Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thế cho nên,đến tận bây giờ, hai đứa con kia, kể cả ngày lễ ngày tết cũng không trở lại thăm mẹ mình.

Bởi vì, bọn họ theo chân cha lớn lên, chuyện duy nhất mà cô Bình có thể làm cho bọn họ cũng chỉ có thể gửi sinh hoạt phí, bọn họ cảm thấy mình còn không được quan tâm bằng Hoắc Chấn Đông.

Hoắc Chấn Đông thương tình Cô Bình đã lớn tuổi, cũng biết trong lòng cô ấy luôn nhớ mong hai đứa con này nên mới phái người đi tìm bọn họ.

Hai người này cuối cùng cũng trở lại.

Hoa Ngọc Thành nhìn Hoắc Chấn Đông, nói “Biết ngay là có liên quan đến cậu.”

Hoa Ngọc Thành đã từng tiếp xúc qua với hai người kia, cũng biết rất rõ thái độ của con cô Bình như thế nào.

Hoắc Chấn Đông cười nói, “Thật đúng là không có cái gì có thể lừa gạt được Ngọc Thành.”

Cao Thanh Thu ở bên cạnh tò mò hỏi: “Tại sao cô ấy lại kích động như vậy?”

Hoắc Chấn Đông kiên nhẫn cùng Cao Thanh Thu giải thích nguyên do.

Cao Thanh Thu không dám tin tưởng nhìn lấy Hoắc Chấn Đông, “Không nghĩ tới anh mà lại biết quan tâm người khác như vậy.”

Lại còn có thể yên lặng ở phía sau, vì cô Bình làm những chuyện này.

Dù sao nhiều nhất Cô Bình cũng chỉ tính là một người giúp việc, anh ta lại hoàn toàn coi cô ấy là thân nhân của mình.

Hoắc Chấn Đông cười một tiếng, “em nói như anh là người xấu lắm không bằng ”

Hoắc Chấn Đông nói vậy làm cho Cao Thanh Thu nhớ tới chuyện trước kia anh ta làm tổn thương chồng cô.

Cao Thanh Thu nhìn Hoa Ngọc Thành một cái, không nói gì.

Hoắc Chấn Đông nhìn thời gian, nói: “bọn Minh Viễn đi bên cạnh đánh bài rồi, nếu hai người không thích đi đánh bài thì sớm nghỉ ngơi một chút đi, tôi đi xem bọn họ một chút.”

“Tôi không đi đến đó đâu.” Cao Thanh Thu không thích đánh bài, muốn đi ngủ sớm một chút.

Hôm nay cô cũng rất mệt.

“Ngủ ngon.” Hoắc Chấn Đông đứng lên, nhìn Cao Thanh Thu một cái, đi ra khỏi cửa.

Anh ta xuyên qua sân nhỏ, đi đến căn nhà gần đó, bên ngoài trời có chút lạnh, anh ta chưa vội tiến vào, đứng ở ngoài châm một điếu thuốc.

Kỷ Minh Viễn từ trên lầu đi xuống, nhìn thấy Hoắc Chấn Đông đứng ở chỗ này hút thuốc, hỏi “Sao lại một mình đứng ở chỗ này?”

“Cậu có hút không?” Hoắc Chấn Đông đưa thuốc ra.

Kỷ Minh Viễn nhìn anh ta một cái, ” Cậu biết tôi không hút thuốc lá mà.”

Kỷ Minh Viễn là bác sĩ, anh ta chưa bao giờ đụng vào thuốc lá.

Kỷ Minh Viễn tò mò nhìn Hoắc Chấn Đông, “Không phải cậu đã cai thuốc rồi sao? Làm sao lại hút lại rồi?”

“Thỉnh thoảng.” Hoắc Chấn Đông nói với Kỷ Minh Viễn , trực tiếp hít vào làn khói mỏng.

Cao Thanh Thu nằm ở trên giường, nhìn Hoa Ngọc Thành ngồi ở giường nhìn mình, hỏi: ” Anh ở đây với em không đi ra đó với bọn họ liệu có ổn không?”

Hoa Ngọc Thành nhìn lấy tiểu bảo bối nhà mình, “Hôm nay là sinh nhật em, anh ở chỗ này cùng em. Nếu đi cùng bọn họ, bọn họ lại cảm thấy anh lạnh nhạt với em.”

Cao Thanh Thu cầm tay anh, khóe miệng thỉnh thoảng nhoẻn lên, ” Em thật hạnh phúc.”

Anh là của cô, ai muốn mượn anh đi đâu cũng phải hỏi ý kiến của cô.

Giống như trên người của anh dán chữ ba chữ Cao Thanh Thu vậy, loại cảm giác này, làm cho Cao Thanh Thu rất có cảm giác thành công.

Hoa Ngọc Thành cúi đầu xuống, hôn lên mặt cô một cái, “Đi ngủ sớm một chút đi.”

“Ừm.” Lúc anh tiến đến gần, trên người anh có thể dễ dàng ngửi thấy một loại khí tức làm cho người ta rất an tâm.

Cao Thanh Thu ngủ một mực đến sáng ngày hôm sau, hơn chín giờ cô vẫn nằm ở trên giường, dụi dụi mắt, nhìn trần nhà.

Nghe nói tối hôm qua bọn họ chơi đến nửa đêm mới tán trận.

Lúc này Hoa Ngọc Thành không ở trong phòng, Cao Thanh Thu cũng là bội phục anh.

Tối hôm qua, sau khi cô ngủ, anh lại đi ra ngoài, mãi đến nửa đêm mới trở về, hiện tại đã rời giường dậy từ bao giờ rồi!

Quả thật là như người máy vậy.

Cao Thanh Thu từ trên giường xuống, mặc quần áo tử tế, đi giày, đi ra cửa, nhìn thấy trên hành lang lầu hai có một cô gái đang ở nơi đó gọi điện thoại, cô gái đó tầm hai mươi mấy tuổi, tóc dài ngang vai, mặc quần jean màu đen, thoạt nhìn hơi gầy, cô ta gọi điện thoại, âm thanh không lớn không nhỏ, Cao Thanh Thu có thể mơ hồ nghe ra cô ta đang thiếu kiên nhẫn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK