm con không buông tay.
Người nào đó Cũng muốn được Cao Thanh Thu ôm, nói: “Đặt xuống cho nó đi ngủ đi!”
“Được rồi.” Cao Thanh Thu nhìn thấy ánh mắt khẩn cầu của anh, nhất thời mềm lòng, đưa con cho anh, Hoa Ngọc Thành đem Bóng Đèn Nhỏ thả lại trong nôi.
Hoa Ngọc Thành lên giường, Cao Thanh Thu ngồi ở bên cạnh nhìn lấy anh, “Anh mệt lắm à?”
“Ừm.”
“Có muốn em đấm bóp cho anh không?” Cao Thanh Thu thương xót.
Hoa Ngọc Thành nhìn cô, ánh mắt như đứa trẻ chuẩn bị được người lớn cho kẹo “Có thể sao?”
“Ừm.” Cao Thanh Thu để cho anh nằm xuống chân mình, giúp anh xoa bóp đầu.
Cao Thanh Thu nhìn gương mặt trước mắt, nở nụ cười, ” Ông xã, lông mi của anh dài thật đấy!”
Hoa Ngọc Thành không lên tiếng, an tâm hưởng thụ thời khắc được bà xã chăm sóc này.
Coi như là con ruột mà muốn cướp vợ của anh thì cũng không có cửa đâu!
Bóng Đèn Nhỏ ra đời vào trung tuần tháng mười, mùa xuân đi qua, Cao Thanh Thu trở về trường học để đi học.
Buổi tối có một bữa tiệc xã giao, Cao Thanh Thu trở lại hơi trễ, lúc về đến nhà, trời đã tối rồi.
Cô trở về phòng, phát hiện phòng ngủ vẫn tối om, Cao Thanh Thu mở đèn, nhìn thấy Hoa Ngọc Thành nằm ở trên giường, có chút ngoài ý muốn, bình thường chưa tới mười một giờ thì chưa chưa đi ngủ, vậy mà hôm nay mới 9 giờ đã đi ngủ rồi?
Cao Thanh Thu bỏ túi xách xuống, đi tới mép giường, nhìn thấy Hoa Ngọc Thành nằm ở trên giường, nhắm mắt lại, mặt có chút đỏ.
Trên mặt nhìn qua dường như không bình thường.
Cô sờ thử vào trán của Hoa Ngọc Thành, phát hiện nóng bất thường, hình như anh bị bệnh rồi.
Thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy thanh âm ho khan của anh.
Biết anh lâu như vậy, Cao Thanh Thu chưa từng thấy anh bị bệnh.
Cao Thanh Thu vội vàng đứng lên, đi xuống lầu tìm thuốc cảm mạo, lấy nước trở lại, cô gọi anh dậy ” Chồng ơi, dậy uống thuốc đi.”
hôm nay Hoa Ngọc Thành có chút không thoải mái, trở lại liền nằm xuống, giờ phút này nghe được âm thanh ấm áp của Cao Thanh Thu, tự nhiên bừng tỉnh.
Cảm giác đầu đau như búa bổ, nhìn thấy bà xã nhà mình ngồi ở trước mắt, liền cảm thấy thành tỉnh đôi chút, ” Em về rồi hả?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK