Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kết Hôn Nhanh Chóng CHƯƠNG 224:

Gần đây mọi người đều đi ra ngoài, còn tưởng rằng Đinh Cẩn cũng đi rồi.

Trong tay Đinh Cẩn cầm một hộp quà, ngẩng đầu lên, nhìn thấy Cao Thanh Thu giúp Hoa Ngọc Thành đẩy xe lăn, hai người rất ngọt ngào, theo bản năng mà đem cái hộp giấu sau lưng, “Không có, không có gì.”

Sau đó, trực tiếp xoay người rời đi.

Hắn đi rất nhanh, giống như muốn trốn chạy.

Hắn đóng cửa lại, cái hộp trong tay bị nắm thật chặt, nhớ tới mới vừa nhìn thấy cảnh tượng đó, rõ ràng Cao Thanh Thu cùng Hoa Ngọc Thành không hề làm gì cả, nhưng hắn cảm thấy, một màn kia, như kích thích sâu sắc với hắn.

Đinh Cẩn đi rồi, Lý Sơn vẫn nhìn bóng lưng của hắn, nhìn dáng vẻ của hắn, chắc là định tặng quà cho Cao Thanh Thu?

Anh ta quay đầu lại, nhìn về phía Cao Thanh Thu, lại phát hiện nụ cười trên mặt Cao Thanh Thu không có gì thay đổi, từ đầu tới cuối phảng phất như không nhìn thấy Đinh Cẩn vậy, đẩy Hoa Ngọc Thành hướng về phòng của bọn họ.

Bình thường lúc này đều đã đi ngủ rồi, chỉ có hôm nay mới muộn như vậy.

Có thể là bởi vì quá hưng phấn, tắm xong, Cao Thanh Thu nằm ở trên giường, không ngủ được.

Cô nhìn Hoa Ngọc Thành, giường căn phòng này rất lớn, hai người nằm ở hai bên, ở giữa còn có trống một khoảng khá lớn

Hoa Ngọc Thành cũng không có buồn ngủ, đang cầm máy tính bảng xem ảnh, đều là Lý Sơn tối nay gửi tới, chụp không ít ảnh của Cao Thanh Thu.

Mỗi một bức ảnh, đều là gương mặt hạnh phúc của cô.

Cao Thanh Thu không nhịn được lại muốn chêu chọc anh, đánh bạo nói: “chú à, em cảm thấy chú không có chút nào thích em cả.”

“…” Hoa Ngọc Thành không nhịn được nhìn về phía cô, anh như thế mà còn không gọi là thích cô, vậy phải thế nào mới gọi là thích?

Anh cảm giác mình đối với Cao Thanh Thu quả thực là tận tâm tận lực rồi, lớn đến như vậy, anh còn chưa có dỗ dành qua một con gái bao giờ.

“Anh thế nào?” Hoa Ngọc Thành thật sự rất muốn nghe xem cô định nói gì tiếp theo.

“Chú cho tới bây giờ chưa bao giờ chủ động ôm em.”

“… Có không?” Hoa Ngọc Thành vẫn cảm thấy, mình đã rất chủ động rồi mà.

“Có!” Cao Thanh Thu nói: “chú xem chú lần đó xem, không phải là muốn tránh xa em sao? Em xấu đến mức ngay cả nhìn cũng không muốn sao?”

“Không phải.” Cao Thanh Thu không phải người xinh đẹp nhất trong mắt người khác, nhưng mà là người anh cảm thấy xinh đẹp nhất

Ai dám nói vợ anh xấu xí, anh xử lý kẻ đó

“Vậy chú chủ động ôm em một cái.” Cao Thanh Thu không nhịn được, bại lộ mục đích của mình.

“…” Hoa Ngọc Thành nhìn cô như vậy, liền biết, cô lại thích gọi đòn rồi.

Hoa Ngọc Thành buông máy tính bảng trong tay ra, bỏ qua một bên, thái độ lãnh đạm thờ ơ, như kiểu người lạ chớ tới gần.

Cao Thanh Thu đối với phản ứng lãnh đạm của anh không có chút nào ngoài dự liệu.

Bình thường cô trêu anh cả buổi, anh mới phản ứng lại một chút.

Không có cách nào, Hoa Ngọc Thành chính là kiểu người đứng đắn như vậy.

Cao Thanh Thu phỏng đoán, khả năng nhiều năm nay anh từ trước đến nay chưa từng trêu chọc con gái bao giờ!

Hết lần này tới lần khác, anh càng như vậy, cô lại càng thích trêu anh!

Cô sấn tới, ôm cổ anh, “Không ngủ được, chú phải ôm em em mới ngủ ”

“…” Hoa Ngọc Thành nhìn Cao Thanh Thu, tối nay anh cũng không muốn tính toán với cô. qua sinh nhật cô đã đủ mười tám tuổi, chờ ngày mai, anh liền có thể mang cô đi đăng ký kết hôn.

Nhưng làm sao cũng không nghĩ tới, cô còn chạy tới trêu chọc anh.

Hoa Ngọc Thành nhìn Cao Thanh Thu, đưa tay ra, đặt ở trên eo cô, ôm cô, một nụ hôn sâu dán vào môi của cô.

Cao Thanh Thu cho là, anh sẽ buông cô ra sau nụ hôn nồng cháy này, nhưng không phải.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK