Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bà Cao cảm thấy chồng mình thật ngu ngốc, chẳng nhờ vả được cái gì, cũng còn may hôm nay bà ta xin nghỉ, tự mình đi mua thức ăn, nếu để cho ông Cao đi mua, chắc chẳng mua được cái gì ra hồn.

Ông Cao là người nhu nhược, vợ nói cái gì thì chính là cái đó, cũng không tranh cãi bao giờ.

Chủ yếu là có cãi nhau với Bà Cao cũng chẳng bao giờ thắng được miệng lưỡi của bà ấy, cho bên ông cũng lười lãng phí sức lực.

Mua xong thức ăn trở lại, ở trên đường gặp phải người quen, thấy Bà Cao mua nhiều đồ ăn như vậy, chào hỏi, “chị Cao,sao hôm nay mua nhiều đồ ăn như vậy? Con trai chị về à?”

Mọi người đều biết Bà Cao chiều chuộng Cao Thanh Đức.

Bà Cao kiêu ngạo nói: “Không phải, là Thanh Thu và chồng nó về.”

“Thật sao?” Đối phương tỏ ra khó thể tin được, mọi người đều biết, Cao Thanh Thu lấy một người tàn phế, chỉ có thể ngồi trên xe lăn. Bà Cao đều luôn rất ghét bỏ đứa con gái này cơ mà.

Hiện tại Cao Thanh Thu trở về, bà ta lại nhiệt tình như vậy?

“Làm sao? Không thể à?” Thấy đối phương một mặt xem thường, Bà Cao khinh thường nói, “Thanh Thu Nhà chúng ta vừa ngoan lại vừa giỏi,còn có mắt chọn chồng.”

Nói đến Cao Thanh Thu, Bà Cao không còn dùng giọng điệu ghét bỏ giọng mà là một mặt đắc ý.

Đối phương nhìn thấy Bà Cao như vậy, cảm thấy Bà Cao chắc hôm này uống nhầm thuốc mất rồi!

Cao Thanh Thu và Hoa Ngọc Thành đến Hải Thành, đầu tiên là về biệt thự trước đây.

Bọn họ chính là ở chỗ này mà gặp gỡ quen biết.

Sau khi nghỉ ngơi, mới đi Nhà họ Cao.

Nhà của Cao Thanh Thu ở một khu tập thể cũ, ở tầng sáu, không có thang máy, chỉ có thể đi cầu thang bộ.

Xe của bọn họ dừng ở dưới khu tập thể, mới vừa từ trên xe bước xuống, liền có một người hàng xóm nhìn thấy Cao Thanh Thu, nói: “Thanh Thu, cháu về rồi đấy à! lâu rồi không gặp,càng lớn càng xinh đẹp rồi!”

“Cháu chào thím Hương ạ.” Cao Thanh Thu theo phép lịch sự chào hỏi.

Người được Cao Thanh Thu gọi là thím Hương, nhìn thấy Hoa Ngọc Thành đứng ở bên cạnh Cao Thanh Thu mắt sáng rực lên, tò mò hỏi: “Vị này là…”

“Chồng cháu ạ.” Cao Thanh Thu chủ động khoác lên tay Hoa Ngọc Thành.

Cô biết, lúc mình không ở đây, cả cái khu này đồn đại về Hoa Ngọc Thành khó nghe như thế nào.

Thím Hương ngẩn người, có chút không dám tin, “Không phải chứ?”

Không phải là đều nói, Cao Thanh Thu lấy một người tàn phế, ngồi trên xe lăn, căn bản không đứng nổi còn gì.

Nhưng mà người ở bên cạnh cô lúc này, chẳng những không tàn phế, mà còn rất đẹp trai, Làm cho mấy bà thím bốn năm mươi tuổi nhìn cũng có chút không kềm chế được.

Cao Thanh Thu nói: “cháu lừa thím làm cái gì, không phải là chồng cháu thì có thể là ai?”

Lý Sơn mở cóp sau xe, từ bên trong đem quà mua cho Nhà họ Cao đều lấy ra.

Đây là lần đầu tiên Hoa Ngọc Thành tới Nhà họ Cao, lễ vật chuẩn bị rất chu đáo, một đống đồ Thím Hương kia nhìn đến thèm thuồng đỏ mắt.

Mỗi lần con gái và con rể của thím ta trở về, đều chỉ tùy tiện mua cho thím ta chút hoa quả, thậm chí có thời điểm cái gì cũng không thèm mua.

Hoa Ngọc Thành lần này tới, liền mua nhiều đồ như thế, làm cho người ta hâm mộ muốn chết.

Cao Thanh Thu thấy Lý Sơn một thân một mình xách mấy thứ này, chủ động chia sẻ nói: “Tôi xách hộ một ít đi.”

“Không cần.” Lý Sơn nào dám để cho cô xách?

Cao Thanh Thu hiện tại chính là bảo bối của Hoa Ngọc Thành.

Anh ta nói: “Những thứ này để tôi xách là được rồi, hai người cứ đi lên trước đi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK